Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 289
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:46:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phía công ty du lịch bố trí xong xuôi, La Bảo Châu tiếp theo chỉ còn một việc cần sắp xếp.”
Cô dặn Lý Văn Kiệt cùng một chuyến tới cửa hàng quần áo phố cổ Đông Môn.
Hai xe chuyên dụng, La Bảo Châu vẫn theo quy tắc cũ, theo lệ lấy một tờ báo xem tin tức, Lý Văn Kiệt bên cạnh tinh mắt phát hiện ngày tháng đúng lắm.
“Đây đều là báo từ mấy tuần , lấy nhầm ạ?"
“Không lấy nhầm ."
La Bảo Châu cho là đúng, “Có một tin tức cũ cần xem kỹ."
Thời gian bận rộn bôn ba vì chuyện khai trương công ty bảo hiểm, nội dung kỳ họp thứ nhất Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc khóa 7 cô thời gian lật xem từng cái một, ngoài việc khôi phục địa vị hợp pháp của doanh nghiệp tư nhân, tại hội nghị còn công bố thêm mấy chuyện lớn nữa.
Thứ nhất là Hải Nam lập tỉnh .
Trước đó, Hải Nam thuộc châu tự trị, nhưng quyền quản lý hành chính vẫn thuộc về Quảng Đông, tại hội nghị chính thức phê chuẩn Hải Nam trở thành tỉnh thứ 31, hơn nữa còn quy hoạch thành Đặc khu kinh tế cấp tỉnh.
Đây là tỉnh trẻ nhất và là Đặc khu kinh tế lớn nhất của nước .
Nhất thời rộ lên trào lưu xuống Hải Nam.
Thứ hai là đ-ã s-ửa đ-ổi một điều hiến pháp.
Quy định ban đầu là, bất kỳ tổ chức cá nhân nào cũng chiếm đoạt, mua bán, cho thuê hoặc chuyển nhượng đất đai hình thức phi pháp khác, hiến pháp mới xóa bỏ hai chữ “cho thuê".
Đừng sự đổi nhỏ bé , nó kéo theo động tĩnh cực lớn.
Thị trường bất động sản với quy mô lên tới hàng nghìn tỷ dần bắt đầu ngẩng đầu, ít công ty lượt chuyển đổi tiến bất động sản.
May mà lúc đấu giá lấy đất năm ngoái La Bảo Châu chuẩn đầy đủ, quy hoạch xong kế hoạch xây dựng mấy mảnh đất, trong đó hai mảnh dùng để xây dựng nhà ở.
Việc cải cách chế độ nhà ở quốc triển khai theo từng đợt, từng giai đoạn cả nước, điều đ-ánh dấu việc hàng hóa hóa nhà ở trong nước bắt đầu khởi động.
Thời đại bất động sản sắp đến .
La Bảo Châu xem xong nội dung xem, gấp tờ báo , thuận miệng hỏi một câu:
“Nghe bác cả em định mở sàn nhảy ?"
“Vâng ạ."
Hoàng Đỉnh Minh thường xuyên lải nhải chuyện bên tai, Lý Văn Kiệt đến mức lỗ tai sắp mọc kén .
Chỉ điều chuyện Hoàng Tuấn Thành trì hoãn .
Kể từ khi Công ty Bảo hiểm Vân Thành khai trương, Hoàng Tuấn Thành rập khuôn theo cách Hợp hội lúc , nhanh ch.óng phát triển một nhóm nghiệp vụ.
Ban đầu công ty chỉ hơn 10 nhân viên, 3 chiếc máy tính, chỉ trong vòng hai tuần ngắn ngủi, phát triển đến hơn 50 nhân viên, trong máy tính ghi gần hơn 100 đơn nghiệp vụ, nhận hơn 600 ngàn tiền phí bảo hiểm.
Thành tích như quả thực ngoài dự kiến của .
Mọi ai cũng ngờ Hoàng Tuấn Thành thành thành tích như trong thời gian ngắn như thế, La Bảo Châu cũng ngờ tới, điều khiến cô ngạc nhiên là năng lực của Hoàng Tuấn Thành, mà là thủ đoạn Hoàng Tuấn Thành áp dụng.
Thủ đoạn chính để Hoàng Tuấn Thành thu hút khách hàng là diễn thuyết tại các loại hiệp hội thương mại, lợi dụng hình ảnh tàn tật của bản để tuyên truyền về sự cần thiết của bảo hiểm.
Không vì phận tàn tật dễ gây sự đồng cảm của hơn , tuyên truyền tung , hiệu quả vô cùng rõ rệt.
Cứ như , Hoàng Tuấn Thành lợi dụng khuyết điểm của bản một cách vô cùng khéo léo để tạo dựng hình ảnh cá nhân đối ngoại, thành công chuyển hóa thành nghiệp vụ.
Điểm khiến La Bảo Châu chút kinh ngạc.
Mấy năm , Hoàng Tuấn Thành vẫn còn là một thanh niên vì tàn tật ở chân mà tâm lý tự ti vặn vẹo, hiện tại thể việc chuyển hóa nhược điểm của bản thành ưu thế.
Điều đáng quý, cũng cần một lòng dũng cảm nhất định.
Có lẽ những năm tháng bôn ba ở bên ngoài khiến thấu nhiều chuyện.
Cái gọi là “hậu tích bạc phát" (tích lũy sâu rộng bộc phát ), đại khái là như .
Hoàng Tuấn Thành nghiệp vụ bận rộn, khiến Hoàng Đỉnh Minh cũng thể nhàn rỗi, bao nhiêu năm qua hai cha con bôn ba ở bên ngoài, Hoàng Đỉnh Minh hầu như đảm nhận vai trò bảo mẫu, luôn theo sát bên cạnh Hoàng Tuấn Thành, về Thâm Quyến cũng sửa đổi .
Nghĩ đến ý chí hào hùng của bác cả, Lý Văn Kiệt :
“Bác thì , tiếc là thời gian, cũng chẳng khi nào mới thực hiện ."
La Bảo Châu ứng một tiếng, hỏi thêm nữa.
Trong lúc vô tình, xe từ từ dừng cửa hàng quần áo phố cổ Đông Môn.
Hai đẩy cửa xe bước xuống, Đào Mẫn Tĩnh và Đào Hồng Tuệ thấy biển xe nhiệt tình đón tiếp từ sớm.
“Lão bản, hôm nay rảnh qua đây ạ?"
Đào Mẫn Tĩnh vội vàng mời bên trong.
La Bảo Châu tiếp lời:
“Vì một chuyện bàn bạc với các em."
Lão bản nhà xưa nay luôn là việc thì lên điện, đích qua đây, chuyện bàn luận chắc chắn quan trọng, Đào Mẫn Tĩnh nhất thời chút thấp thỏm.
Nghiêm túc nhớ một chút thời gian qua phạm sai lầm rõ ràng nào, cô nghi ngờ La Bảo Châu qua đây là bàn luận với cô về vấn đề thành tích của cửa hàng.
Trong lòng tính toán một lượt, chuẩn sẵn bản thảo, Đào Mẫn Tĩnh sẵn sàng, chỉ đợi La Bảo Châu mở miệng.
Ai ngờ câu đầu tiên của La Bảo Châu là:
“Em từng học tiếng Anh ?"
Câu hỏi Đào Mẫn Tĩnh ngớ .
Cô từng học cấp hai, nhưng hồi đó môn tiếng Anh, từng học tiếng Anh, mấy câu ngắn đơn giản duy nhất học là “hello", “sorry", “how much", “good", vân vân, đều là khi tới Thâm Quyến, kinh doanh cửa hàng quần áo thỉnh thoảng gặp du khách nước ngoài tới ủng hộ mà học .
Cô cũng từng nghĩ đến việc nên đăng ký một lớp đào tạo tiếng Anh , nhưng cô quá bận, dành thời gian.
Hiện tại La Bảo Châu hỏi một câu, cô cũng đoán dụng ý, đành thật thà trả lời:
“Em từng học ạ."
“Vậy như , em là con ?"
Đào Mẫn Tĩnh gật đầu thừa nhận:
“Xấp xỉ là ạ."
Cái chút khó khăn đây.
La Bảo Châu nghĩ nghĩ, hỏi:
“Nếu cho em thời gian hơn nửa năm, em thể học khẩu ngữ, thi đỗ chứng chỉ TOEFL ?"
Ở Thâm Quyến bao nhiêu năm qua, Đào Mẫn Tĩnh sớm còn là kẻ nhà quê như nữa, cô từng về kỳ thi TOEFL, cũng đây là kỳ thi mà những giàu nước ngoài du học mới chuẩn , đột nhiên thấy từ từ miệng La Bảo Châu, cô trong lòng hãi hùng.
“La lão bản, cô, cô đây là ý gì ạ?"
La Bảo Châu thoáng qua Đào Mẫn Tĩnh đang lộ vẻ thần sắc căng thẳng, thoáng qua Đào Hồng Tuệ đang vẻ mặt mờ mịt bên cạnh, thẳng:
“Các em kinh doanh cửa hàng quần áo ở Thâm Quyến cũng mấy năm , tích lũy những kinh nghiệm thực tế nhất định, hiện tại cái duy nhất còn thiếu là khả năng thiết kế, đưa hai em tới Học viện Nghệ thuật Thiết kế Thời trang ở Anh để tu nghiệp một năm, đương nhiên, tiền đề là các em thể trong hơn nửa năm giải quyết xong kỳ thi TOEFL."
Lời dứt, xung quanh yên tĩnh.
Mãi lâu lời hồi đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-289.html.]
La Bảo Châu hai đang ngẩn ngơ, buồn :
“Sao , các em thật cơ hội ?"
Muốn, đương nhiên là chứ!
Đào Mẫn Tĩnh hồn , kích động nắm c.h.ặ.t hai tay thành nắm đ-ấm, trịnh trọng cam kết:
“Lão bản yên tâm, hơn nửa năm chúng em nhất định sẽ giải quyết xong TOEFL."
“Ừm, tin em."
La Bảo Châu vỗ vỗ vai Đào Mẫn Tĩnh, “Các em cố gắng lên."
Sau đó dậy rời .
Một tràng tiếng bước chân dần xa, đ-ánh dấu việc La Bảo Châu biến mất khỏi cửa hàng quần áo, tuy nhiên Đào Hồng Tuệ đang ngẩn ngơ vẫn hồn .
“Hồng Tuệ, em thấy , La lão bản đưa chúng tới Anh tu nghiệp, đây là cơ hội mà khác mơ cũng cầu đấy!"
“Chúng coi như là gặp vận may lớn , từ Anh tu nghiệp về, chúng sẽ chỉ đơn thuần là bán quần áo nữa, chúng còn thể thiết kế quần áo, tay nghề của chúng cũng tệ, đây ở quê, quần áo cũng đều là chúng tự cắt vải may mà, chị tin là chúng thể học ."
Đào Mẫn Tĩnh tràn đầy ảo tưởng về điều .
Cô vô cùng tỉnh táo nhận thức đây là một cơ hội nghìn năm một mà tổ tiên hiển linh cũng cầu , vốn dĩ luôn mấy lộ vẻ vui mừng mặt như cô cũng kìm nén niềm vui sướng tràn trề, nắm lấy Đào Hồng Tuệ ngừng cảm thán:
“Em , vận mệnh của chúng thể vì cơ duyên mà xảy đổi triệt để đấy!"
La Bảo Châu sẵn lòng tài trợ cho họ, họ cần lo lắng về vấn đề chi phí, cái duy nhất cần lo lắng chỉ là vấn đề ngôn ngữ.
Cái so với miếng bánh từ trời rơi xuống thì gì khác chứ?
“Hồng Tuệ em cũng đừng đờ nữa, thời gian cấp bách, hôm nay chúng bắt đầu kế hoạch ."
Đào Hồng Tuệ lúc mới hồn .
Cô tự tin như Đào Mẫn Tĩnh, gương mặt đầy vẻ khổ sở:
“Học tiếng Anh quá khó ạ, hai chúng từng học bao giờ, ngay cả tổng cộng bao nhiêu chữ cái tiếng Anh cũng , cái học kiểu gì chứ?"
Có thể nước ngoài tu nghiệp đương nhiên là chuyện , nhưng sự nỗ lực cần bỏ cũng nhiều.
Cứ nghĩ đến việc học thứ ngôn ngữ chim ch.óc chẳng hiểu tí gì đó là Đào Hồng Tuệ thấy đau đầu.
Trước đây trong cửa hàng cũng nước ngoài tới ủng hộ, họ xì xà xì xầm cái gì hiểu, chẳng khác gì thiên thư cả.
“Mẫn Tĩnh , chúng đang nghĩ việc học tiếng Anh quá đơn giản ?"
Những sinh viên đại học đó học bao nhiêu năm còn chắc thể giao tiếp với nước ngoài, họ học thành tài trong vòng hơn nửa năm, cái căn bản là thể mà.
Đào Hồng Tuệ tâm lý sợ khó, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó thành một đoàn.
“Không , em nghĩ xem đây chúng học máy tính, lúc đầu cũng chẳng là cái gì , dần dần cũng chẳng còn kháng cự với máy tính như nữa , đúng ?"
Sự khích lệ của Đào Mẫn Tĩnh thành công khiến Đào Hồng Tuệ nhớ trải nghiệm học máy tính đây, lúc đầu quả thực chẳng cái gì về máy tính cả, đó qua đào tạo, cũng hiểu những thao tác cơ bản, đừng nha, còn thấy khá thành tựu nữa.
Cô thuyết phục .
“ mà em vẫn hiểu, chị xem La lão bản tại đưa hai chúng nước ngoài tu nghiệp chứ?"
Đào Mẫn Tĩnh đáp lời.
Cô nhớ một chuyện từ mấy năm .
Lần đầu tiên gặp mặt La Bảo Châu, tay áo của La Bảo Châu cái thang của công nhân khiêng rách một đường, cô tiến lên nhanh ch.óng vá vết rách ở cổ tay áo cho La Bảo Châu, La Bảo Châu vì mà đưa cho cô một tấm danh , đây cũng chính là sự bắt đầu của tất cả những câu chuyện .
ban đầu cô quyết định vá tay áo cho La Bảo Châu vốn hề quen , chỉ là vì thấy La Bảo Châu rách tay áo mà hề nổi giận với công nhân gây chuyện đó.
Lúc đó cô khẳng định, đây là một .
Đào Mẫn Tĩnh thong thả cảm thán:
“Có lẽ vì cô lương thiện chăng."
“Ai lương thiện cơ?"
Một tiếng hỏi han trong trẻo từ ngoài cửa hàng truyền , Trâu Diễm Thu một đôi giày da cao gót màu nâu cà phê, bước trong cửa hàng một cách hiên ngang, tươi rói hỏi:
“ loáng thoáng thấy cái gì lương thiện với lương thiện, các em đang thảo luận về ai ?"
Không ai đáp lời.
Đào Mẫn Tĩnh và Đào Hồng Tuệ đều mím c.h.ặ.t miệng, lặng lẽ cô .
“Ồ, xem tới đúng lúc , các em đều chẳng mấy hoan nghênh nhỉ."
Trâu Diễm Thu cảm thấy mất hứng.
Dạo Hà Côn lâu tới tìm cô , cô rảnh rỗi quá, qua cửa hàng quần áo thăm quen cũ, ngờ quen cũ mang thái độ đề phòng mà phòng cô , chẳng thấy một chút ý tứ hoan nghênh nào cả.
“Chẳng lẽ là vì hôm nay mang đồ gì cho các em, nên mới rơi kết cục hoan nghênh ?"
Trâu Diễm Thu tự giễu hai câu, định .
“Đợi ."
Đào Mẫn Tĩnh gọi cô , thần sắc nghiêm túc, “Chị Diễm Thu, chị đừng giả ngốc nữa, chúng em chị đang ở ."
“Ồ."
Trâu Diễm Thu uể oải ứng một tiếng, lúc mới nhớ bác bảo vệ lên tận nhà, là mấy đang đợi cô ở ngoài khu nhà, cô đương nhiên thể để khác địa chỉ cụ thể của , thế là cũng khẳng định là quen , bảo bác bảo vệ đuổi .
“Hóa các em vì chuyện mà giận dỗi với ?"
Cô khẽ hừ một tiếng, “ sớm quên ."
“Chúng em vì chuyện mà giận dỗi với chị," Đào Mẫn Tĩnh đính chính cho cô , “Chúng em là đang lo lắng cho chị!"
Nghe ý của Dương Lỗi, khu vực làng Hoàng Cương đó đều là những cô bồ nhí những tài xế chạy vận tải từ Cảng Thành sang bao nuôi, mà cái khu nhà đó, là lựa chọn nhất để những tiền lập phòng nhì ở bên ngoài.
“Chị Diễm Thu, chị như em mà ăn với cô chú đây?"
Đào Mẫn Tĩnh đau lòng khôn xiết.
Hồi đó chính cô là dẫn theo một đoàn tới Thâm Quyến đầu quân cho Phương Mỹ Đan, cô tự thấy trách nhiệm dẫn dắt theo con đường chính đạo, tuy công việc ở cửa hàng quần áo bận rộn một chút, nhưng vẫn hơn nhiều so với việc l..m t.ì.n.h nhân cho .
Lấy sắc thờ thì bao lâu chứ?
Cái đó chẳng qua đều là ăn cơm tuổi trẻ cả, thanh xuân còn, lúc đó cũng chẳng kỹ năng gì phòng , kết cục thể tưởng tượng .
Đào Mẫn Tĩnh hầu như thể dự liệu cảnh ngộ tương lai của Trâu Diễm Thu, cô nắm lấy cánh tay đối phương, hết sức khuyên can:
“Chị Diễm Thu, chị đừng ở đó nữa, về , tìm một công việc chính đáng ạ?
Hiện tại Thâm Quyến cũng đang phát triển, căn bản thiếu việc , với điều kiện của chị, tìm công việc phù hợp hề khó."
“Quay về gì chứ?"
Trâu Diễm Thu lạnh lùng hừ một tiếng, “Giống như các em mệt ch-ết mệt sống một kẻ thuê, mãi mãi chẳng lối thoát ?
mới chẳng ngốc thế , hễ đường tắt, tại ?
Các em là vì các em vốn liếng đó, vốn liếng , tại lãng phí?"