Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 287

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:46:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phía đối diện im lặng hai giây mới truyền đến giọng trầm đục của Chu Khai Sướng:

 

“Ồ, thì công ty bảo hiểm là sản nghiệp của La lão bản , cũng mới đấy, La lão bản đúng là một lão công thần , Đặc khu mới thành lập cô tới đầu tư, đóng góp công lao thể xóa nhòa cho sự phát triển của Thâm Quyến chúng , mấy hợp tác với chính phủ đều hài lòng và vui vẻ, theo lý mà nên bật đèn xanh cho cô, nhưng mà……"

 

Chu Khai Sướng đổi giọng:

 

“Tục ngữ vạn sự khởi đầu nan, cái nan chính là nan ở chỗ sẽ phát triển như thế nào, phát triển thì ai dám chắc, nhưng ai là khởi đầu thì đó gánh trách nhiệm, La lão bản hiểu ý ?"

 

“Hiểu ạ."

 

Giọng điệu La Bảo Châu nhạt :

 

“Đã như Chu chủ nhiệm chủ , gánh nổi trách nhiệm, đành tìm thể chủ, thể gánh trách nhiệm để bàn bạc , Thị trưởng Doãn hôm họp ở Trung ương, hậu thiên chắc là về , đợi thêm hai ngày nữa ."

 

“La lão bản, cô cũng cần dùng Thị trưởng Doãn tới ép ."

 

Đầu dây bên truyền đến tiếng cứng nhắc của Chu Khai Sướng:

 

“Công ty bảo hiểm của doanh nghiệp tư nhân, đừng là Thâm Quyến, cả đất nước cũng tiền lệ, dự án như là cần sự thống nhất bàn bạc và biểu quyết nội bộ của chúng , hiện tại là chủ nghĩa xã hội, là vua chúa thời xưa, Thị trưởng Doãn cũng thích chơi kiểu độc đoán một một ý , La lão bản cô thể dùng nhân tình thuyết phục Thị trưởng Doãn, nhưng khuyên La lão bản nên cân nhắc cho kỹ, nhân tình của cô và thành tích chính trị của Thị trưởng Doãn, cái nào quan trọng hơn?"

 

Phải rằng, chính trị gia chuyện luôn đ-âm trúng tim đen.

 

La Bảo Châu bắt đầu thấy nhớ Vệ Trạch Hải - Vệ chủ nhiệm , ít nhất Vệ chủ nhiệm việc công công tư tư, đối sự đối nhân, bao giờ vì ân oán cá nhân mà gây khó dễ cho ai cả.

 

Việc phê duyệt công ty bảo hiểm thông qua , phần lớn phụ thuộc thái độ của Chu Khai Sướng - Chủ nhiệm Ban Tài Mậu.

 

Chuyện lớn thì lớn, nhỏ thì nhỏ.

 

Nói theo kiểu bảo thủ thì là sợ công ty bảo hiểm tư nhân xảy tệ đoan gì đó, chuyện ầm ĩ lên sẽ dễ thu dọn.

 

Nói theo kiểu cởi mở thì phàm là chuyện gì cũng đầu tiên, thực hiện bước chân thăm dò cũng gì đáng trách.

 

Áp dụng biện pháp gì thì ở chỗ nhân viên liên quan sử dụng bộ tư tưởng nào.

 

“Chu chủ nhiệm, nếu nhớ nhầm thì ngay từ hai năm , chính quyền Thâm Quyến đẩy mạnh thí điểm chế độ cổ phần trong hệ thống doanh nghiệp nhà nước .

 

Hơn nữa tại kỳ họp thứ nhất Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc khóa 7 qua, quy định rõ ràng quốc gia cho phép kinh tế tư nhân tồn tại và phát triển trong phạm vi pháp luật quy định.

 

Ngài xem quốc gia xác định địa vị hợp pháp của kinh tế tư nhân , các bộ phận chính quyền của chúng chẳng nên tích cực ủng hộ ?"

 

Đối với sự lý lẽ tranh luận của La Bảo Châu, Chu Khai Sướng cho là đúng.

 

“La lão bản, những lời của cô chẳng vấn đề gì cả, nhưng chính sách từ lúc ban hành đến lúc thực hiện là sẽ xuất hiện sai đấy, chính quyền Thâm Quyến hai năm quả thực đẩy mạnh thí điểm chế độ cổ phần trong hệ thống doanh nghiệp nhà nước, nhưng doanh nghiệp nhà nước nào hưởng ứng cả, cô tại ?"

 

Ngày tháng của doanh nghiệp nhà nước khá là dễ chịu, chế độ cổ phần thì sẽ thiết lập một hội đồng quản trị, chẳng tương đương với việc tăng thêm một vòng kim cô ?

 

Ai hội đồng quản trị niệm kinh nhiều thêm chứ?

 

Quốc doanh thể hưởng ứng mới là lạ đấy!

 

Lại về chính sách cho phép doanh nghiệp tư nhân tồn tại, những năm đầu cải cách mở cửa, chẳng cũng thả cho doanh nghiệp tư nhân phát triển đó ?

 

Phát triển một hồi một ông chủ doanh nghiệp tư nhân phát triển tận trong tù đấy.

 

Chính sách thường xuyên biến động, chẳng gì là v-ĩnh vi-ễn đổi cả, hôm nay thể thừa nhận địa vị của doanh nghiệp tư nhân, ngày mai cũng thể ban hành chính sách mới lật đổ địa vị , đặc biệt là ở nơi nhạy cảm như Đặc khu , vạn sự đều cẩn thận một chút.

 

Ban lãnh đạo khóa rớt đài thế nào, Chu Khai Sướng rõ hơn ai hết.

 

Chẳng đều do quá mạo hiểm mà rước họa .

 

“Xin nhé La lão bản, cũng lực bất tòng tâm thôi, ngày mai còn một đống việc xử lý, thì uống nữa .

 

Hiện tại còn chút việc, La lão bản còn vấn đề gì khác thì cúp máy đây."

 

Đầu dây bên truyền đến tiếng tút tút, La Bảo Châu im lặng đặt ống xuống.

 

Hoàng Tuấn Thành đối diện, thể thấy lời của đối phương trong ống , nhưng từ thần sắc của La Bảo Châu phán đoán, nghĩ cuộc điện thoại trò chuyện chắc hẳn mấy vui vẻ, lập tức ánh mắt sắc lẹm:

 

“Nếu thủ đoạn chính quy thể thông qua, thì chỉ thể dùng thủ đoạn chính quy thôi."

 

“Đừng."

 

La Bảo Châu lên tiếng ngăn cản.

 

Hoàng Tuấn Thành định áp dụng thủ đoạn chính quy gì, nhưng rõ ràng, thủ đoạn chính quy đều ẩn chứa rủi ro.

 

“Không chính quy, nhưng phạm pháp, cũng ?"

 

Hoàng Tuấn Thành những năm nay lúc trốn đông trốn tây ở bên ngoài cũng nhàn rỗi, trong tay luôn tích góp sự nghiệp, học một cách xử lý công việc khác thường.

 

Anh đang vội vàng giải quyết vấn đề cho La Bảo Châu, nhất thời thể cân nhắc quá nhiều.

 

“Không phạm pháp, nhưng cũng hợp pháp, đúng ?"

 

La Bảo Châu , dường như thể thấu :

 

“Sau nếu định áp dụng những cách , nhất định bàn bạc với , ?"

 

Hoàng Tuấn Thành rũ mắt xuống, dám đối thị với cô nữa, chỉ trịnh trọng ứng một tiếng:

 

“Được ạ."

 

Lời đáp rơi văn phòng yên tĩnh, rõ ràng rành mạch.

 

La Bảo Châu thở phào một cái, vùng xám thì vẫn cố gắng đừng chạm , sản nghiệp càng lớn thì càng chú ý, nghìn vạn thể ngã ở bất kỳ một chỗ nhỏ nào.

 

“Yên tâm , còn cách hơn."

 

Chuông treo do buộc chuông tháo, ân oán giữa cô và Chu Khai Sướng bắt nguồn từ Hà Côn, cách phá cục ở chính Hà Côn.

 

La Bảo Châu khi đặt ống xuống, một khác.

 

Khi tiếng chuông vang lên, Hà Côn đang trong phòng của khu căn hộ cao cấp ở làng Hoàng Cương, một mảnh vải.

 

Mùa xuân là mùa vạn vật hồi sinh, động vật dễ rục rịch, con cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-287.html.]

Dạo Hà Côn tới thường xuyên.

 

Mỗi tới đều giày vò nửa ngày trời, Trâu Diễm Thu chút chịu nổi, đề xuất đổi một cách khác để hài lòng .

 

Thế là Hà Côn thản nhiên giường, Trâu Diễm Thu phủ phục bên hông .

 

Đây là một tư thế thoải mái.

 

Thoải mái đến mức Hà Côn hầu như kiềm chế tiếng hừ khẽ phát từ cổ họng, một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng, lúc quý giá như , tiếng chuông điện thoại tủ đầu giường vang lên.

 

Ai mà điều thế chứ?

 

Hà Côn định để ý tới, hiệu cho Trâu Diễm Thu - tiếng chuông phiền mà dừng động tác - tiếp tục.

 

Tiếng chuông reo một , reo thêm một nữa.

 

Được thôi, cái đồ ch-ết tiệt nào mà sắc mặt ?

 

Hứng thú đều cho tan biến hết, Hà Côn trong lòng bực bội, nhấc máy định mắng cho một trận.

 

Chẳng cần nghĩ cũng , đối diện chắc chắn là gã trợ lý phiền phức của , s-ố đ-iện th-oại lắp ở căn nhà chỉ thể gọi đến văn phòng , thể dùng điện thoại văn phòng , ngoài trợ lý thì còn thể là ai?

 

“Tốt nhất là việc gì quan trọng, nếu ngày mai sẽ cho nghỉ việc luôn!"

 

Đối diện im lặng hai giây, kịp thời tiếp lời.

 

“Bị câm ?

 

Có chuyện gì thì nhanh , đừng với chỉ gọi nhầm thôi, nể tình còn lòng kiên nhẫn , nhất là nên cho rõ ràng ngay lập tức."

 

Được , cái là đ-âm trúng lúc .

 

Mặc dù hiểu đối phương đang gì, nhưng rõ ràng là phá hỏng nhã hứng của đối phương.

 

La Bảo Châu bồi :

 

“Xem phiền Hà lão bản , thật sự xin , là chọn đúng lúc."

 

Khi giọng nữ trong trẻo từ đầu dây bên truyền tới, Hà Côn như sét đ-ánh, cả rơi một trạng thái hưng phấn khó tả.

 

Rất nhanh phần phản ứng, giải phóng bộ.

 

Trâu Diễm Thu lom khom giúp xử lý, xua tay bảo Trâu Diễm Thu lui ngoài.

 

ngờ là cô."

 

Giọng Hà Côn vẫn còn khàn, âm thanh cực kỳ trầm thấp:

 

“Có chuyện gì ?"

 

“Cũng chẳng chuyện gì cả, chỉ là hỏi xem Hà lão bản buổi chiều rảnh , thể mời ngài uống chén ?

 

nãy gọi tới văn phòng ngài, trợ lý ngài ở đó, đưa cho , xem gọi đúng lúc , hy vọng hỏng nhã hứng của Hà lão bản."

 

Hừ, La Bảo Châu xưa nay từng khách khí với như , chẳng cần cũng uống chỉ là cái cớ, chắc chắn là chuyện bàn.

 

Hơn nữa còn là chuyện quan trọng.

 

Hà Côn bắt đầu sột soạt tìm quần áo cởi .

 

“Có rảnh, cho địa chỉ ."

 

địa chỉ cụ thể, Hà Côn nhanh ch.óng cúp điện thoại, vớ lấy chiếc áo sơ mi vứt đất mặc đại , mặc xong phát hiện áo sơ mi nhăn nhúm, thế là từ trong tủ quần áo lục một chiếc áo sơ mi mới.

 

Áo sơ mi mới quá mới, chê quá bẩn, dứt khoát nhà vệ sinh tắm rửa qua một cái.

 

Trâu Diễm Thu đang súc miệng trong nhà vệ sinh đuổi ngoài, cô bộ dạng vội vã ngoài của Hà Côn, trong lòng chút vị.

 

Hà Côn tới quá thường xuyên, cô vui, Hà Côn quá vội vàng, cô cũng vui.

 

Vấn đề mấu chốt nhất là, nãy cô loáng thoáng thấy đầu dây bên là giọng một phụ nữ.

 

Điện thoại trong nhà chỉ thể thông tới văn phòng của Hà Côn, đối phương thể dùng điện thoại văn phòng Hà Côn ?

 

Nếu dùng điện thoại văn phòng Hà Côn thì càng kỳ lạ hơn, phụ nữ nào thể sở hữu s-ố đ-iện th-oại của căn nhà “kim ốc tàng kiều" chứ?

 

Trâu Diễm Thu nảy sinh một tia cảm giác nguy cơ.

 

Chẳng lẽ Hà Côn tình nhân mới ?

 

Vô lý mà, Hà Côn thật sự tình nhân mới thì dạo sẽ chạy tới chỗ cô thường xuyên như .

 

Trâu Diễm Thu cậy sủng mà nhiều lời hỏi vài câu, sợ gây sự phản cảm của Hà Côn, đối với loại như Hà Côn, thích là phụ nữ ngoan ngoãn nhiều chuyện, cô quá ghen tuông thể sẽ mất cảm tình .

 

Đợi Hà Côn rửa mặt chải đầu xong, một bộ áo sơ mi mới, cô cũng chỉ thể trơ mắt đối phương rời khỏi căn nhà.

 

Ngồi lên xe chuyên dụng, Hà Côn tới một nhà hàng mới mở ở Thâm Quyến.

 

Trong phòng bao đặt , thấy La Bảo Châu đang ngay ngắn.

 

Thấy tới, La Bảo Châu chủ động dậy đón tiếp.

 

“Không ngờ Hà lão bản tới nhanh như , còn tưởng Hà lão bản việc quan trọng dứt chứ."

 

Mời xuống xong, La Bảo Châu nhấc bộ cụ đặt chiếc bàn dài, thong thả bắt đầu pha .

 

“Cô chắc hẳn thật sự mời uống đấy chứ?"

 

Hà Côn chằm chằm ngón tay trắng trẻo thon dài của cô, liếc đôi môi mỏng dày của cô:

 

“Có chuyện gì thì cô cứ thẳng , thích vòng vo ."

 

“Đã như thì xin thẳng luôn, một mối ăn mời Hà lão bản cùng góp vốn."

 

Hừ.

 

 

Loading...