Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 286
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:46:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Âm thanh lệch một phân nào đều bay hết phòng La Bảo Châu.”
Cô lời bài hát thấy cực kỳ thoải mái, đẩy cửa phòng hỏi:
“Mẹ, thể đổi bài khác ạ?"
“Con thích ?
Được thôi, đổi bài khác."
Từ Nhạn Lăng nhấn một cái đài, bên trong lập tức truyền giọng hát ngọt ngào của Đặng Lệ Quân.
“Nếu như gặp , sẽ ở nơi nào, ngày tháng trôi qua như thế nào, cuộc đời liệu trân trọng ……"
“Bài cũng thích , đổi bài nữa ạ."
“Cái mà, nhạc Đặng Lệ Quân mà con cũng thích ?"
Từ Nhạn Lăng lấy lạ, bà đầy vẻ thắc mắc đổi sang một bài khác.
Bên trong truyền giọng hát khàn khàn mang theo vẻ phong sương của Vương Kiệt.
“Đó chỉ là một trò chơi một giấc mơ, đừng để tình yêu tàn khuyết ở nơi , trong thế giới của hai nên ……"
“Vậy con thích bài ?"
Từ Nhạn Lăng chằm chằm cô hỏi.
La Bảo Châu:
“……
Không thích ạ."
Quả nhiên, khi lòng chột , gì cũng thấy như đang hát về chính .
Thôi bỏ .
La Bảo Châu định về phòng, tiếng chuông điện thoại ồn ào vang lên bàn khách.
Cô ở gần, thuận tay nhấc máy:
“Alo, là La Bảo Châu, xin hỏi tìm ai ạ?"
Đối phương im lặng một lát.
“Tìm cô."
Giọng trầm thấp quen thuộc từ đầu dây bên truyền đến, từ lúc nào Từ Nhạn Lăng nhấn dừng cái đài đang phát nhạc, cả phòng khách yên tĩnh đến đáng sợ, La Bảo Châu thậm chí thể rõ tiếng thở của đối phương.
“Chúc mừng năm mới."
Lịch sự chúc mừng một câu, La Bảo Châu mới nhận ngày lễ đối với Ôn Hành An mà chẳng ý nghĩa gì đặc biệt cả, cô thẳng vấn đề:
“Không Ôn chuyện gì ạ?"
“Có."
Ôn Hành An thở dài một tiếng dễ nhận thấy:
“ hỏi một chút về vấn đề để La tiểu thư suy nghĩ đó, La tiểu thư nghĩ thông suốt ?"
Nghĩ thông suốt .
Đại khái là chút thiện cảm, nhưng cũng đạt đến mức là yêu.
Điểm quan trọng nhất là, hiện tại cô thật sự tâm trí để bàn luận cũng như sâu tình cảm cá nhân.
“ nghĩ cần xong một việc ."
Kết quả như ngoài dự kiến của Ôn Hành An nhiều .
Trước đó, chuẩn cho tình huống nhất, ngay cả cuộc điện thoại cũng chẳng mấy can đảm để gọi , may mà kết quả tồi tệ như tưởng tượng.
Anh truy hỏi rốt cuộc là chuyện gì, chỉ hỏi:
“Cần giúp đỡ ?"
Hai chữ “Không cần" đến bên miệng, La Bảo Châu vội vàng thu hồi:
“Quả thực là một việc cần Ôn giúp đỡ một chút đấy."
“Mời ."
“ nhờ Ôn giúp tìm một thám t.ử đáng tin cậy."
Thám t.ử ?
Yêu cầu mang theo chút mùi vị của mưu kế âm mưu, Ôn Hành An hầu như do dự mà đồng ý ngay.
“Vậy cảm ơn nhé."
Cúp điện thoại, La Bảo Châu nhẹ nhàng đặt ống xuống.
Từ Nhạn Lăng nãy giờ im lặng bên cạnh vội vàng ghé sát mặt cô, khá tò mò:
“Ôn giám đốc gọi tới ?
Ôn giám đốc thật đấy, ngày tết ngày nhất mà vẫn nhớ tới con, đúng , con nhờ Ôn giám đốc giúp con tìm thám t.ử để gì?"
Cảng Thành cũng thám t.ử tư, nhưng đa đều là vợ nghi ngờ chồng ngoại tình, hoặc chồng nghi ngờ vợ ngoại tình, cử thám t.ử tư thu thập bằng chứng.
La Bảo Châu ngay cả một nửa cũng chẳng , thu thập bằng chứng kiểu gì chứ?
Từ Nhạn Lăng thắc mắc:
“Con cần thám t.ử điều tra cái gì cho con?"
Ánh mắt La Bảo Châu trầm xuống.
“Vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ của cả năm đó cũng đến lúc nên điều tra ."
Vẻ mặt Từ Nhạn Lăng chấn động.
“Bảo Châu, lời của con là ý gì?"
Trong lời của đối phương mang đậm mùi vị mưu kế âm mưu, Từ Nhạn Lăng trong lòng hãi hùng, chẳng lẽ vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ của La Chấn Vinh năm đó còn một tầng sự thật khác ?
“Không ý gì khác , chẳng kẻ gây t.a.i n.ạ.n vẫn tìm thấy , con tiếp tục tìm thử xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-286.html.]
Chỉ nhắc qua một câu, Từ Nhạn Lăng biến sắc, như gặp quân địch mạnh, vẻ mặt như trời sắp sập đến nơi, La Bảo Châu tiết lộ để bà lo lắng.
Đợi tìm thấy manh mối hãy phơi bày .
“Thì là tìm kẻ gây tai nạn."
Thần sắc mặt Từ Nhạn Lăng dần hòa hoãn :
“ cha con tìm bao nhiêu năm mà vẫn tìm thấy, thấy hy vọng lớn ."
Từ Nhạn Lăng ôm hy vọng quá lớn.
Hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.
Hồi La Chấn Vinh mới qua đời, La Quán Hùng cũng bi phẫn giống như bà, thề tìm kẻ hung thủ đáng ch-ết , đưa hung thủ pháp luật, đáng tiếc kẻ gây t.a.i n.ạ.n đó cao chạy xa bay, bặt vô âm tín, lật tung cả Cảng Thành cũng chẳng thể tìm thấy một tia tin tức nào.
La Quán Hùng nghi ngờ đối phương rời khỏi Cảng Thành, vượt biên sang các quốc gia nhỏ khác ở Đông Nam Á, ông thậm chí còn cử một nhân mã theo các nước Đông Nam Á để tìm kiếm, đáng tiếc vẫn luôn kết quả.
Trời cao đất dày, chẳng kẻ gây t.a.i n.ạ.n trốn ở góc nào.
Cho đến khi La Quán Hùng qua đời, bà cũng chẳng thể tóm hung thủ.
Sau khi La Quán Hùng ch-ết, cuộc sống của bà xảy đổi nghiêng trời lệch đất, từ bà chủ nhà giàu vướng bụi trần trở thành phụ nữ trung niên bình thường ở khu ổ chuột, bà còn tinh lực cũng còn tài lực đó để tiếp tục truy lùng nữa.
Bao nhiêu năm qua, bà cũng dần thấu .
Người mất sẽ v-ĩnh vi-ễn bao giờ trở , cho dù bắt hung thủ đền mạng thì đứa con trai ưu tú như của bà cũng chẳng thể sống , nghĩ như thì cứ khăng khăng buông tha hung thủ dường như cũng chẳng ý nghĩa gì, điều quan trọng nhất là học cách trân trọng những còn đang khỏe mạnh ở bên cạnh .
Đương nhiên, nếu vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ đó là ngoài ý mà là do con sắp đặt thì là chuyện khác.
Từ Nhạn Lăng ngốc.
Bà thể đoán một tia đúng từ giọng điệu của La Bảo Châu, nhưng La Bảo Châu chịu tiết lộ với bà, bà cũng chỉ thể tự suy đoán trong lòng.
Hai ngày nay trong lòng mang tâm sự, lúc Từ Nhạn Lăng đến công ty du lịch việc luôn là bộ dạng lơ đễnh.
Cũng lơ đễnh giống như bà còn Lý Tú Mai.
Từ Nhạn Lăng là vì con cái nhà , Lý Tú Mai cũng là vì con cái nhà , bà Hoàng Tuấn Thành mở công ty bảo hiểm, trong lòng đương nhiên là vui mừng, nhưng ngành bảo hiểm khác với các ngành khác.
Ngành bảo hiểm thuộc ngành rủi ro cao, cần đủ vốn để ứng phó với các khoản nợ và rủi ro tiềm tàng, cho nên vốn đăng ký của công ty bảo hiểm cao tới 20 triệu, hơn nữa góp đủ, đây cũng là để đảm bảo công ty bảo hiểm khả năng thanh toán cơ bản.
20 triệu là khái niệm gì chứ?
Cũng chẳng khác gì con thiên văn cả!
Hoàng Tuấn Thành căn bản thể lấy .
Trước đây lúc Hợp hội ở Hạ Môn, bể vốn Hợp hội lên tới hàng trăm triệu, lấy 20 triệu thì cũng nhẹ nhàng thoải mái thôi, nhưng hiện tại Hoàng Tuấn Thành bà khuyên về, rút khỏi Hợp hội, cắt đứt liên lạc, cho dù dốc hết gia sản của cả nhà cũng gom đủ tròn 20 triệu.
Thế là La Bảo Châu góp vốn .
La Bảo Châu chủ động giúp đỡ, đề xuất thể gánh vác phần lớn vốn đăng ký, để Hoàng Tuấn Thành cũng tham gia góp một phần, việc kinh doanh cũng do Hoàng Tuấn Thành chủ trì.
Đây là chuyện hiển nhiên, nhưng Lý Tú Mai càng nghĩ càng thấy đúng.
Chỗ nào đúng bà cũng , chỉ là trong lòng thầm cảm thấy Hoàng Tuấn Thành dường như trở thành thuê cho La Bảo Châu .
Đương nhiên, lời bà dám mặt Hoàng Tuấn Thành, dẫu đứa con trai đó của bà hiện tại duy nhất nó quan tâm chỉ La Bảo Châu, là do La Bảo Châu khuyên về mà.
Đừng La Bảo Châu cho nó góp vốn, cho dù cho nó góp vốn, chỉ bắt nó một cái máy thuê thì nó cũng cầu còn chẳng chứ.
Lý Tú Mai sầu não.
Chuyện tính đây, con trai nhà còn cưới vợ ?
Nhìn thấy La Bảo Châu và con trai nhà dường như cũng chẳng khả năng thành đôi, con trai nhà thể kẻ độc cả đời chứ?
Trước đây trong nhà tiền, chân Tuấn Thành tật, chê nhà nghèo thèm ngó ngàng tới, thì thôi .
Hiện tại cả nhà bốn , ba đều đang kiếm tiền, Tuấn Thành khá chí tiến thủ, nếu cưới vợ về, ngay cả hậu duệ cũng , cả nhà liều mạng kiếm tiền như để gì?
Người ch-ết cũng chỉ là một nắm đất vàng, tiền cũng chẳng mang theo quan tài, cần mẫn, tận tụy, chẳng đều là tạo dựng cho con cháu một điều kiện sống hơn .
Tính Tuấn Thành hiện tại qua tuổi ba mươi , cũng đến lúc kết hôn .
Lý Tú Mai tịch thu bộ tài sản tích cóp từ lúc Hoàng Đỉnh Minh khởi nghiệp ở Hạ Môn, gửi ngân hàng định để dành tiền cưới vợ cho Hoàng Tuấn Thành.
Vấn đề quan trọng nhất hiện nay là, vợ còn chẳng đang ở phương nào.
Chao ôi, sầu quá mất.
Với tư cách là trong cuộc, Hoàng Tuấn Thành cũng sầu, nỗi sầu của khác với Lý Tú Mai, đang sầu vì chuyện công ty bảo hiểm.
Ý tưởng mở công ty bảo hiểm , nhưng khi thao tác thực tế thì khó khăn chồng chất.
Vốn đăng ký là một vấn đề lớn, La Bảo Châu giải quyết xong, nhưng vấn đề mới nảy sinh, giấy phép kinh doanh lấy xuống .
Công ty bảo hiểm quốc đầu tiên của Trung Quốc mới là Công ty Bảo hiểm Nhân dân Trung Quốc, do Chính phủ Nhân dân Trung ương phê duyệt thành lập, nghiệp vụ chủ yếu là bảo hiểm nông nghiệp, nhằm cung cấp sự bảo đảm cho việc phục hồi nền kinh tế quốc dân.
Ngoài , tiền lệ về công ty bảo hiểm tư nhân nào cả.
Muốn lấy một tờ giấy chứng nhận phê duyệt chẳng khác gì mò trăng đáy nước, hái trời cả.
Sau vài xin trả về, Hoàng Tuấn Thành đành báo cáo tiến độ thật thà với La Bảo Châu.
Ngồi trong văn phòng La Bảo Châu, mặt mấy phần áy náy vì việc thành:
“Hiện tại đang kẹt ở bước giấy phép kinh doanh , các tài liệu nộp lên đều thông qua thẩm duyệt, Ban Tài Mậu trả về , là tài liệu chuẩn chỗ nào đủ, là chỗ nào phù hợp với chính sách."
“Ban Tài Mậu?"
La Bảo Châu nhạy bén bắt từ khóa, cô lập tức bừng tỉnh đại ngộ:
“Không chỗ nào tài liệu đủ cả, cũng chỗ nào phù hợp với chính sách cả, đây là Chu chủ nhiệm cố ý nhắm đấy."
Mấy năm nay Hoàng Tuấn Thành khắp nơi lánh nạn, đông trốn tây ẩn, hơn một nửa thời gian ở Thâm Quyến, đối với ân oán giữa cô và vị Chu chủ nhiệm Ban Tài Mậu mới nhậm chức hiểu rõ cho lắm, nhưng bản cô trong lòng rõ ràng.
Giấy phép kinh doanh của công ty bảo hiểm khó lấy, nhưng cũng đến mức khó lấy như , trừ phi gây khó dễ.
La Bảo Châu lập tức gọi của Chu chủ nhiệm Ban Tài Mậu - Chu Khai Sướng.
Đợi bên bắt máy, La Bảo Châu lên tiếng chào hỏi nhiệt tình :
“Chu chủ nhiệm khỏe chứ ạ, chắc hẳn ngài đang bận, xin ngắn gọn thôi, tài liệu xin mở công ty bảo hiểm của chỗ nào đúng mà mãi vẫn thông qua thẩm duyệt ạ?
Giấy phép kinh doanh xuống thì chúng cũng thể kinh doanh phép , mong Chu chủ nhiệm thể tạo điều kiện cho một chút, ngày mai Chu chủ nhiệm rảnh , mời ngài uống chén , ngài nể mặt ạ?"