Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 285
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:46:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Tú Mai thấy động tĩnh đuổi từ trong bếp , chỉ kịp thấy bóng dáng Trình Bằng bước khỏi cổng sân, vội vàng lớn tiếng giữ :
“Ơ kìa Bằng t.ử, cháu ăn cơm xong hãy chứ!"
Trình Bằng gì thời gian đáp , sớm chạy tận chín tầng mây .
Hai ngày , Trình Bằng gõ cửa văn phòng La Bảo Châu, mang đến cho cô một khách hàng.
Vị khách hàng là ông chủ của một nhà máy d.ư.ợ.c, sản phẩm chính trong nhà máy là một loại thu-ốc đau dày.
Ông chủ đến Thâm Quyến từ ba năm , bắt đầu lịch sử khởi nghiệp trong một căn lều sắt phế thải vốn dùng để nuôi ch.ó cảnh sát tại núi Bút Giá hoang vắng bóng ở Thâm Quyến.
Không đèn điện, nến, nước máy, ăn cơm chỉ thể đến đội cảnh sát vũ trang bên cạnh ăn nhờ, trong môi trường gian khổ như , ông chủ dẫn theo vài công nhân, xây dựng hai phân xưởng, một dây chuyền sản xuất d.ư.ợ.c phẩm.
Năm đầu tiên mở xưởng, nhà máy d.ư.ợ.c đạt doanh thu bán hàng hơn 10 triệu tệ, nhưng dã tâm của ông chủ dừng ở đó, ông mở rộng danh tiếng cho nhà máy d.ư.ợ.c, thế là cùng La Bảo Châu ăn ý với .
Hai bàn bạc một bộ phương án quảng cáo.
Một tuần , hàng trăm chiếc taxi luồn lách khắp các ngõ ngách đường phố Thâm Quyến đều đổi diện mạo, biển quảng cáo nóc xe khắc tên sản phẩm thu-ốc dày của nhà máy d.ư.ợ.c, trông vô cùng ngoạn mục, nhất thời trở thành đề tài bàn tán của khắp hang cùng ngõ hẻm.
“Đây là cái gì , là quảng cáo ?
Taxi mà cũng thể đ-ánh quảng cáo ?
Thú vị thật đấy."
“Người ăn đúng là ăn mà, kiểu gì cũng kiếm tiền, xem cái taxi , chở thì thu tiền, đ-ánh quảng cáo cũng thu tiền, đổi sẽ tung chiêu trò gì để kiếm tiền nữa."
“Người trộm cướp, kiếm là tiền chính đáng, hơn nữa đ-ánh quảng cáo cho cũng là tăng thêm độ nhận diện cho , đây là đôi bên cùng lợi, đôi bên cùng lợi hiểu ?"
……
Động tĩnh mới lạ thu hút sự chú ý của truyền thông, sự việc nhanh ch.óng đăng lên “Báo Đặc Khu", nhưng Hà Côn hề chuyện qua báo chí.
Lúc ngoài sớm thấy động tĩnh đường phố .
Lúc đầu còn tràn đầy lòng kính phục, gương mặt đầy vẻ tán thưởng:
“Đây là công ty taxi nào nghĩ chủ ý ?
là một kỳ tài."
Trợ lý trả lời :
“Đây là công ty taxi của La Bảo Châu."
Nụ mặt lập tức cứng đờ, Hà Côn nổi nữa.
Trong xe rơi im lặng.
Trợ lý bên cạnh hiểu rõ sự chán ghét của ông chủ đối với La Bảo Châu, vội vàng tìm lời để tiếp:
“Cái bọn tư bản đến từ Cảng Thành đúng là xa, cứ nghĩ cách bóc lột, chân muỗi cũng cạo tí mỡ……"
Nói một nửa, ánh mắt lạnh lùng của ông chủ liếc qua, trợ lý lập tức im bặt.
“Người bản lĩnh cạo mỡ từ chân muỗi, còn chỉ thể đây giống như một quả chanh ."
Hà Côn tức giận .
Anh cũng cạo mỡ chứ bộ, nhưng chẳng cái não đó để nghĩ cách !
Loại tiền kiếm , nhưng con đường khác để kiếm tiền.
Hai ngày , thành lập một công ty ma, chuyên dùng để buôn bán vật tư trong kế hoạch phân phối của nhà nước.
Công ty Vật liệu Kim loại Nội M-ông mua 500 tấn thỏi nhôm với giá 3750 tệ mỗi tấn, đó bán cho một công ty ở Quảng Đông với giá cao 6000 tệ mỗi tấn, Hà Côn tin lập tức mua với giá 6200 tệ mỗi tấn, ngay đó giá 7000 tệ mỗi tấn, nhanh ch.óng bán tống bán tháo.
Sau một phi vụ ăn , chẳng cần gì cả, lãi ròng 400 ngàn tệ.
Đương nhiên, chi phí và quan hệ để lo lót tính trong đó.
Ngay đó mua một tờ phiếu nhận hàng 1000 tấn thép từ Nam Kinh, lúc mua là với giá 700 tệ mỗi tấn, lúc bán thành 1300 tệ mỗi tấn, chỉ một lượt mua bán , thậm chí cần vận chuyển hàng hóa, chỉ một tờ phiếu nhận hàng lưu chuyển giúp kiếm 600 ngàn tệ một cách nhẹ nhàng.
Trong thời gian ngắn đột nhiên kiếm đủ 1 triệu tệ, Hà Côn nắm giữ các kênh nội bộ gì còn tâm trí nào mà công việc sản xuất chính đáng nữa, trọng tâm tiếp theo của dồn hết việc buôn bán vật tư.
Đây là một thời đại mà tư bản đang nảy mầm.
Vô doanh nghiệp tư nhân giống như nấm mưa ngừng mọc lên, trong đó bao nhiêu là “găng tay trắng" thì ai .
Người nắm giữ quyền phân phối vật tư kế hoạch, chỉ cần phê một mảnh giấy, mảnh giấy đại diện cho sự chênh lệch giá khổng lồ của một loại hàng hóa nào đó.
Buôn bán văn bản phê duyệt, buôn bán chỉ tiêu, buôn bán tem phiếu, trở thành lựa chọn nhất để ki-ếm ti-ền nh-.
Trước lợi ích khổng lồ, mấy thể cưỡng sự cám dỗ, đằng “kẻ buôn" là cần bối cảnh hỗ trợ.
Mười tỷ nhân dân thì chín tỷ là buôn, còn một tỷ đang tìm kiếm cơ hội.
Tác dụng phụ của giá cả hai quỹ đạo lộ rõ, tình trạng các tư liệu sản xuất tăng giá loạn xạ, thu phí loạn xạ vô cùng nghiêm trọng, sự tham nhũng của các cơ quan dẫn đến lòng dân oán hận sục sôi, việc cải cách vật giá trở thành điều cấp bách.
Khác với môi trường kinh tế hỗn loạn ở nội địa, thị trường chứng khoán ảm đạm của Cảng Thành dần lấy sức sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-285.html.]
Các ngân hàng nhỏ chịu nổi dư chấn do sóng gió thị trường chứng khoán gây mà phá sản, những ngân hàng lớn tương tự như Citibank thì ảnh hưởng gì quá lớn, với tư cách là Chủ tịch điều hành của Citibank, Hứa Kinh Vĩ dạo gần đây bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi.
Thời gian ông thăng chức Cục trưởng Cục Sự vụ Tài chính và Kho bạc.
Trước đó, các chức vị quan chức cao cấp của chính phủ Cảng Thành hầu như Hoa đảm nhiệm, động thái là vì khi Trung và Anh ký kết hiệp định về chủ quyền của Cảng Thành vài năm , ý định để Hoa đảm nhiệm các chức vị cao hơn trong chính phủ Cảng Thành.
Hứa Kinh Vĩ trân trọng cơ hội như , mỗi ngày dành bộ tinh lực để xử lý chính sự.
Dù bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi, ông vẫn dành một đoạn hành trình để gặp mặt La Minh Châu.
La Minh Châu hẹn ông đến nhà hàng Phúc Lâm Môn ăn tối, xử lý xong công việc trong tay, ông lái xe tới, tại phòng bao đặt thấy La Minh Châu đang trang điểm lộng lẫy.
Không cho phép ông nghĩ nhiều, thái độ của La Minh Châu rõ ràng là ý định tiếp cận ông .
Hứa Kinh Vĩ nhận thức tỉnh táo về ngoại hình và tuổi tác của , tướng mạo ông bình thường, chiều cao bình thường, gia thế bình thường, hơn nữa ông còn từng một cuộc hôn nhân.
Vợ cũ là bạn học đại học của ông , hai quen , yêu sân trường đại học, khi nghiệp đại học, ông việc tại ngân hàng HSBC, vài năm đó kết hôn với vợ cũ.
Vì bận rộn công việc, quá vươn lên, dồn hết tâm trí công việc, thiếu sự quan tâm đối với vợ, dần dần tình cảm hai nhạt phai, qua mấy năm ly hôn.
May mà con cái, lúc hai chia tay cũng dứt khoát.
Sau đó ông luôn nỗ lực cho sự nghiệp, phương diện tình cảm cá nhân còn dụng tâm nữa.
Không phụ nữ lấy lòng ông , ông đều xem xét, ông nhận thức tỉnh táo về điều kiện của bản , càng tỉnh táo hơn đối với nhận thức về lòng .
Người nhắm trúng ông , chẳng qua là phận của ông , là chỗ dựa lưng ông , cho dù ông sắp bước tuổi tri thiên mệnh, vẫn sẽ ít phụ nữ nhào tới.
ông ngờ trong đó La Minh Châu.
La Minh Châu tướng mạo tệ, gia thế tệ, tuổi tác cũng đang độ xuân thì, tìm một đối tượng điều kiện hơn chắc chắn là chuyện khó khăn gì, tại chủ động đến trêu chọc ông ?
Trong đại khái là mục đích gì đó.
“La tiểu thư, cô cần dùng hết cách để hẹn ngoài, cô cứ thẳng , yêu cầu gì sẽ cố gắng thực hiện."
“ gì mục đích gì chứ, chẳng qua là Hứa cục trưởng thích nghệ thuật, mua một bức họa của bậc thầy ở Anh, cũng thưởng thức, đặt ở chỗ coi như là uổng phí , cho nên tặng cho Hứa cục trưởng hiểu nghệ thuật."
Nói xong, La Minh Châu mở bức họa đặt sang một bên , mời Hứa Kinh Vĩ thưởng thức.
Không ai ghét sự cố tình lấy lòng của khác cả, huống hồ đối phương còn là một cô gái trẻ trung xinh .
Hứa Kinh Vĩ ấn tượng khá về La Minh Châu, ấn tượng bắt nguồn từ La Minh Châu tìm ông ăn cơm.
Đó là đầu tiên La Minh Châu chủ động hẹn ông , ông cứ tưởng đối phương bàn luận chuyện thương trường, tranh thủ thời gian tham gia, ngờ đối phương chỉ đơn thuần hẹn ông ăn cơm, cũng chẳng bàn luận chuyện gì quan trọng.
Đó chỉ là một bữa tiệc bình thường, điều bình thường là ngày hôm ông nhận thông báo thăng chức Cục trưởng Cục Sự vụ Tài chính và Kho bạc.
Đương nhiên, đây thể là thủ đoạn của La Minh Châu , cô khả năng lớn như .
Rất nhiều ở Cảng Thành đều mang một tư tưởng mê tín, Hứa Kinh Vĩ cũng , ông cảm thấy La Minh Châu chút “vượng" ông , nếu thì tại đây mãi thăng quan, ăn một bữa cơm với La Minh Châu xong liền thăng chức?
Mang theo nhận thức như , cho dù bận rộn đến , ông cũng sẽ dành thời gian để đến dự hẹn của La Minh Châu.
“Cảm ơn ý của La tiểu thư, điều vẫn hy vọng La tiểu thư thể thành thật một chút, nếu chuyện gì cần giúp đỡ, cô cứ thẳng ."
La Minh Châu lên tiếng.
Cô trầm .
Mục tiêu của cô là một cục trưởng nhỏ nhoi, mục tiêu của cô là cấp của Hứa Kinh Vĩ - Bộ trưởng Tài chính.
Bây giờ tiết lộ mục tiêu sẽ chỉ nhận lời hồi đáp khách sáo cũng như sự giúp đỡ mấy để tâm của Hứa Kinh Vĩ, cô thuận theo sở thích của ông nhiều hơn, đợi đến khi hai một mức độ giao tình nhất định, mới tìm một cơ hội thích hợp để tiếp cận cấp của Hứa Kinh Vĩ.
Tất cả đều từ từ, vội .
“Hứa cục trưởng nghĩ nhiều , chuyện gì cần ngài giúp đỡ cả, chỉ là kết thêm một bạn mà thôi, ngài cần để tâm quá."
Hứa Kinh Vĩ gì nữa, chỉ cô, một cách đầy ẩn ý.
——
Cuối năm, tết nhanh ch.óng đến.
Cái tết thực hiện sự đại đoàn viên, cả gia đình Lý Tú Mai ngoại trừ Hoàng Yến Linh đang du học ở nước ngoài, tất cả đều tụ tập một chỗ, gia đình Lý Tú Anh cũng gương vỡ lành, ba đời ông cháu vui vẻ hòa thuận.
Gia đình La Bảo Châu cũng coi như là đoàn viên.
Chỉ cần ba con ở bên thì đến cũng là đại đoàn viên.
Ngày tết, bà lão Vương Quế Lan từ sáng sớm đến nhà hai cô con gái để giúp đỡ, Từ Nhạn Lăng chỉ thể tự tay chuẩn , La Bảo Châu sợ bà mệt, trực tiếp đặt bữa tối giao thừa ở nhà hàng.
Như , Từ Nhạn Lăng chẳng cần gì cả, bà chê trong nhà đủ náo nhiệt, liền lôi cái đài bật băng nhạc.
“Đừng quan tâm sẽ kết thúc như thế nào, ít nhất chúng từng tụ họp, cần hao tâm tổn trí ước thúc lẫn , càng cần lời hứa bằng ngôn từ……"
Giai điệu bài “Bình Tụ" (Bèo nước gặp ) , Từ Nhạn Lăng cầm chổi lông gà quét bụi cửa sổ, lẩm nhẩm hát theo.
“Chỉ cần chúng từng sở hữu, đối với và là đủ , cuộc đời con nhiều hồi ức, chỉ nguyện trong sự truy ức của ……"