Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 284
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:46:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“La Bảo Châu còn đồng ý, Từ Nhạn Lăng nhanh chân đồng ý .”
Bà tò mò, luôn cảm thấy chuyện từ đầu đến cuối quá mức kỳ lạ, đích gặp Hoàng Tuấn Thành một .
Cho đến khi thấy bản Hoàng Tuấn Thành, trong lòng Từ Nhạn Lăng càng thấy kỳ lạ hơn.
Bà bao giờ Hoàng Tuấn Thành là một tàn tật, cần chống gậy để , Hoàng Tuấn Thành đối với bà thái độ cung kính, giống kiểu cung kính của hậu bối đối với tiền bối, ngược mang theo một loại căng thẳng của nàng dâu mới thấy cha chồng, càng càng thấy đúng.
Cuối cùng kìm nén nổi sự tò mò trong lòng, Từ Nhạn Lăng kéo bà lão sang một bên, hỏi:
“Tuấn Thành và Bảo Châu nhà chúng quan hệ gì ạ, con thấy nó đối với Bảo Châu nhà vẻ khác thường lắm?"
Chẳng , ngay cả đẻ khuyên còn về, La Bảo Châu một câu là giải quyết xong xuôi.
Từ Nhạn Lăng nhịn mấy ngày nay , bà sớm tìm hỏi thăm tình hình, bà lão Vương Quế Lan là đối tượng nhất của bà.
“Chuyện thì dài lắm, chúng xuống từ từ ."
Vương Quế Lan dẫn Từ Nhạn Lăng trong phòng, chuyển ghế gỗ xuống, bắt đầu kể từ những sự tích từ mấy năm .
Bà lão Vương Quế Lan ăn lưu loát, mạch lạc rõ ràng, vài câu kể sự việc một cách chỉnh và sinh động.
Từ Nhạn Lăng lúc mới thì ban đầu La Bảo Châu cứu Hoàng Tuấn Thành một mạng, còn giúp Hoàng Tuấn Thành phấn chấn trở .
Câu chuyện cảm động, trong quá trình lắng hai hàng nước mắt cứ thế rơi lã chã, Từ Nhạn Lăng ngừng lau nước mắt.
Trong đó chỉ vì cảm động, mà còn chứa đựng sự xót xa đối với La Bảo Châu.
Hồi đó La Bảo Châu cũng chỉ là một đứa trẻ đầy 20 tuổi, một một đến nơi xa lạ, đối mặt với đủ loại tình huống phức tạp, ở bên cạnh, ai hiến kế, dựa chính .
Tuổi còn nhỏ, vai gánh vác trọng trách, còn cứu giúp khác, Từ Nhạn Lăng dám tưởng tượng lúc đó trong lòng La Bảo Châu đau khổ thế nào.
Bà càng càng thương tâm, càng càng áy náy, nước mắt giống như đê vỡ cần tiền cứ thế tuôn rơi, Vương Quế Lan ở bên cạnh vội vàng đưa khăn tay cho bà lau nước mắt.
Vừa đưa khăn tay xong, La Ngọc Châu cùng bên cạnh Từ Nhạn Lăng thấy dữ dội, mũi cay cay, cũng bắt đầu theo lã chã.
“Ôi chao ôi chao, cái là chạm tuyến lệ ."
Bà lão Vương Quế Lan vội vàng im miệng, bắt đầu dỗ dành cặp con đang như rừng .
Trong phòng là một cảnh tượng cảm động, còn trong bếp là một cảnh tượng vui vẻ hớn hở khác.
Lý Tú Mai bận rộn đích xuống bếp chuẩn cơm canh, Hoàng Đỉnh Minh ở bên cạnh giúp bà một tay, giúp rửa rau băm thịt.
Thớt gỗ băm kêu canh cách, nhịp điệu, thể hiện sự bất mãn của trong cuộc là Hoàng Đỉnh Minh:
“ …… cũng mới về mà, về cái việc thế ?"
“Làm hả, ông về nhà mà còn định bày đặt giá tổng tài ?
Ông khách , ông thì ai ?"
Lý Tú Mai tức giận lườm ông một cái, chỉ trích:
“Thịt thái nhỏ một chút, thái thô thế dễ ngấm gia vị , ông ở ngoài hoang dã hai năm, thật sự thành ông lớn , một tí việc nhà cũng nữa ?"
Hoàng Đỉnh Minh:
“……"
Có thành ông lớn thì khó , ít nhất hai năm qua ông thật sự cần tự nấu cơm.
Ông theo Hoàng Tuấn Thành Hợp hội, ông sự nghiệp riêng của , do yêu thích nhạc, nghề cũ bán băng đĩa, đáng tiếc xã hội phát triển quá nhanh, bây giờ còn như năm xưa, bán băng đĩa chẳng kiếm bao nhiêu tiền, thế là ông theo trào lưu mở một sàn nhảy, đương nhiên tiền là vay từ Hợp hội, sàn nhảy mở hai tháng kiếm đủ vốn, trả vốn gốc và tiền lãi cho Hợp hội.
Sau đó ăn ngày càng lớn, ông dùng tiền kiếm mở thêm một sàn nhảy mới, hai sàn nhảy ăn phát đạt, nếu Lý Tú Mai giục về, ông thật sự nỡ từ bỏ nền móng đ-ánh hạ ở Hạ Môn.
Tuy nhiên, rõ ràng sân khấu ở Thâm Quyến lớn hơn.
“ quyết định , về mở thêm hai sàn nhảy ở Thâm Quyến nữa, công việc bên Hạ Môn thì thuê trông coi, tiếp theo đủ thời gian để tìm hiểu tình hình bên Thâm Quyến ."
“Đừng lải nhải kinh nghiệm ăn của ông nữa, lo mà thái thịt cho t.ử tế !"
“Ơ kìa ơ kìa," Hoàng Đỉnh Minh đặt con d.a.o phay ngang, bày vẻ mặt bất mãn:
“Dù hiện tại cũng là duy nhất trong nhà thể kiếm tiền, bà thể khách khí với một chút ?"
“Ai bảo ông là duy nhất trong nhà kiếm tiền?"
Lý Tú Mai lườm ông:
“Công ty du lịch của sắp mở sang tận Cảng Thành, mở cả nước ngoài , cũng chẳng thấy đắc ý như ông , im miệng , nhanh thái thịt ."
Hoàng Đỉnh Minh:
“……"
Ông giận một hồi, ngoan ngoãn cầm lấy d.a.o phay, im lặng tiếng thái thịt.
Cả hai đều là giọng oanh vàng, cuộc đối thoại ba trong sân thấy hết cả.
Nghe Hoàng Tuấn Thành về, Trình Bằng tránh khỏi đến thăm hỏi, ngờ đụng Lý Tú Mai mời tiệc La Bảo Châu, cũng thuận thế giữ ăn cơm, kịp hỏi dự định của Hoàng Tuấn Thành thì cuộc đối thoại trong bếp lọt tai.
Cho đến khi động tĩnh trong bếp nhỏ , Trình Bằng mới đầu Hoàng Tuấn Thành:
“Lần chú về vẻ định mở sàn nhảy ở Thâm Quyến, còn thì , dự định thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-284.html.]
Hoàng Tuấn Thành như vô tình lướt qua La Bảo Châu bên cạnh, :
“ ngành bảo hiểm."
“Ngành bảo hiểm?"
Một dự án thật nhỏ bé và mới lạ.
Cũng nhờ Trình Bằng những năm qua giao thiệp với ít thương nhân Cảng Thành nên Cảng Thành sớm tồn tại công ty bảo hiểm thương mại, nếu đột nhiên thấy ngành bảo hiểm, thật sự hiểu là cái gì.
“Cái ở Thâm Quyến chúng thị trường ?"
“Đương nhiên là ."
Lần trả lời là La Bảo Châu.
La Bảo Châu đưa kiến nghị là dựa tình hình phát triển của Thâm Quyến trong những năm gần đây.
Hồi đầu năm, sự đổi của tỷ giá hối đoái tiền tệ quốc tế dẫn đến đồng Yên và đồng Won tăng giá mạnh, một lượng lớn đơn đặt hàng quốc tế chuyển sang Cảng Thành, Thâm Quyến sát Cảng Thành cũng hưởng lợi theo.
Các nhà xưởng trướng cô cung đủ cầu, tivi, máy thu âm cũng như đủ loại sản phẩm điện t.ử, khi còn đang sản xuất trong xưởng khách hàng đặt mua hết sạch.
Công nghiệp Thâm Quyến bùng nổ, đầu tiên vượt qua thương mại và xây dựng trở thành ngành công nghiệp lớn nhất Thâm Quyến, thu nhập ngoại hối đầu tiên chiếm hơn một nửa tổng thu nhập tài chính của Thâm Quyến.
Người nước ngoài, đồng bào Cảng - Áo cũng như nội địa Đặc khu kinh tế đang tăng lên nhanh ch.óng, theo thống kê, dân thường trú của Thâm Quyến vượt quá một triệu, đồng bào Cảng - Áo và du khách hải ngoại Thâm Quyến qua hải quan La Hồ trung bình mỗi ngày vượt quá 6000 , nội địa Thâm Quyến từ cửa khẩu tuyến hai tăng trưởng còn nhanh hơn, trung bình mỗi ngày đạt 130 ngàn .
Đến du lịch, đến đàm phán, đến khảo sát, đến ăn, vân vân, nhiều vô kể.
Kinh tế Thâm Quyến thực hiện bước tăng cao diện, xuất hiện đà phát triển , những lời phê bình và tranh luận ào ạt đối với Thâm Quyến đây lặng lẽ hạ màn.
Công nghiệp Thâm Quyến bùng nổ đồng nghĩa với việc công nhân tăng lên nhanh ch.óng, t.a.i n.ạ.n lao động là khó tránh khỏi, ốm đau cũng thường xuyên xảy , ngành bảo hiểm đời là điều tất yếu.
Hơn nữa tháng 1 năm ngoái, văn kiện của Trung ương Đảng “Về việc đẩy mạnh cải cách nông thôn chiều sâu" đầu tiên đưa khái niệm “doanh nghiệp tư nhân".
Tháng 10 năm ngoái, Đại hội 13 chỉ rõ kinh tế tư nhân là sự bổ sung cần thiết và ích cho kinh tế công hữu.
Điều tương đương với việc thừa nhận địa vị hợp pháp của kinh tế tư nhân tại Đại hội đại biểu.
Việc ban hành văn kiện 5 của Trung ương cũng khiến cho lượng thuê của các doanh nghiệp tư nhân nới lỏng.
Nói cách khác, bây giờ cá nhân thể tự thành lập doanh nghiệp, còn những ràng buộc như nữa.
Sự phát triển của xã hội và định hướng của chính sách đều lợi cho việc thành lập công ty bảo hiểm thương mại, La Bảo Châu đương nhiên cũng khuyến khích:
“Đây sẽ là một ngành nghề triển vọng."
Hoàng Tuấn Thành đáp lời, nhớ một bài báo cáo xem báo hôm qua.
Đó là một bài về Mã Thắng Lợi - Giám đốc một nhà máy giấy ở Thạch Gia Trang.
Ba năm , Mã Thắng Lợi chỉ là một trưởng phòng nghiệp vụ trong xưởng, xưởng tổng cộng hơn 800 công nhân, liên tục thua lỗ trong ba năm, đầu năm xưởng nhận nhiệm vụ của cấp là đạt lợi nhuận 170 ngàn trong vòng một năm, mục tiêu quá lớn, vị giám đốc cũ chịu tiếp nhận cam kết, Mã Thắng Lợi dán đại tự báo, xin thầu nhà máy giấy.
Năm đầu tiên thầu , Mã Thắng Lợi cải cách mạnh mẽ, nhà máy giấy tạo lợi nhuận 1,4 triệu tệ, kết quả gây chấn động cả nước.
Giám đốc nhà máy giấy Mã Thắng Lợi từ đó đưa lên bệ thờ thần, những thành tích ông đạt ở nhà máy giấy khiến ông nổi danh như cồn, trở thành điển hình các phương tiện truyền thông tranh đưa tin.
Cảnh tượng vẻ quen thuộc, khiến Hoàng Tuấn Thành nhớ đến một điển hình cải cách khác vài năm —— Bước Hâm Sinh, Giám đốc xưởng may sơ mi Hải Diêm.
Truyền thông thích tạo các vị thần, đó dùng các vị thần để khích lệ đám đông trong môi trường tiêu điều.
Xưởng may sơ mi của Bước Hâm Sinh hiện tại nợ nần chồng chất, vị điển hình mới dựng lên thể rạng rỡ bao lâu.
Những năm tháng sống lưu vong đầy biến động khiến tư tưởng của Hoàng Tuấn Thành trưởng thành hơn nhiều, thấy nhiều, trải nghiệm nhiều, cảm ngộ rằng đời gì là vĩnh hằng.
Ban đầu cũng chỉ mở một xưởng nhỏ sản xuất đài radio, nhưng luôn như ý nguyện.
Vài thăng trầm khiến thấm thía rằng vinh quang đều ngắn ngủi, mặt trời nào lặn, huy hoàng nào là v-ĩnh vi-ễn.
Nỗi ám ảnh về việc mở xưởng radio của còn sâu sắc như nữa, nhưng đối với lời của La Bảo Châu vẫn tin tưởng tuyệt đối như cũ.
La Bảo Châu ngành bảo hiểm triển vọng, thì sẽ bảo hiểm.
“Lão bản, là cô gợi ý để Tuấn Thành bảo hiểm ?"
Trình Bằng nhạy bén nhận sự thật.
Chứ nữa, là do La Bảo Châu khuyên về, La Bảo Châu đưa chút gợi ý cũng gì lạ.
Nhân cơ hội , Trình Bằng tiến cử:
“Lão bản, cô chỉ điểm cho Tuấn Thành, chi bằng cũng chỉ điểm cho một chút, đang đau đầu vì nghiệp vụ của công ty taxi của chúng đây, hiện tại thị trường công ty taxi ngày càng nhiều, sự cạnh tranh của chúng cũng ngày càng lớn, lợi nhuận khó bước đột phá, còn cách nào khác để tăng doanh thu ?"
Với tư cách là quản lý công ty taxi, Trình Bằng hao tâm tổn trí vì nghiệp vụ của công ty.
Anh vắt óc suy nghĩ chủ kiến gì , nhân cơ hội thỉnh giáo La Bảo Châu.
La Bảo Châu ánh mắt chuyển động, nảy một ý kiến.
“Cũng còn một cách đấy."
Cô vẫy tay bảo Trình Bằng tiến gần, ghé tai Trình Bằng nhỏ vài câu, Trình Bằng lập tức trợn tròn mắt, vui mừng khôn xiết, bật dậy cái rụp, hưng phấn kích động:
“ ngay đây!"
Nói xong biến mất khỏi sân như một cơn gió.