Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:25:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tớ nghĩ nghĩ , cảm thấy đối phương , chuyện hỏi đường mà tặng vòng tay vàng chứ, tớ cảm thấy ông kỳ lạ, sợ tình huống ngoài ý gì đó nên dám nhận chiếc vòng tay vàng đó, cũng dám chuyện nhiều, trực tiếp lờ đối phương , chạy về cửa hàng tiếp tục việc, đối phương ở đối diện đường một lát, đang quan sát cái gì, tớ bận việc, đợi một lát thì thấy bóng dáng đối phương nữa."

 

“Lúc đó xưởng may lấy hàng , tớ định đợi về thì một câu, đó quá bận rộn, tớ cũng mãi tìm thời cơ, nãy lúc tắm rửa mới nhớ chuyện , đó ý gì?

 

Là kẻ điên ?"...

 

Đào Hồng Tuệ nghĩ thông dụng ý của đối phương.

 

“Ông liệu lấy một chiếc vòng tay vàng giả đến lừa tớ ?

 

ông cũng đưa yêu cầu gì, chỉ hỏi đường thôi, tớ nghĩ đối phương gì."

 

“Thật ?"

 

Đào Mẫn Tĩnh cảm thấy kỳ lạ.

 

Hành động của đúng là quá kỳ quặc , chỉ chọn đúng lúc cô mặt để hỏi đường Đào Hồng Tuệ chứ?

 

Trong lòng Đào Mẫn Tĩnh một suy đoán, cô kiểm chứng một chút.

 

Đợi đến khi Trâu Diễm Thu bưng chậu , Đào Mẫn Tĩnh lập tức hiệu cho cô đóng cửa ký túc xá:

 

“Em chuyện hỏi chị, Hồng Tuệ bảo em gặp một kỳ lạ, đối phương chỉ hỏi đường thôi mà lấy vòng tay vàng để tạ ơn, chị Diễm Thu, chị gặp tình huống như ?"

 

“Không nha."

 

Trâu Diễm Thu hiểu vì .

 

hì hì Đào Hồng Tuệ:

 

“Em gặp chuyện như thế ?

 

Đối phương thật sự tặng em vòng tay vàng ?

 

vòng tay vàng thật ?

 

Em nhận?

 

Sao em ngốc thế, đối phương tặng thì em cứ nhận chứ, nhận lấy để tụi chị xem giúp em xem đúng là vòng tay vàng thật ."

 

“Em xem cái con bé ngốc , em hên thế, ngay cả chuyện như cũng gặp ?

 

Sao chị gặp chuyện như nhỉ?

 

Chuyện khi nào thế, Hồng Tuệ em với chị?"

 

Đào Hồng Tuệ tranh biện:

 

“Em còn thấy đó kỳ lạ nữa là, dám lấy đồ của ông ."

 

“Kệ ông kỳ lạ , em trộm cũng cướp, tặng thì em cứ nhận lấy thôi, đổi là chị chắc chắn chị nhận , dù chịu thiệt cũng là chị.

 

Em , đúng là cái phát tài, cơ hội như đều em bỏ lỡ, chậc, đáng tiếc quá."...

 

Hai nảy sinh ý kiến trái chiều về vấn đề nhận vòng tay vàng .

 

Đào Hồng Tuệ dám nhận, Trâu Diễm Thu chê cô nhát gan, lúc hai đang cãi cọ ỏm tỏi trong ký túc xá, Đào Mẫn Tĩnh chỉ lặng lẽ quan sát ở bên cạnh, trong lòng thắc mắc, lẽ nào đoán sai ?

 

Chuyện cứ thế gác .

 

Đêm khuya thanh vắng, trong ký túc xá truyền đến tiếng thở đều đặn.

 

Sau khi đều ngủ say, âm thanh sột soạt truyền đến từ đầu giường của Trâu Diễm Thu.

 

từ từ lấy chiếc vòng vàng trong túi áo khoác , giấu trong bọc quần áo để ở đầu giường, buộc bọc quần áo thành một nút ch-ết, đè xuống góc giường.

 

Làm xong tất cả, cô nghếch đầu quanh một lượt, Đào Hồng Tuệ ở giường bên cạnh và Đào Mẫn Tĩnh ở giường đối diện đều đang ngủ say, ai phát hiện .

 

Trâu Diễm Thu từ từ hạ đầu xuống, yên tâm ngủ .

 

Vài ngày , La Bảo Châu gặp Thị trưởng Doãn, dự án chính thức rơi tay cô.

 

Hà Côn tin tức, trong lòng thoải mái.

 

Dượng của gã là Chu Khai Sướng đặc biệt dặn dò gã, bảo gã đừng to chuyện giở trò tiểu nhân trong chuyện .

 

Dự án là do đích Thị trưởng Doãn phê duyệt, La Bảo Châu là do đích Thị trưởng Doãn điểm danh, chuyện thành định cục, nếu gây sóng gió, náo loạn lên thì cả hai bên đều giữ mặt mũi.

 

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

 

Dượng còn hứa với gã, tới sẽ tìm cho gã một dự án khác.

 

Mặc dù trong lòng phục, Hà Côn vẫn quyết định tạm gác tư thù cá nhân sang một bên, gã nguyên nhân La Bảo Châu thể thắng ở chỗ trướng La Bảo Châu công ty công nghệ.

 

Nghĩ nghĩ , gã cũng quyết định dốc sức mảng ngành công nghiệp công nghệ .

 

Hiện tại Thâm Thành xây dựng Công viên Công nghiệp Khoa học Kỹ thuật, cả Thị trưởng tiền nhiệm và Thị trưởng đương nhiệm đều ủng hộ dự án , tương lai phát triển ngành công nghiệp công nghệ của Thâm Thành sẽ là hướng lớn.

 

Hơn nữa La Bảo Châu , đừng là phận nữ nhi, tầm phán đoán cơ bản vẫn khá .

 

Tóm , theo ngành công nghiệp công nghệ chắc chắn sai.

 

nhắm hai nhân tài hiếm .

 

Hai trai trẻ đều là sinh viên lớp cao học thạc sĩ của Đại học Công nghiệp Tây Bắc, khi nghiệp đều việc tại cùng một viện nghiên cứu.

 

Tuổi còn trẻ cùng phát triển bộ xử lý tín hiệu TMS320.

 

Cái đúng là tầm thường chút nào.

 

gặp hai trong một cuộc họp của Bộ Điện t.ử, và dày công thuyết phục hai .

 

Sau khi hai d.a.o động, gã thuyết phục đơn vị hai .

 

Tốn bao nhiêu công sức, cuối cùng cũng đón hai đến Thâm Thành báo danh.

 

Hà Côn coi trọng nhân tài công nghệ cao, gã dự định đích nghênh tiếp.

 

Sự khao khát nhân tài lu mờ nỗi đau do dự án thất bại mang , Hà Côn cố tình phớt lờ tin tức La Bảo Châu giành dự án, chuyên tâm chờ đợi nhân tài công nghệ cao báo danh.

 

Kết quả là đợi ở công ty suốt nửa ngày trời mà mãi thấy .

 

“Chuyện gì , tại vẫn đến?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-249.html.]

 

xảy tình huống ngoài ý ?"

 

Hà Côn tưởng là đơn vị cũ cản trở, nảy sinh sóng gió, sai trợ lý thăm dò tình hình.

 

Trợ lý khi tìm hiểu tình hình về báo cáo:

 

“Người đến Thâm Thành , nhưng đến công ty của La Bảo Châu."

 

“Cái gì!"

 

Hà Côn yên nữa.

 

Dự án cướp mất , ngay cả nhân tài cũng cướp mất ?

 

Thật là quá đáng mà!

 

Hà Côn nhịn giận, trực tiếp gọi một cuộc điện thoại cho La Bảo Châu.

 

Lúc đó La Bảo Châu mời Dương Lỗi văn phòng:

 

chuyện với ."

 

Vừa dứt lời, tiếng chuông điện thoại bàn vang lên.

 

La Bảo Châu Dương Lỗi đối diện một cái:

 

“Đợi một chút."

 

Cô nhấc máy, đầu dây bên truyền đến giọng tức tối của Hà Côn:

 

“Có nẫng tay hai nhân tài công nghệ của công ty ?

 

Người là do vất vả phát hiện trong cuộc họp của Bộ Điện t.ử, cô để điều động hai , để đơn vị của hai chịu nhả , dùng bao nhiêu quan hệ ?

 

khó khăn lắm mới mời khỏi đơn vị, kết quả cô nẫng tay , sếp La, cô là quá thừa cơ hôi của ?"

 

La Bảo Châu những lời cho bật .

 

“Sếp Hà, chính ông cũng , ông là nẫng nhân tài từ đơn vị khác về, nếu ông thể nẫng nhân tài từ đơn vị khác thì đương nhiên cũng thể nẫng nhân tài từ đơn vị của ông, hiện tại ông kêu oan cho , ai đến kêu oan cho đơn vị ban đầu của họ?

 

Bây giờ là kinh tế thị trường, theo kiểu cũ nữa , nhân tài cũng quyền lựa chọn của riêng , sếp Hà thấy đúng ?"

 

“Chẳng đạo lý nào chỉ cho quan đốt lửa mà cho dân chúng thắp đèn cả, việc sếp Hà thể , chứ?

 

Ông thể chỉ ủng hộ nhân tài tự do chọn nghề khi chuyện lợi cho , đến chỉ trích điều đó khi lợi cho , như thì theo thấy chính sếp Hà cũng đáng chỉ trích đấy, ?"

 

“Cô..."

 

Hà Côn chặn họng đến cứng họng.

 

Được , La Bảo Châu tìm thấy kẽ hở trong ngôn từ của gã, gã .

 

chuyện đặt lên ai mà chẳng thấy uất ức?

 

Người là do gã vất vả điều , cuối cùng La Bảo Châu nhặt hời, đúng là gã tức đến mức sắp phun một ngụm m-áu già.

 

“Sếp La, cô thừa nước đục thả câu như , cô là quá đáng quá ?"

 

La Bảo Châu nhạt:

 

“Sếp Hà ngay cả các loại mưu kế lên nổi bàn cân mà còn hạ thủ , nghĩ chắc chắn quá đáng bằng sếp Hà ."

 

Cạch——

 

Cô phớt lờ cơn giận của đối phương, trực tiếp cúp điện thoại.

 

Đặt ống xuống, La Bảo Châu Dương Lỗi đang ngay ngắn mặt.

 

Lần đường chạy đến tòa nhà chính quyền thành phố, biểu hiện của Dương Lỗi nếu đ-ánh giá theo góc độ khách quan thì thực khá .

 

Trong hai tháng qua, Dương Lỗi việc lái xe tận tụy, cũng xảy bất kỳ rắc rối nào, gặp tình huống khẩn cấp cũng thể xử lý bình tĩnh, là một tài xế trẻ tuổi như coi như trầm .

 

Người thường đường dài mới ngựa , chí ít trong thời gian , cô phát hiện bất kỳ manh mối nào.

 

Nếu Dương Lỗi luôn diễn kịch thì cũng quá giỏi ngụy trang .

 

Con thể lúc nào cũng thể che đậy hảo bản thật của , đặc biệt là những lúc căng thẳng áp lực cao.

 

Dựa sự phán đoán của hai tháng nay, La Bảo Châu xác định năng lực đảm đương chức vụ tài xế chuyên trách cho nhà.

 

“Sau , phụ trách đưa đón nhà của ."

 

La Bảo Châu đặc biệt gọi văn phòng chỉ để thông báo chuyện ?

 

Dương Lỗi chút thất vọng.

 

Trước khi thông báo đến văn phòng, trong lòng kỳ vọng, La Bảo Châu tìm chắc chắn là để khen thưởng biểu hiện của đường đến tòa nhà chính quyền thành phố .

 

La Bảo Châu xưa nay vốn thưởng phạt phân minh, còn tưởng sẽ nhận một khoản tiền thưởng trực quan.

 

Sao tiền thưởng thấy mà bản ngược giáng cấp ?

 

Ở bên cạnh La Bảo Châu rõ ràng giá trị hơn nhiều so với ở bên cạnh nhà La Bảo Châu.

 

La Bảo Châu mỗi ngày bôn ba ở những nơi cao cấp, những tiếp kiến cũng đều là những nổi tiếng, hưởng sái từ sếp, dù cũng thể học chút đạo đối nhân xử thế, cách thức xử lý công việc, mở mang tầm mắt.

 

Phục vụ cho La Bảo Châu, lâu dần La Bảo Châu ít nhiều cũng cho một chút cơ hội rèn luyện chứ.

 

Bây giờ , điều tài xế cho nhà La Bảo Châu thì còn cơ hội gì nữa?

 

Cũng chê bai nhà La Bảo Châu, chỉ điều khu vực hoạt động của và chị gái La Bảo Châu dù cũng hạn, công việc của ngoài việc dạo phố ở phố cổ Đông Môn, đưa đón ở nhà ga.

 

Tiền đồ thể phát triển gì chứ?

 

Sớm thế thì dốc sức thể hiện như .

 

Tất nhiên đây chỉ là một chút oán khí trong lòng thôi, Dương Lỗi là thông minh, khi La Bảo Châu thông báo chuyện , nhanh ch.óng nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó.

 

Chắc hẳn việc lấy lòng mặt nhà La Bảo Châu đó tác dụng, nhà La Bảo Châu nhắc đến nên mới La Bảo Châu chọn để thế bác Chu.

 

Có lẽ La Bảo Châu trong hai tháng qua đều là đang thử thách , vượt qua thử thách, thế là La Bảo Châu yên tâm sắp xếp tài xế chuyên trách cho nhà.

 

 

Loading...