Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 224
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:19:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô ngẩng đầu Trâu Yến Thu ở đằng xa một cái.”
Nói cách khác, Trâu Yến Thu thời gian tặng khăn quàng cổ, nhưng thời gian đưa hóa đơn thanh toán hàng.
Đây rõ ràng là để tâm.
Đào Mẫn Tĩnh thu hồi tầm mắt, đưa ý kiến gì, chỉ hỏi:
“Có chiếc mà thời gian chị cứ ở ký túc xá đan ?"
“Vâng ạ."
Trước đó còn tưởng Trâu Yến Thu đan khăn quàng cổ là tự đeo.
Không ngờ...
Chỉ là Trâu Yến Thu Lý Văn Kiệt mấy ngày nay sẽ qua cửa hàng xem xét?
Lẽ nào ngóng tin tức từ ?
Hoặc thực chiếc khăn quàng cổ quả thực là Trâu Yến Thu đan cho đeo, nhưng gặp Lý Văn Kiệt, đúng lúc lấy quà ngoại giao.
Dù là khả năng nào thì cũng chứng tỏ chị họ trong lòng vẫn đang nảy ý đồ với Lý Văn Kiệt.
Đào Mẫn Tĩnh Trâu Yến Thu ở đằng xa một cái, b-ình lu-ận thêm về việc , chỉ vỗ vai Đào Hồng Tuệ:
“Đi việc ."
--
Khi cửa hàng quần áo bận rộn ngơi tay thì La Bảo Châu đến Nam Ninh, Quảng Tây.
Quê của Diệp Thừa Phúc ở một thị trấn nhỏ thuộc Nam Ninh, trong thị trấn nhà hàng tươm tất nào để tiếp khách, thế là Diệp Thừa Phúc quyết định mời La Bảo Châu ăn một bữa cơm ở Nam Ninh .
Họ đến t.ửu lầu Vạn Gia sang trọng nhất Nam Ninh.
Tửu lầu Vạn Gia tổng cộng ba tầng.
Hai bước , sắp xếp ở tầng một, nhân viên tiếp tân của t.ửu lầu quên dặn dò họ, tầng ba khách quý quan trọng, hy vọng họ thể phối hợp, đừng lên tầng ba.
Khách quý?
Hô, phô trương khá lớn đấy nhỉ.
La Bảo Châu thắc mắc, khách quý cấp bậc nào mà phong tỏa cả một tầng của t.ửu lầu lớn nhất Nam Ninh?
Cô nháy mắt với ông cụ Diệp Thừa Phúc:
“Xem hôm nay chúng gặp nhân vật lớn bao trọn gói , chỉ là là nhân vật lớn nào."
“Cô đợi chút, hỏi thăm một chút."
Với tư cách là Quảng Tây chính gốc, Diệp Thừa Phúc ưu thế bản địa ở Quảng Tây, giọng địa phương thốt lập tức hòa nhập một khối với nhân viên tiếp tân.
La Bảo Châu bên bàn tròn, Diệp Thừa Phúc hớ hở trò chuyện vui vẻ với nhân viên tiếp tân.
Một lát , Diệp Thừa Phúc .
“Hóa là mấy lãnh đạo thành ủy ở đó, là tiếp đón thương nhân nước ngoài."
Năm nay, thương nhân nước ngoài chính là quý giá hơn thương nhân bản địa.
Thương nhân nước ngoài qua đây đầu tư, ngay cả ban bệ thành ủy cũng xuất động.
Diệp Thừa Phúc thở dài một tiếng, đưa thực đơn cho La Bảo Châu , để cô chọn.
La Bảo Châu nhận lấy thực đơn, thuận miệng hỏi một câu:
“Thương nhân Hồng Kông ạ?
Hiện tại thương nhân Hồng Kông đến đây đầu tư chắc nhiều, lãnh đạo thành ủy coi trọng cũng gì lạ."
“Không ," Diệp Thừa Phúc lắc đầu, “Nghe là thương nhân Anh."
Nghe , bàn tay đang cầm thực đơn của La Bảo Châu khựng .
Cô chút ngẩn ngơ.
Không là quá nhạy cảm , khi thấy thương nhân Anh, cô luôn vô cớ liên tưởng đến quản lý Ôn.
Chắc là thể nào.
Quản lý Ôn ngay cả Thâm Thành còn đầu tư, lý nào đến Nam Ninh đầu tư.
Cũng vì nguyên nhân nào khác, chỉ là về mặt chính sách, bên phía Thâm Thành sở hữu ưu thế hơn, dù Thâm Thành cũng là đặc khu kinh tế đặc biệt khoanh vùng , để thu hút vốn ngoại, họ sẽ đưa nhiều chính sách ưu đãi.
Đầu tư những năm 80 phụ thuộc cao độ định hướng chính sách.
Sau cải cách mở cửa, Trung ương đầu tiên thiết lập bốn đặc khu kinh tế ở Quảng Đông, Phúc Kiến, bao gồm Quảng Tây.
Bước chân mở cửa của Nam Ninh chậm hơn vùng duyên hải, thuộc về tiền tuyến nhất của cải cách mở cửa.
Năm ngoái, nhà nước tăng thêm 14 thành phố mở cửa ven biển, thành phố Bắc Hải của Quảng Tây là một trong đó, mở cửa ngõ mở cửa chính thức với bên ngoài của Quảng Tây, cho dù đầu tư thì đến Bắc Hải mới hợp lý hơn chứ.
Phân tích lý tính thì vị thương nhân Anh chắc hẳn liên quan gì đến quản lý Ôn.
La Bảo Châu khỏi cảm thán:
“Hèn chi ban bệ thành ủy coi trọng như , hóa là vốn Anh, nhưng mà phô trương là quá lớn , cấp chẳng đang nghiêm trị tác phong dùng công quỹ ăn uống ?"
“Haiz, chính sách, đối sách mà."
Diệp Thừa Phúc quen với việc đó.
Tác phong ban lãnh đạo dùng công quỹ ăn uống thịnh hành một thời gian .
Hồi đó trong các doanh nghiệp đều lưu truyền một đoạn lời :
“Hai món một canh ăn tiêu tan, bốn món một canh ăn bình thường, tám món một canh xưng bá một phương.”
Ý là, chỉ cần tiếp đãi , ăn ngon uống thì việc sẽ dễ giải quyết.
Công quỹ ăn uống thịnh hành, nguyên nhân ở chỗ những cán bộ cao cấp từng chịu bức hại trong mười năm đó, khi giải oan thì cho rằng từng đổ m-áu vì cách mạng nhưng chịu uất ức thiệt thòi trong cuộc vận động đó, ngay cả con cái cũng liên lụy, học đại học, công việc , thực sự là mất mát quá nhiều, tâm lý cân bằng, bù đắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-224.html.]
Cho rằng bản và nhà nên nhận sự chăm sóc đặc biệt.
Suy nghĩ thị trường trong một cán bộ lãnh đạo, để ức chế luồng gió độc , các bộ phận liên quan của Trung ương ban hành nhiều quy định, ví dụ như, tiêu chuẩn tiếp đón công vụ là bốn món một canh.
Đáng tiếc là chính sách, đối sách.
Có nơi cố ý dùng bát l.ồ.ng trong bát, dùng đĩa lớn l.ồ.ng đĩa nhỏ, như thì chỉ bốn món nữa .
“Món ăn thể l-àm gi-ả, nhưng bao trọn cả một tầng thế thì chắc tốn ít tiền nhỉ?"
La Bảo Châu vẫn hiểu:
“Phô trương bày quá lớn , chính phủ chú trọng tác phong thanh liêm, giữa lúc cao điểm mà trái quy định, sợ bắt điển hình ?"
“Trước đó một vị phó tổng tham mưu trưởng vì dùng công quỹ chiêu đãi hết 400 tệ mà Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa điều tra, nếu cấp truy cứu..."
Lời một nửa, cô ngẩng đầu vô ý liếc thấy nhân viên tiếp tân lén lút dặm lớp trang điểm, chắc là chê màu môi đủ rực rỡ, nhân lúc ai chú ý đến, lấy son môi quét nhanh hai cái.
La Bảo Châu khỏi khen ngợi.
“ là t.ửu lầu lớn nhất Nam Ninh, nhân viên tiếp tân đều tố chất nghề nghiệp."
Nghe La Bảo Châu khen ngợi một hồi, Diệp Thừa Phúc rõ chân tướng khỏi bật thành tiếng.
“Vậy thì cô lẽ hiểu lầm , cô thương nhân nước ngoài là một trai trẻ tuấn tú, cô gái nhỏ đang tìm lối thoát cho đấy."
Thần sắc La Bảo Châu ngẩn .
Chàng trai trẻ tuấn tú?
Sao càng càng giống quản lý Ôn thế .
La Bảo Châu về phía tầng ba.
Lối cầu thang tầng ba đặt một tấm biển cảnh báo, hiển thị phận sự miễn .
La Bảo Châu tìm hiểu thêm nữa, chuyển ánh mắt thu hồi về phía thực đơn trong tay.
Đa các món ăn thịnh soạn thực đơn cô đều hứng thú, chỉ gọi mấy món ăn ngon bình thường ăn ở Thâm Thành.
Một phần phở Lão Hữu, một phần vịt chanh, một phần cá sống Hoành Huyện, một phần xôi ngũ sắc.
Phở Lão Hữu bắt nguồn từ “canh phát hãn" thời nhà Thanh, dùng măng chua, tàu xì, ớt xào thơm nước dùng, đó cho phở sợi to dẹt , chua cay, kích thích vị giác, ăn xong mồ hôi đầm đìa, nên đây gọi là canh phát hãn.
Về phần vịt chanh, là món ăn phi di vật Vũ Minh, vịt thả vườn om cùng chanh chua, củ kiệu chua, hương vị chua thơm cay nhẹ, kiểu gì cũng nếm thử.
Kỹ thuật thái cá sống Hoành Huyện cũng thuộc về kỹ nghệ phi di vật, cá sống thể thái mỏng như cánh ve.
Món xôi ngũ sắc cuối cùng, màu tím nhuộm từ gỗ tô mộc, màu vàng ngâm từ hoa cơm vàng, màu đen ngâm từ nước lá phong, màu đỏ nhuộm từ cỏ hồng lam, màu trắng thuộc về vị nguyên bản, năm loại màu sắc, đồ lên bóng loáng.
Những thứ đủ .
La Bảo Châu đưa thực đơn cho Diệp Thừa Phúc, Diệp Thừa Phúc cầm lấy một cái, hớ hở trêu chọc:
“La chủ tiệm đang tiết kiệm tiền cho đấy ."
Nói xong còn gọi thêm món thực đơn.
“Hai chúng , mấy món đủ ạ."
La Bảo Châu ngăn cản Diệp Thừa Phúc, sang với nhân viên phục vụ bên cạnh:
“Cứ thế ạ, đủ lát nữa chúng gọi thêm."
Nhân viên phục vụ thu thực đơn, lượt châm thêm cho hai rời .
Hai đ-ánh một bữa linh đình ở t.ửu lầu Vạn Gia, lúc rời , lối cầu thang tầng ba vẫn yên tĩnh như cũ.
La Bảo Châu về phía lối cầu thang một cái, thu hồi tầm mắt, theo Diệp Thừa Phúc xuất phát đến huyện Long An.
Quê của Diệp Thừa Phúc ở một thị trấn nhỏ thuộc huyện Long An, ông mở một viện phúc lợi trong thị trấn, cần tìm lãnh đạo huyện cấp để phê chuẩn.
Hơn nữa cá nhân hoặc tổ chức xã hội hưng kiến cơ cấu phúc lợi xã hội lấy già, trẻ mồ côi, trẻ bỏ rơi đối tượng phục vụ thì tự thành lập, bắt buộc cùng tổ chức với bộ phận dân chính của chính quyền nhân dân cấp huyện trở lên tại địa phương.
Diệp Thừa Phúc chỉ thể đến huyện tìm lãnh đạo .
Về phần La Bảo Châu, cô qua đây khảo sát sản xuất dệt may theo hình thức xưởng gia đình tại địa phương, ai hiểu rõ tình hình hơn lãnh đạo huyện.
Cô theo Diệp Thừa Phúc cùng gặp huyện trưởng Tôn của địa phương.
Huyện trưởng Tôn là một đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi lùn b-éo, mặt chữ điền, mái tóc đỉnh đầu cũng cắt bằng phẳng tắp, giống như thợ vườn tay nghề tinh xảo cắt tỉa qua, tề chỉnh đến mức chút buồn .
Giữa miệng và mũi ông để một chòm râu chữ bát, lúc lên, bộ râu cũng vểnh lên theo.
Tóm , khác xa với hình ảnh huyện trưởng g-ầy gò trí thức trong tưởng tượng.
Huyện trưởng Tôn nhiệt tình tiếp đón Diệp Thừa Phúc, hai trong văn phòng thảo luận chi tiết về việc thành lập viện phúc lợi.
Xin chuẩn thành lập viện phúc lợi nộp đơn lên bộ phận dân chính cấp huyện, các tài liệu trong đó bao gồm chứng minh nguồn vốn, chứng minh địa điểm vân vân.
Vốn đăng ký tính theo giường bệnh, giường bệnh ít nhất cũng 10 giường.
Các cơ cấu mang tính doanh lợi còn đến bộ phận công thương đăng ký ghi danh, thành các thủ tục lưu hồ sơ về phòng cháy chữa cháy, xây dựng.
Viện phúc lợi của Diệp Thừa Phúc là cơ cấu phi doanh lợi, chỉ cần đợi bộ phận dân chính phê duyệt là .
Sau khi hai thảo luận xong các công việc cụ thể của viện phúc lợi, huyện trưởng Tôn mới đưa chủ đề ngành may mặc:
“Nghe Diệp xưởng trưởng đến Thâm Thành mở một nhà máy dệt, ăn ngô khoai, Diệp xưởng trưởng bao giờ thì về huyện cũng mở một cái?"
Diệp Thừa Phúc mỉm :
“Có cơ hội, nhất định sẽ về quê hương mở xưởng."
Đây thuộc về lời khách sáo hiển nhiên.
Huyện trưởng Tôn cũng vạch trần, chỉ :
“Ông đừng coi thường quê , tỉnh đang chuẩn nhập một lô thiết , Diệp xưởng trưởng, ông về Duy Ni Long ?"
Duy Ni Long là một loại sợi hóa học cường độ cao, sở hữu các đặc tính vật lý và hóa học ưu việt, ví dụ như cường độ cao, mô đun cao, chống mài mòn, chống ăn mòn vân vân, còn sở hữu tính hút ẩm, tính thoáng khí và tính nhuộm , thể dùng trong các lĩnh vực dệt may, ô tô, hàng vũ trụ vân vân.