Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:19:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong nhất thời, các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước cùng lúc bao vây tấn công Thâm Thành.”

 

Thâm Thành trở thành điển hình của sự giả tạo, khoác lác và trống rỗng.

 

La Bảo Châu là một theo thuyết âm mưu, nhưng bước mở cửa của Trung Quốc tóm là chạm đến lợi ích của một trong và ngoài nước, một chút trở ngại cũng là bình thường.

 

Tuy nhiên, thanh thế chút quá rầm rộ, đến mức còn mãnh liệt và dữ dội hơn hai năm .

 

Đào Mẫn Tĩnh nhận câu trả lời, tưởng rằng La Bảo Châu trả lời thế nào, nên thức thời tiếp tục bổ sung:

 

chút hiểu, dựa theo cảm nhận của ở Thâm Thành một năm qua, hầu như thể cảm nhận mặt của Thâm Thành đều đang hơn , phát triển chứ?"

 

điều là khác biệt."

 

La Bảo Châu giải thích.

 

Thâm Thành khi mới thành lập đặc khu kinh tế tuyên bố vốn xây dựng chủ yếu là vốn nước ngoài.

 

Cơ cấu kinh tế lấy doanh nghiệp “tam tư" chủ, tức là vốn nước ngoài, vốn kiều bào, vốn Hồng Kông và Ma Cao.

 

Sản phẩm chủ yếu để xuất khẩu.

 

Kinh tế đặc khu lấy phát triển công nghiệp chủ, thực hiện kết hợp công thương, đồng thời phát triển tương ứng các ngành dịch vụ thứ ba như du lịch, tài chính, bất động sản, dịch vụ ăn uống.

 

Hiện tại, những lời chỉ trích từ phía Hồng Kông đối với đặc khu kinh tế chính là đang phủ nhận mục tiêu của Thâm Thành.

 

Trong bài báo đưa hai điểm kết luận.

 

Thứ nhất, đặc khu kinh tế Thâm Thành thực hiện cái gọi là “ba cái chính", gồm vốn lấy vốn nước ngoài chính, cơ cấu ngành nghề lấy công nghiệp chính, sản phẩm lấy xuất khẩu chính.

 

Đây là mục tiêu phát triển mà Trung ương đặt cho Thâm Thành, rõ ràng, Thâm Thành đạt tiêu chuẩn.

 

Thứ hai, đặc khu kinh tế Thâm Thành kiếm tiền của nội địa.

 

Điểm bài báo đưa những ví dụ chi tiết, rằng một ở Thượng Hải chạy đến Thâm Thành mua một chiếc ô gấp, cuối cùng phát hiện là hàng xuất khẩu từ Thượng Hải sang Hồng Kông, cuối cùng chuyển ngược về Thâm Thành.

 

Kinh tế của Thâm Thành phụ thuộc thương mại, nhưng trong thương mại chủ yếu là thương mại tái xuất khẩu sang các nơi khác trong nước, sở dĩ vốn thu hút từ bên ngoài và liên kết nội địa đầu tư Thâm Thành chủ yếu là vì thương mại khổng lồ cũng như lợi nhuận cao.

 

Sự phồn vinh bề nổi suốt năm năm phát triển của Thâm Thành chính là nhờ điểm .

 

Cuối bài báo thậm chí còn chỉ rằng, thị trường phồn vinh của Thâm Thành đều dựa khách hàng nội địa duy trì.

 

Phải thừa nhận rằng, bài báo căn cứ rõ ràng, đ-ánh thẳng t.ử huyệt.

 

Những vấn đề , Thâm Thành quả thực đều .

 

Không thể phủ nhận.

 

La Bảo Châu bi quan đến thế.

 

Những điều chắc là chuyện , những vấn đề tự nhận , khác chỉ thì thể sửa chữa hơn.

 

“Ồ."

 

Đào Mẫn Tĩnh chút đại ngộ, cô cẩn thận liếc La Bảo Châu một cái, “Nghe phía Hồng Kông đầu tư khách sạn Trúc Viên rút vốn , hiện tại dường như khá nhiều thương nhân Hồng Kông rút vốn, bà chủ, cô rút vốn ?"

 

Giọng đối phương nhẹ, dường như chỉ đang bàn luận một chuyện nhỏ bình thường, nhưng La Bảo Châu ngẩn .

 

Cô đột nhiên hiểu mục đích Đào Mẫn Tĩnh đến tìm .

 

Gần đây cục diện khá biến động, việc ít thương nhân Hồng Kông rút vốn chắc hẳn đem cho Đào Mẫn Tĩnh cảm giác chắc chắn, dự án mới mở là dễ cắt bỏ nhất, cô yên tâm nên cố ý đến thăm dò ý tứ.

 

La Bảo Châu vỗ vai cô :

 

sẽ rút vốn , cô cứ yên tâm kinh doanh cửa hàng quần áo, đừng suy nghĩ nhiều như ."

 

Nhận lời hứa, trong lòng Đào Mẫn Tĩnh yên tâm một chút.

 

cũng tin tưởng nhân phẩm của La Bảo Châu, chỉ là cục diện hiện tại quá đáng sợ, ít thương nhân Hồng Kông vì nghiệp vụ ở Hồng Kông phá sản mà thể bán tháo cổ phần ở Thâm Thành.

 

Thời thế ép , cho dù bản La chủ tiệm , nhưng đến lúc thời thế ép buộc, e rằng cũng thể đưa hành động cắt giảm nghiệp vụ.

 

mới kinh doanh mấy ngày mà cửa hàng đóng cửa.

 

mới đặc biệt qua đây thăm dò.

 

ý của La chủ tiệm, dường như dự định sẽ kiên trì đến cùng.

 

Trong lòng Đào Mẫn Tĩnh chút cảm động, nếu La chủ tiệm hứa với cô , chắc hẳn sẽ nuốt lời.

 

yên tâm dậy rời .

 

Người , La Bảo Châu nhận một cuộc điện thoại.

 

Đối diện điện thoại là chủ nhiệm Vệ.

 

Chủ nhiệm Vệ hẹn cô ngoài ăn trưa.

 

Điều hiếm thấy, thông thường đều là cô hẹn chủ nhiệm Vệ ăn, vì nào cô cũng việc cần bàn với chủ nhiệm Vệ, còn chủ nhiệm Vệ hẹn cô ăn thì đếm đầu ngón tay.

 

Xem là chủ nhiệm Vệ chuyện bàn với cô.

 

Nhà hàng đặt ở nhà hàng Minh Lãng, điểm cũng kỳ lạ.

 

Trước đây hai đều tiêu dùng ở nhà hàng Minh Lãng, nào La Bảo Châu cũng ghi hóa đơn tên , coi như mời chủ nhiệm Vệ ăn cơm.

 

Lần lẽ nào chủ nhiệm Vệ chủ chi?

 

La Bảo Châu đến nhà hàng, chủ nhiệm Vệ ở vị trí đằng xa vẫy tay với cô.

 

Đi tới một cái, bàn ăn thế mà bày một chai b-ia.

 

Cô ghét mùi b-ia khó ngửi, thích uống b-ia, chủ nhiệm Vệ cũng là một thích uống r-ượu, bình thường hiếm khi thấy ông uống r-ượu, hai uống r-ượu thế mà gọi b-ia.

 

La Bảo Châu khó hiểu:

 

“Lẽ nào còn khác tới?"

 

“Không ai nữa."

 

Chủ nhiệm Vệ chào cô xuống, “Lát nữa cô sẽ ngay thôi."

 

Ông vội vàng giải thích, chỉ hàn huyên như khi:

 

“La chủ tiệm, dạo cô bận việc gì?"

 

“Bận việc chiêu thương ở khu công nghiệp, bận việc nhà máy dệt, bận việc cửa hàng quần áo, nhiều việc lắm ạ, chủ nhiệm Vệ, còn ông, dạo ông bận việc gì?"

 

Chủ nhiệm Vệ chỉ chai b-ia mắt:

 

đang bận việc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-218.html.]

 

La Bảo Châu:

 

?

 

Cô bày tỏ sự khó hiểu:

 

“Từ bao giờ mà chủ nhiệm Vệ cũng nghiên cứu b-ia , ông đừng úp úp mở mở nữa, ngộ tính kém, hiểu câu đố của ông ."

 

Chủ nhiệm Vệ hắc hắc hai tiếng, chỉ chai b-ia, gọi phục vụ tới thanh toán, đưa qua hai tờ tiền giấy.

 

Phục vụ tới, lịch sự bày tỏ:

 

“Thưa ông, b-ia cần thanh toán bằng tiền Hồng Kông ạ."

 

Chủ nhiệm Vệ dường như chuẩn sẵn sàng, khi phục vụ nhắc nhở, tự giác lấy hai tờ tiền Hồng Kông một nữa.

 

Làm xong những việc , ông La Bảo Châu:

 

“Giờ thì đang bận việc gì chứ?"

 

La Bảo Châu đoán:

 

“Vấn đề ngoại hối?"

 

!"

 

Ở Thâm Thành một nhà hàng, là một trong những nơi công khai sử dụng tiền Hồng Kông giao dịch sớm nhất, một nước ngoài và thương nhân Hồng Kông thể mua một món đồ nhập khẩu thể mua bằng nhân dân tệ ở trong nhà hàng , nhà hàng đó mở thêm cửa hàng, cửa hàng thể trực tiếp nhập hàng từ Hồng Kông bằng tiền Hồng Kông, bán niêm yết giá bằng tiền Hồng Kông, giảm bớt sự phiền phức khi quy đổi.

 

Bởi vì chai b-ia mua từ cửa hàng bằng tiền Hồng Kông, cho nên khách hàng cũng cần thanh toán bằng đồng đô la Hồng Kông.

 

Cửa hàng chỉ nhận tiền Hồng Kông, thu nhân dân tệ, đến cửa hàng mua đồ thì đổi tiền Hồng Kông .

 

Đổi tiền Hồng Kông thế nào?

 

Đến thị trường đen.

 

Phía hướng ga tàu hỏa bên thị trường đen ngoại hối hoạt động rầm rộ, gọi là “trung tâm điều tiết ngoại hối dân gian", với tư cách là chủ nhiệm văn phòng tài mậu, Vệ Trạch Hải dạo đang phụ trách điều tra vấn đề đổi ngoại hối ở thị trường đen.

 

Ông chút cảm thán:

 

“La chủ tiệm, cô thoát một kiếp ."

 

May mà đó La Bảo Châu đồng ý vụ ăn giữ ngoại hối với Đới Hồng Quân, nếu bây giờ truy cứu thì sẽ t.h.ả.m lắm.

 

Thực một công ty ở Thâm Thành đầu cơ ngoại hối cũng hẳn là để kiếm tiền.

 

Kể từ cải cách mở cửa, Thâm Thành trở thành một đại công trường, xây lầu xây nhà xưởng công trường cần thép và xi măng, mà những vật tư đều do nhà nước thống nhất kế hoạch điều phối.

 

Từ năm 79 đến năm 85, xây dựng Thâm Thành cần 1,02 triệu tấn thép, 3,88 triệu tấn xi măng, 250 nghìn tấn gỗ, mà nhà nước kế hoạch cấp cho Thâm Thành chỉ 10%, thép chỉ 3,8%.

 

Thiếu hụt lớn như , ?

 

Chỉ thể tự nghĩ cách.

 

Hoặc là tìm ở nội địa, hoặc là nhập khẩu.

 

Nhập khẩu cần ngoại hối, ngoại hối cũng là tự nghĩ cách.

 

Ví dụ một công ty ở Bắc Kinh một lô vật liệu xây dựng thể thanh toán bằng ngoại hối, Thâm Thành sẽ đấu thầu.

 

Hoặc là dựa quyền xuất nhập khẩu thép, giúp các đơn vị trong nước đại lý nghiệp vụ nhập khẩu thép, nhân tiện dùng nhân dân tệ đổi lấy ngoại hối từ tay .

 

Tóm , đủ cách đều nghĩ tới.

 

trong đó thiếu một kẻ quỷ mê tâm khiếu, đầu cơ trục lợi, chỉ nhân cơ hội mưu cầu lợi nhuận kếch xù.

 

Nhà nước thể yên quản.

 

“Cho nên đấy, tiếp theo cường độ trấn áp các giao dịch ngoại hối bất hợp pháp cũng sẽ gia tăng."

 

Vốn dĩ môi trường hiện tại lạc quan, quá nhiều động thái đưa , khó tránh khỏi gây sự hoang mang trong lòng , chủ nhiệm Vệ thở dài một tiếng, vô cớ nhắc tới:

 

“Cô chắc vẫn còn nhớ khách sạn Trúc Viên chứ?"

 

Thì chủ nhiệm Vệ cũng lo lắng về điểm .

 

La Bảo Châu chút buồn :

 

“Nhớ ạ, ông yên tâm chủ nhiệm Vệ, sẽ rút vốn ."

 

Chủ nhiệm Vệ ngẩn .

 

Mới mở lời thôi, lời còn xong mà, La Bảo Châu đoán ý tiếp theo của ông ?

 

Ông khan hai tiếng:

 

“Vậy thì quá , sợ chính sách thắt c.h.ặ.t, sản nghiệp của cô ảnh hưởng, chống đỡ nổi."

 

hiện tại mấy công ty vốn Hồng Kông chống đỡ nổi, lượt rút vốn.

 

Haiz, dạo chính phủ cũng dễ chịu gì.

 

Sự chỉ trích từ nước ngoài, sự tin tưởng của dân, nội ưu ngoại hoạn, bao nhiêu áp lực đó đều là chính phủ đang gánh vác.

 

Trong lòng chủ nhiệm Vệ cũng chút chắc chắn.

 

Ông coi trọng La Bảo Châu, chỉ là chính sách thắt c.h.ặ.t sắp tới, La Bảo Châu thể vượt qua đợt sóng .

 

La Bảo Châu thì lo lắng lắm, cô khá lòng tin.

 

Lòng tin đến từ việc ngành bất động sản ở Hồng Kông dần dần hồi phục, điều nghĩa là đất đai cũng như một dự án xây dựng thu mua với giá thấp ở Hồng Kông trong hơn hai năm qua bắt đầu sinh lợi nhuận.

 

Hơn nữa chính sách thắt c.h.ặ.t của Thâm Thành chỉ là nhất thời.

 

Con đường là quanh co, nhưng tương lai là tươi sáng.

 

Tiếp theo Thâm Thành quả thực bắt đầu thực hiện một hành động.

 

Thứ nhất là nén cơ sở hạ tầng.

 

Theo kế hoạch thống nhất của nhà nước, các khoản vay ngân hàng cắt giảm diện rộng, đầu tư cơ sở hạ tầng của Thâm Thành cắt thẳng tay 1 tỷ nhân dân tệ, đầu tư cũng thu hẹp.

 

Đội ngũ xây dựng cơ bản giảm bớt, từ đội ngũ 170 nghìn giảm xuống còn 90 nghìn .

 

Thứ hai là thu hồi chính sách.

 

Nhà nước kiểm soát lượng hàng hóa xuất khẩu đối với đặc khu xảy biến hóa lớn, năm 85, hàng hóa xuất khẩu do tỉnh, bộ, trung ương kiểm soát là 244 loại.

 

Mà năm 84 trung ương kiểm soát hàng hóa xuất khẩu chỉ 152 loại, năm 83 chỉ 129 loại.

 

 

Loading...