Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 214
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:19:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mà bây giờ, cô chỉ cần động động ngón tay, cơ bản cần kinh doanh cụ thể, tùy tùy tiện tiện là thể thu về 10 triệu tệ.”
Tỷ giá hối đoái của các doanh nghiệp quốc doanh thấp hơn tỷ giá thị trường, đó là chính sách ưu đãi mà nhà nước đặc biệt dành cho các doanh nghiệp quốc doanh, ngờ lợi dụng lỗ hổng.
Đây chính là nguyên nhân khiến nạn “quan đảo” (quan chức đầu cơ) hoành hành hiện nay.
Cách ki-ếm ti-ền nh- ch.óng như , sướng hơn bất kỳ việc kinh doanh nào khác.
Lợi nhuận thực sự quá lớn, giữa Thâm Quyến và Bắc Kinh từ lâu hình thành một đường dây ngầm vận chuyển tài nguyên.
Không bao nhiêu định mức quốc gia và lợi ích công cộng bán cho miền Nam theo cách , len lỏi nơi ranh giới của pháp luật.
Tất nhiên, rủi ro cao kèm với lợi nhuận cao.
Không ít phất lên một đêm trong làn sóng đầu cơ trục lợi .
La Bảo Châu hiểu trực giác cho cô trực tiếp nhận lời.
Trong bộ đặc khu, phép để xảy một việc ngoài quy tắc, nhưng quá trớn, nếu sẽ dễ loạn lạc.
Mà việc kinh doanh đầu cơ hiện tại rõ ràng quá giới hạn.
Đến cả nhân viên bên trong ít doanh nghiệp quốc doanh cũng đang tìm kẽ hở để bán tài sản nhà nước, đây là hiện tượng lành gì.
Vì trực giác bản năng, La Bảo Châu đồng ý giao dịch mối ăn .
Cô từ chối mối ăn , nhưng thể từ chối ý của Đới Hoành Quân.
“Nếu giám đốc Đới ôm tâm ý như , thì chúng chi bằng huỵch tẹt , mối ăn , chúng vẫn thể xóa bỏ hiềm khích như thường, huống hồ đây cũng tính là xích mích gì lớn, giám đốc Đới thấy ạ?”
“Giám đốc Đới vất vả lắm mới qua đây một chuyến, xin phép chủ nhà, lát nữa gọi thêm chủ nhiệm Vệ, chúng cùng tụ tập một bữa.”
Làm ăn thành, La Bảo Châu bày thái độ tiếp đãi nhiệt tình.
Cuộc tụ họp cuối cùng khí cũng coi như hài hòa.
Thế là đủ .
Mấy ngày , Đới Hoành Quân về Bắc Kinh.
Nghe chủ nhiệm Vệ , mối ăn trong tay ông tìm ông chủ khác tiếp nhận, đều bán sạch .
Sau đó chủ nhiệm Vệ khó hiểu hỏi cô:
“Một mối ăn lớn như mà cô động lòng ?”
“Tất nhiên là động lòng chứ ạ.”
La Bảo Châu mỉm :
“Mối ăn kiếm tiền nào cháu cũng động lòng cả, nhưng đời cứ động lòng là thể tùy tâm sở d.ụ.c ạ.”
Chủ nhiệm Vệ tiếp lời, chỉ sâu cô một cái.
Kiềm chế d.ụ.c vọng là một năng lực khó khăn, ngần năm qua tiếp xúc với các thương nhân, đa phần đều là tính cách tham lam vô độ.
Chỉ La Bảo Châu là từng bước vững vàng, thực tế đến mức khiến vô cùng yên tâm.
Chủ nhiệm Vệ thở dài một câu đầy thâm ý:
“Có lẽ sự thận trọng của cô sẽ sớm nhận lời hồi đáp thôi.”
Trong lời dường như ẩn ý, La Bảo Châu ý hỏi nhiều.
Sau đó một ngày nọ, cô hai tin tức báo.
Tin thứ nhất là Gorbachev bầu Tổng bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô, tin thứ hai là tên miền Internet đầu tiên của Mỹ “.com” bắt đầu ứng dụng.
Những sự kiện ảnh hưởng đến tiến trình lịch sử như , chỉ chiếm một chuyên mục nhỏ mặt báo một ngày nào đó.
Sự khởi đầu của những sự kiện vĩ đại luôn vẻ bình thường gì lạ.
Lúc La Bảo Châu đang chằm chằm tin tức báo mà cảm thán, Lý Văn Kiệt đột nhiên gõ cửa bước báo cáo:
“Không xong , giám đốc Trình Bằng cảnh sát đưa ạ!”
La Bảo Châu cau mày, lập tức dậy ngoài.
Còn bước khỏi văn phòng, từ xa thấy hai trung niên lớn tuổi hớt hải lóc chạy về phía cô.
Còn rõ, hai ông bà quỳ sụp xuống đất, ngừng than .
“Thằng Bằng cảnh sát đưa , chúng thực sự xảy chuyện gì, lúc duy nhất thể cứu nó chỉ cô thôi, ông chủ La, nể tình Trình Bằng bấy lâu nay luôn việc cần mẫn cho cô, cô nhất định cứu nó nhé!”
“Thằng Bằng nhà vốn dĩ hiền lành, cơ bản thể chuyện vi phạm pháp luật , trong đó chắc chắn hiểu lầm gì , ông chủ La, cô là hiểu rõ nó nhất, cô nhất định tin nó!”
“Cả nhà cuộc sống như bây giờ đều nhờ sự vun đắp của cô, ơn đức lớn lao của cô chúng lấy gì báo đáp, chỉ cần cô cứu thằng Bằng, chúng nguyện trâu ngựa cho cô, cầu xin ông chủ La nể tình bao nhiêu năm qua mà hãy giúp đỡ cho ạ!”...
La Bảo Châu lúc mới rõ hai ông bà là cha của Trình Bằng.
Cô dám nhận cái quỳ của hai , đỡ họ dậy nhưng hai nhất quyết chịu, đợi cô đồng ý mới thôi, La Bảo Châu hiệu cho Lý Văn Kiệt bên cạnh một cái.
Lý Văn Kiệt hiểu ý, sức khỏe, một vực hai ông bà dậy khỏi mặt đất, thuận tiện lên tiếng an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-214.html.]
“Bác trai, bác gái, hai bác đừng như , hiện giờ chúng vẫn chuyện là thế nào, hai bác đừng tự rối , ông chủ La luôn coi trọng giám đốc Trình, cô chắc chắn sẽ nghĩ cách cứu giám đốc Trình mà, hai bác đừng nữa, là tiên hãy kể tình hình cụ thể lúc đó ạ, ông chủ La tình hình cụ thể thì cũng dễ tay hơn, hai bác thấy ?”
Lý Văn Kiệt đỡ hai ông bà ghế, lượt rót hai ly nước.
Hai ông bà uống, chỉ sụt sùi kể bộ quá trình xảy .
Sắp đến Tết, hai ông bà hai ngày nay đều sắp xếp Trình Bằng sắm Tết, Trình Bằng bê một thùng trái cây về nhà, đặt xuống thì mấy viên cảnh sát xông đưa , là nghi ngờ liên quan đến vụ án buôn lậu xe nào đó.
Trình Bằng còn kịp thanh minh đưa , hai ông bà thấy liền sợ đến mức suýt ngất, là con gái Trình Đình hiến kế cho họ, bảo họ qua cầu xin La Bảo Châu cứu .
La Bảo Châu xong bộ quá trình, trong đầu chỉ còn năm chữ.
Vụ án buôn lậu xe ?
Trình Bằng quản lý công ty taxi cho cô, hồi đầu mới phất lên trong tay tiền, xe taxi đều là tìm những chiếc xe phế thải từ phía cảng Hồng ở vùng đệm giữa cảng Hồng và Thâm Quyến, khi cải tạo thì giữ dùng.
Sau kinh doanh khởi sắc, vốn liếng sung túc, bắt đầu trực tiếp nhập khẩu xe nhỏ từ nước ngoài.
Bao nhiêu năm qua, việc quản lý nhập khẩu xe nghiêm ngặt, cá nhân thể mua, chỉ đơn vị mới thể mua, hơn nữa lượng mua cũng hạn chế, mỗi xin định mức nhập khẩu đều cần sự phê duyệt khắt khe.
Trình Bằng thể l-àm gi-ả .
Số lượng xe của công ty taxi luôn phù hợp với lượng nhập khẩu, thể sai sót .
Trình Bằng buôn lậu ở ?
Thông qua con đường nào để buôn lậu?
Những chiếc xe buôn lậu về , đều bán hết ?
Nếu Trình Bằng cơ hội tiếp xúc với việc buôn lậu xe , thì chỉ thể là thời gian Hải Nam năm ngoái.
Khoảng thời gian đó Trình Bằng quả thực khuyên nhủ cô, bảo cô mua xe nhỏ ở Hải Nam.
Cô đồng ý.
Vậy khả năng nào Trình Bằng giấu cô, tự ý mua xe nhỏ bán để kiếm chênh lệch ?
Sự việc vẫn kết quả, La Bảo Châu vội vàng đưa kết luận.
Cô định tìm hiểu tình hình xem .
Không ngờ còn bước khỏi công ty, bên ngoài hai viên cảnh sát đang đợi cô.
Thái độ của cảnh sát vẫn khá khách sáo, chỉ là mời cô về đồn chuyện một chút, chứ cô phạm tội.
Trước mắt bao , La Bảo Châu cũng theo phía cảnh sát.
Cha Trình Bằng vốn đang trông cậy La Bảo Châu cứu con trai , thấy cảnh tượng thì suýt chút nữa mắt tối sầm , trực tiếp ngất .
Lý Văn Kiệt bên cạnh cũng chút căng thẳng, lúc đó bản La Bảo Châu thì biểu cảm gì nhiều.
Cái gọi là “cây ngay sợ ch-ết ”.
Tình hình kinh doanh của các công ty quyền cô đều rõ ràng, cơ bản chỗ nào vi phạm pháp luật nghiêm trọng, dù đưa thì chắc cũng chỉ vì cô là cấp của Trình Bằng mà thôi.
Nếu Trình Bằng thực sự dính líu vụ án buôn lậu xe , cô đưa hỏi chuyện cũng là lẽ thường.
La Bảo Châu theo cảnh sát đến đồn, tìm hiểu đầu đuôi sự việc.
Cuối năm ngoái, tổ điều tra gồm 102 từ các cơ quan như Đảng cộng sản, Quốc vụ viện, Tòa án nhân dân tối cao, Viện kiểm sát nhân dân tối cao, Tổng cục Hải quan, Cục Kiểm toán quốc gia xuất phát từ Bắc Kinh, bí mật đến đảo Hải Nam để điều tra các vụ án buôn lậu xe .
Đầu năm ngoái khi Đặng Công tuần du miền Nam, nhà nước quyết định mở cửa 14 thành phố ven biển, Hải Nam cũng trở thành khu vực mở cửa.
Hải Nam lúc bấy giờ vẫn lập tỉnh, thuộc khu vực hành chính do Quảng Đông quản lý, đặc điểm duy nhất là nghèo.
Đến cả bí thư khu hành chính Hải Nam cũng cảm thán Hải Nam quá nghèo, đến cả tiền lương cũng trả nổi.
Công xã đổi thành xã, treo biển mới, những công xã đến cả tiền treo biển như cũng .
Chính phủ tuyển quân, dùng giấy khẩu hiệu tuyên truyền, đến tiền mua giấy cũng nốt.
Sau khi trở thành khu vực mở cửa, Trung ương cho chính sách, cho phép Hải Nam dùng ngoại tệ mua tư liệu sản xuất, cho phép Hải Nam đặc quyền tự chủ nhập khẩu những mặt hàng tiêu dùng khan hiếm, ví dụ như đồ điện gia dụng, xe .
Tuy nhiên văn bản cũng quy định, hàng hóa nhập khẩu chỉ giới hạn sử dụng và tiêu thụ trong khu hành chính Hải Nam, bán ngoài khu hành chính.
Vì , việc bán xe là đúng quy định.
bí thư Hải Nam nghèo đến phát sợ , ông thấy các đặc khu kinh tế của Quảng Đông, Phúc Kiến bán hàng nhập khẩu nội địa kiếm bộn tiền, cũng bắt chước cách đó, bán xe nhập khẩu để kiếm tiền.
Lúc đầu ông nghĩ, nhập khẩu 13 nghìn chiếc xe , bán nội địa, kiếm 200 triệu là đủ .
Sau khi kiếm 200 triệu, thể tiền để phát triển Hải Nam.
Ai ngờ cánh cửa mở , cục diện còn kiểm soát nữa.
Thấy việc bán một chiếc xe nhập khẩu là thể kiếm một vạn tệ, còn ai chịu yên , thật thà việc nữa?
Khoảng thời gian đó, bộ Hải Nam rơi một sự điên cuồng tột độ.
Chính là sự điên cuồng khiến La Bảo Châu lúc đó nhận thấy điều , mới kìm nén sự cám dỗ của lợi nhuận khổng lồ, đồng ý yêu cầu của Trình Bằng là mua xe nhỏ từ Hải Nam.
Bây giờ nghĩ , may mà lúc đó đồng ý, nếu bây giờ thật sự là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch tội.