Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:18:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô xuất sắc .”

 

La Bảo Châu chú ý tới cảm xúc thoáng qua mặt mặt, khen ngợi:

 

“Cô xem, hai bạn khác của cô theo?”

 

Còn vì cái gì nữa, vì tiêu tiền.

 

Lúc Đào Mẫn Tĩnh ngóng giá đăng ký đào tạo máy tính là 200 đồng, về với , Trâu Diễm Thu và Đào Hồng Tuệ liên tục lắc đầu, thế nào cũng tới tham gia.

 

Theo lời họ thì chẳng tiền đều đổ sông đổ biển hết !

 

Tiền lương của Trâu Diễm Thu đều để dành để mua quần áo và mỹ phẩm, tiền của Đào Hồng Tuệ thì một đồng cũng động tới để dành gửi về nhà.

 

Đào Mẫn Tĩnh hứng thú với việc ăn diện, cuộc sống ở nhà tuy khổ cực nhưng cũng ở một sớm một chiều .

 

Hơn nữa trong nhận thức của cô, nếu giỏi giang hơn thì tiền thể kiếm một cách dễ dàng, Thâm Quyến là một sân khấu lớn, năng lực mới thể để một nét vẽ đậm nét sân khấu, bằng ngay cả cơ hội khán giả cũng .

 

Cho nên tháng thứ hai mới phát lương, cô kịp chờ đợi mà mang theo tiền 200 đồng gom góp tới đăng ký.

 

Không ngờ gặp ông chủ nhà .

 

Đối mặt với câu hỏi của ông chủ, Đào Mẫn Tĩnh lên tiếng, cô vạch trần cái sai của Trâu Diễm Thu và Đào Hồng Tuệ mặt ông chủ nhà .

 

là phê bình họ, chỉ là cô thể tư duy và năng lực hành động như chứng tỏ cô xuất sắc hơn đại đa nhiều .”

 

Đời , thể tiến bộ phần lớn là do tư duy kìm hãm.

 

Một Đào Mẫn Tĩnh bước từ ngôi làng nhỏ mà ý thức đầu tư cho bản tuyệt .

 

La Bảo Châu chú ý tới đôi tay luôn nắm c.h.ặ.t trong túi của cô, đầu dặn dò Lý Văn Kiệt mấy câu, Lý Văn Kiệt rảo bước về phía bàn tư vấn.

 

“Tiền lương của cô cứ giữ để sinh hoạt , học phí nộp giúp cô , nhớ học hành cho đấy.”

 

Đào Mẫn Tĩnh thậm chí còn kịp một tiếng cảm ơn thì ông chủ nhà tiêu sái rời .

 

theo bóng lưng dần xa của ông chủ, trong lòng trào dâng một nỗi xúc động mãnh liệt.

 

Xung quanh ồn ào nhưng cô thấy rõ ràng lời cảm ơn nhỏ nhoi trong lòng .

 

Sau khi đăng ký xong, Đào Mẫn Tĩnh đút hai tháng lương nguyên vẹn của túi, bộ về khu ký túc xá xưởng may.

 

Trâu Diễm Thu và Đào Hồng Tuệ đang giường ở ký túc xá đếm tiền lương mới phát.

 

Tiền lương đều phát bằng tiền mặt, mỗi khi đến kỳ phát lương cần đến bộ phận tài chính để nhận và ký xác nhận.

 

Trước khi Đào Mẫn Tĩnh , hai họ đang đếm lương ở ký túc xá, khi cô về hai vẫn đang đếm lương ở ký túc xá.

 

Đếm đếm cũng đếm hoa , nhưng hai họ chính là thích đếm, đây là đầu tiên họ kiếm nhiều tiền như bằng chính sức lao động của .

 

Trước ở quê, cả năm trời cả nhà cũng để dành nhiều tiền như thế, ngờ ở Thâm Quyến hơn một tháng kiếm , thể vui !

 

Thấy Đào Mẫn Tĩnh về, Trâu Diễm Thu mới dời một chút tầm mắt:

 

“Cô đăng ký xong ?”

 

Vẻ mặt cô đầy sự trêu chọc:

 

, cứ nhất định khó tiền của , đang yên đang lành đem lương đưa cho cơ sở đào tạo ?”

 

“Cô đào tạo thể giúp cô tìm công việc mới ?

 

thấy cũng chắc , máy tính thì tác dụng gì chứ, bây giờ phần lớn các nhà máy đều máy tính, cơ bản là dùng tới, cô học xong cũng chẳng đất dụng võ , đều là do mấy tên nhân viên bán hàng đó lừa cô đấy, họ chỉ mong loại như cô nhiều thêm một chút để đem tiền dâng cho họ thôi.”

 

Giọng điệu của Trâu Diễm Thu mang theo một chút ý nhạo, đương nhiên cô cũng thật lòng nhạo, chỉ là hiểu nổi ý nghĩa hành động của Đào Mẫn Tĩnh.

 

Tiền lương để trong tay , tự nhiên đem đưa cho khác gì.

 

Đó là 200 đồng chứ là 2 đồng .

 

2 đồng cô cũng nỡ , lãng phí cũng xót xa một hồi lâu đấy, huống chi là 200 đồng.

 

“Mẫn Tĩnh, trong tay cô còn tiền sinh hoạt ?

 

Cô nộp 200 đồng trong tay cũng chẳng còn bao nhiêu, nếu tháng đủ tiêu, hoặc chỗ nào cần dùng tiền thì cứ với , cho cô mượn.”

 

“Không cần .”

 

Đối mặt với ý của Trâu Diễm Thu, Đào Mẫn Tĩnh thẳng thừng từ chối.

 

Chưa đợi Trâu Diễm Thu lên tiếng hỏi han, cô đưa bàn tay đang giấu trong túi , để lộ một xấp tiền, đó chính là tiền lương mới phát.

 

“Chuyện , cô đăng ký ?”

 

“Đăng ký , chỉ là tình cờ gặp ông chủ, cơ sở đào tạo cũng là do ông chủ mở, cô miễn học phí cho , bảo học hành cho .”

 

Sau khi Đào Mẫn Tĩnh giải thích xong, Trâu Diễm Thu mà ngây , Đào Hồng Tuệ đang đếm tiền ở giường bên cạnh cũng dừng động tác, sững sờ cô.

 

“Cô là, cơ sở đào tạo là do ông chủ La mở ?

 

còn tiện tay miễn học phí cho cô luôn ?”

 

Trâu Diễm Thu cảm thấy thể tin nổi.

 

Sao chuyện như cứ rơi trúng đầu Đào Mẫn Tĩnh thế nhỉ.

 

Biết thế cũng theo Đào Mẫn Tĩnh đăng ký , chừng ông chủ cũng thể miễn học phí cho cô luôn một thể.

 

Trâu Diễm Thu chiếm món hời cảm thấy như bỏ lỡ mấy trăm triệu, nghĩ thế nào cũng thấy thiệt.

 

đảo mắt một cái, hiệu cho Đào Hồng Tuệ ở bên cạnh:

 

“Hồng Tuệ, chúng cũng đăng ký .”

 

đến cơ sở đào tạo máy tính nguyên nhân lớn nhất là bỏ tiền học phí, nếu nộp học phí thì đó là chuyện khác.

 

“Đầu óc kém, chắc là học .”

 

Đào Hồng Tuệ hiểu ý đồ của Trâu Diễm Thu nên lắc đầu từ chối.

 

“Ôi dào, cô thử thì , cứ quyết định thế , hôm nào bảo Mẫn Tĩnh đưa hai chúng cùng đăng ký.”

 

Trâu Diễm Thu hai lời định đoạt chuyện , tiện thể hỏi thăm Đào Mẫn Tĩnh:

 

“Vậy cô khi nào ông chủ nhà sẽ tới cơ sở đào tạo ?”

 

Đối với ý đồ của Trâu Diễm Thu, trong lòng Đào Mẫn Tĩnh sáng như gương, nhưng cô cũng tiện thẳng , chỉ bảo:

 

“Cái .”

 

Cô đúng là thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-195.html.]

 

Lịch trình của ông chủ nhà nhiều bận rộn, thể bí mật như , tình cờ gặp chỉ là tình cờ mà thôi.

 

Ngay cả chăng nữa e rằng cô cũng giả vờ như .

 

Ông chủ nhà thể mi-ễn ph-í cho vô cùng cảm kích , nhưng dắt thêm hai nữa qua đó dường như mang theo một ý nghĩa cưỡng ép đạo đức, cô gây rắc rối cho ông chủ nhà .

 

“Cô cũng ?”

 

Trâu Diễm Thu cam lòng lẩm bẩm:

 

“Xem tìm cách thăm dò lịch trình của ông chủ mới .”

 

La Bảo Châu thị sát xong cơ sở đào tạo ngừng nghỉ chạy tới khu công nghiệp Bố Cát để xem tình hình thi công.

 

Khu công nghiệp mới bắt đầu xây dựng, công trường đang rầm rộ đào đất.

 

Chủ nhiệm Vệ cũng thỉnh thoảng tới tuần tra tình hình.

 

lúc là giờ cơm, lúc La Bảo Châu chạy tới thấy một nhóm công nhân đang bệt xuống đất, lôi bánh màn thầu trong lòng cắm đầu gặm.

 

Cũng mang theo bánh ngô, điều kiện hơn một chút thì thể lôi một quả trứng gà luộc.

 

Tóm là vô cùng đạm bạc.

 

tới bên cạnh chủ nhiệm Vệ, mở miệng hỏi về vấn đề bữa trưa:

 

“Các công nhân đều tự mang lương khô ?”

 

“Phải.”

 

Chủ nhiệm Vệ gật đầu.

 

thấy...”

 

La Bảo Châu quanh một vòng:

 

“Bữa ăn cũng quá kém .”

 

“Không còn cách nào khác, tiền ăn chúng đều trợ cấp tiền lương , nhưng những nỡ lấy tiền lương để cải thiện bữa ăn, thể lấy mấy cái bánh màn thầu nguội lạnh lấp bụng lắm .”

 

Chủ nhiệm Vệ là xuất nghèo khổ, ông thể đồng cảm với tình trạng , ông xuống cơ sở việc chân tay, ăn cũng là bánh màn thầu nguội.

 

Bánh màn thầu dễ mang theo, cũng thể lấp đầy bụng.

 

Ham ăn uống quan trọng đến thế, yêu cầu của cũng cao, thể sống là .

 

La Bảo Châu yêu cầu cao.

 

Như cũng , công nhân ăn uống kém như sức mà việc, đến lúc đó cả công trình đều sẽ chậm .

 

sẽ nghĩ cách giải quyết tình trạng ăn uống của công nhân.”

 

“Cô nghĩ cách gì?”

 

Chủ nhiệm Vệ nhắc nhở cô :

 

“Bất kể cô nghĩ cách gì, cô cũng đừng hòng trích tiền ăn vốn dĩ bao gồm trong tiền lương , sẽ đồng ý .”

 

Người nghèo quen , thà ăn bánh màn thầu nguội còn hơn là bỏ thêm tiền để cải thiện bữa ăn.

 

hiểu mà.”

 

“Cô hiểu cái gì chứ.”

 

Chủ nhiệm Vệ lời thẳng thừng hơn:

 

“Nếu cô nghĩ cách thì tiền ăn tăng thêm đó chỉ thể do chính cô gánh vác thôi.”

 

“Vâng.”

 

La Bảo Châu hề do dự mà đồng ý.

 

Một câu khiến chủ nhiệm Vệ im lặng hẳn :

 

“Cô thật sự tự gánh vác ?”

 

“Cũng chẳng đáng bao nhiêu chi phí, công nhân ăn no mặc ấm mới sức việc chứ ?”

 

Một câu hỏi ngược của La Bảo Châu khiến chủ nhiệm Vệ hồi lâu nên lời.

 

Cái mà thật sự tự gánh vác chi phí.

 

Ông lẳng lặng La Bảo Châu, trong nhất thời nên gì.

 

La Bảo Châu thích kiếm tiền ?

 

Đương nhiên là cũng thích, nhưng cô thể giữ vững lòng đồng cảm đối với những ở tầng lớp thấp, chứ là một nhà tư bản điển hình mưu đồ vắt kiệt đến giọt m-áu cuối cùng .

 

Ông hy vọng ở Thâm Quyến thể nhiều nhà doanh nghiệp như La Bảo Châu hơn.

 

Mấy ngày , chủ nhiệm Vệ thấy phương pháp cải thiện của La Bảo Châu.

 

Đến giờ cơm, một chiếc xe đẩy nhỏ đúng giờ tới công trường, nhân viên đẩy xe bảo các công nhân xếp hàng, từng một lên nhận cơm.

 

“Đây là cái gì ?

 

Xe phát cơm cho chúng ?”

 

“Một cái xe đẩy nhỏ thế liệu thể chứa cơm canh cho tất cả ?”

 

“Không , thấy bao giờ, để xem thử .”

 

Dưới ánh mắt nghi hoặc của đám công nhân, nhân viên đẩy xe vén tấm vải bông giữ nhiệt xe đẩy nhỏ .

 

Anh lấy từng hộp cơm chuẩn sẵn từ trong chiếc xe đẩy nhỏ bé.

 

Các công nhân từng thấy hộp cơm như , tò mò nghi hoặc, nhận lấy kịp chờ đợi mà mở .

 

Món ăn , thịt rau.

 

Mùi thơm của thịt xào cháy cạnh, mùi vị hấp dẫn của thịt gà kho tàu, cộng thêm một phần súp lơ xào, xếp chồng lên những hạt gạo ép c.h.ặ.t, lúc nào cũng khơi dậy vị giác của con .

 

Những nhận hộp cơm thể chờ đợi nữa, bệt xuống đất, cả lũ ngấu nghiến ăn.

 

Trên công trường phảng phất một mùi thịt thơm phức hấp dẫn.

 

Bữa ăn còn hơn cả ăn cỗ nữa!

 

Mọi mải mê nuốt chửng, trong nhất thời rảnh để đưa ý kiến, cả công trường chỉ thấy tiếng nhai nhóp nhép của quai hàm, mặt mỗi đều lộ vẻ thỏa mãn hân hoan.

 

 

Loading...