Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:18:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợi chút, để điện thoại .”

 

La Bảo Châu , nhấc ống lên, đầu dây bên truyền đến giọng khá thận trọng của Trình Bằng.

 

“Bà chủ, A Thần chuyện với cô, bằng lòng vài câu ?”

 

Một tuần mà Trình Bằng vẫn từ bỏ ý định.

 

La Bảo Châu nhướng mày, nắm c.h.ặ.t ống :

 

“Được, đưa điện thoại cho .”

 

La Bảo Châu thực sự hứng thú, cô chỉ xem thử thương nhân thể khiến Trình Bằng rung động đến rốt cuộc cái miệng lợi hại đến mức nào.

 

“Bà chủ,” ở đầu dây bên nhiệt tình gọi một tiếng, trong giọng mang theo sự nịnh nọt lấy lòng, “Bây giờ cô đặt hàng là lúc ưu đãi nhất đấy ạ, chắc hẳn cô cũng về tình hình bên Hải Nam , đợi đến Hải Nam càng lúc càng đông, cạnh tranh khốc liệt thì về mặt giá cả sẽ còn ưu thế như nữa .

 

thật lòng với cô đấy, cô vẫn nên...”

 

Đối phương hết câu, La Bảo Châu nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Cô nhận thấy điều gì đó .

 

Kiên nhẫn hết bài diễn thuyết dài dằng dặc của đối phương, cô hề để lộ cảm xúc mà vẫn một tiếng như thường lệ:

 

“Anh đều đúng cả, nhưng nếu đặt hàng thì đó sẽ là một đơn hàng lớn, thể qua loa , vì đủ sự tin tưởng thì mới dám hạ quyết tâm .”

 

Đối phương sững một chút:

 

“Không bà chủ tăng thêm sự tin tưởng bằng cách nào ạ?

 

Hay là để đích chạy một chuyến, chúng gặp mặt chuyện trực tiếp nhé?”

 

“Điều đó thì cần .

 

Từ Hải Nam đến Thâm Quyến là một quãng đường khá xa, vả mấy ngày tới những việc quan trọng khác cần xử lý, e là tiếp đãi chu đáo.”

 

Nói xong, La Bảo Châu bổ sung:

 

“Tin tưởng cũng chỉ là vấn đề tiếp xúc thôi, tiếp xúc nhiều nên tự nhiên thể nảy sinh sự tin tưởng .

 

thấy quản lý Trình tiếp xúc với nhiều nên khá tin tưởng .”

 

“Con mắt của quản lý Trình xưa nay vốn tệ, nhắm trúng thì nhất định sẽ sai.

 

Chỉ là chút tò mò, địa phương Hải Nam ?

 

tiếng Quảng Đông lưu loát như , lẽ nào đây cũng từ Quảng Châu đến đó ?”

 

Hải Nam tuy thuộc quyền quản lý của Quảng Đông nhưng về ngôn ngữ thì tương thông.

 

Người Hải Nam tiếng Hải Nam, tiếng Hải Nam thuộc nhánh ngôn ngữ Mân, giữ các đặc điểm của tiếng Mân Nam cổ.

 

Các thành phố như Hải Khẩu, Văn Xương, Quỳnh Hải đều lấy giọng Văn Xương tiêu chuẩn, chứ tiếng Quảng Đông.

 

“Ồ, bà chủ đoán chuẩn thật đấy ạ.”

 

Giọng điệu của ở đầu dây bên cao lên, “Trước đây đúng là Quảng Châu, quen một bạn gái, bạn gái là Hải Nam nên mới theo cô đến Hải Nam phát triển.

 

Không ngờ phát triển hai năm thì chia tay, cũng ở Hải Nam luôn.”

 

“Vậy vẫn luôn phát triển ở Hải Nam, phát triển ở những nơi khác ?”

 

“Không ạ, vẫn luôn ở Hải Nam , cực kỳ am hiểu tình hình ở đây, bà chủ cứ yên tâm, tuyệt đối để cô chịu thiệt ạ.”

 

Đối phương một tràng lưu loát, hề chút ngập ngừng nào, dường như đó là chuyện thật việc thật.

 

Sắc mặt của La Bảo Châu dần dần trầm xuống.

 

Hừ, dối.

 

lạnh trong lòng, khẳng định đối phương là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o.

 

Lời dối thiên y vô phùng đến thì cuối cùng vẫn là lời dối, chỉ cần phù hợp với sự thật thì nhất định sẽ chỗ sơ hở.

 

Chỉ cần tùy tiện dùng một hai câu hỏi thử một chút là thể tìm kẽ hở bên trong.

 

Chỗ mà La Bảo Châu tìm kẽ hở chính là giọng của đối phương.

 

Thâm Quyến giáp ranh với Hồng Kông, ngôn ngữ giao tiếp của đều là tiếng Quảng Đông, nơi khác lẽ sự khác biệt nào, nhưng thực tế sự khác biệt giữa hai nơi là lớn.

 

Văn hóa tiếng Quảng Đông ở Hồng Kông nguồn gốc từ Quảng Châu.

 

Ban đầu, Hồng Kông là một làng chài nhỏ do Khách Gia sinh sống, ngôn ngữ sử dụng cũng là tiếng Khách Gia và tiếng Đản Gia ở Quảng Đông, liên quan gì đến tiếng Quảng Đông cả.

 

Sau khi Điều ước Nam Kinh ký kết, Hồng Kông nhượng cho Anh, Anh quản lý Hồng Kông, ban đầu là nhờ Quảng Châu đến xây dựng, vì văn hóa Hồng Kông và Quảng Châu đan xen .

 

Một lượng lớn Quảng Châu đổ xô Hồng Kông, tiếng Khách Gia đang sử dụng nhanh ch.óng thế bởi tiếng Quảng Đông.

 

Chính quyền Hồng Kông thuộc Anh cũng công nhận tiếng Quảng Đông vùng Tây Quan, Quảng Châu là tiếng Hán tiêu chuẩn.

 

Những năm 70, địa vị ngôn ngữ chính thức của Hồng Kông từ đó định là tiếng Quảng Đông Quảng Đông, quy định phát âm của đài truyền hình, đài phát thanh cũng như giáo d.ụ.c ngữ văn cho học sinh tiểu học và trung học đều phù hợp với tiếng Quảng Đông Quảng Đông.

 

Những dẫn chương trình của đài truyền hình cũng yêu cầu giọng Tây Quan, Quảng Châu.

 

Điều dường như chút thái quá.

 

Một vị giáo sư của Đại học Trung văn Hồng Kông phản đối điều , ông cảm thấy tiếng Quảng Đông tiêu chuẩn nên theo âm của cuốn “Quảng Vận” đầu thời Bắc Tống.

 

, tiếng Quảng Đông ở Hồng Kông chia thành hai phái, một phái là tiếng Quảng Đông hiện đại đại diện là tiếng Quảng Đông, phái là tiếng Quảng Đông phục cổ tuân theo các thư tịch cổ.

 

Các chương trình tin tức đa đều dùng tiếng Quảng Đông phục cổ chủ đạo.

 

Sau Hồng Kông phát triển nhanh ch.óng, dần dần vượt qua Thâm Quyến, ngữ âm của Hồng Kông cũng bắt đầu phát triển độc lập, còn chịu ảnh hưởng của tiếng Quảng Đông kiểu Quảng Châu nữa.

 

Phát âm tiếng Quảng Đông của Quảng Đông khá bổng trầm rõ rệt, nhả chữ rõ ràng, âm tròn chữ vuông như đang hát kịch.

 

Còn tiếng Quảng Đông của Hồng Kông thì âm lười (lazy sound) nặng, phân biệt âm mũi , thanh điệu thì dịu dàng hơn nhiều.

 

Người tinh ý chỉ cần để ý một chút là thể sự khác biệt.

 

Người ở đầu dây bên nhất định từng đến Hồng Kông và sống ở đó một thời gian dài.

 

Một khi sự nghi ngờ nảy sinh thì tội danh thiết lập.

 

La Bảo Châu thích những thiếu sự chân thành.

 

với đầu dây bên :

 

“Vậy để cân nhắc vài ngày, khi nghĩ kỹ sẽ trả lời .

 

Phiền đưa ống cho quản lý Trình, còn một chút việc dặn dò , cảm ơn .”

 

Sau một hồi sột soạt, đầu dây bên .

 

Trong ống truyền đến giọng quen thuộc của Trình Bằng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-190.html.]

 

“Bà chủ, cô thực sự cân nhắc ?”

 

La Bảo Châu , chỉ bảo:

 

“Chuyện để suy nghĩ , cũng cần nhúng tay nữa, bây giờ hãy cho một việc khác .”

 

“Việc gì ạ?”

 

Trình Bằng chút tò mò.

 

La Bảo Châu nhắc nhở :

 

“Hoàng Tuấn Thành chẳng đang ở Hải Nam ?

 

Nghe mở một xưởng sản xuất đài radio?

 

Anh ở cùng với bác Hoàng chứ?

 

Anh hãy nhắn cho một lời, bảo là chuyện với về chuyện xưởng radio của , bảo gọi điện cho .”

 

lâu gặp, cũng nên ôn chuyện cũ .”

 

“Được ạ!”

 

Trình Bằng cứ tưởng La Bảo Châu bàn chuyện hợp tác ăn với Hoàng Tuấn Thành, truyền đạt nguyên văn lời của La Bảo Châu cho Hoàng Tuấn Thành.

 

Hoàng Tuấn Thành nhận tin tức thì đang trông coi sản xuất trong xưởng nhỏ của nhà .

 

Xưởng nhỏ diện tích tuy bé nhưng kiếm tiền.

 

Giá vốn của sản phẩm thấp, lợi nhuận lớn, dự định khi kiếm tiền sẽ từng bước mở rộng xưởng nhỏ thành một nhà máy lớn.

 

Lúc chẳng La Bảo Châu cũng chỉ một xưởng may thôi .

 

Vạn trượng cao lâu bình địa khởi, chỉ cần hằng tâm thì việc gì là , đợi đến khi nhà máy đạt đến một quy mô nhất định, sẽ mời La Bảo Châu đến...

 

Trong lòng đang lẩm bẩm thì Trình Bằng bước từ bên ngoài, lập tức báo cho ý định trong điện thoại của La Bảo Châu.

 

Hoàng Tuấn Thành chút sủng ái mà lo sợ.

 

Anh ngờ La Bảo Châu chủ động nhớ đến và yêu cầu thông điện thoại, bất kể là việc công việc tư, chỉ cần La Bảo Châu chịu tìm cảm thấy nhận sự coi trọng đầy đủ .

 

Anh, vốn luôn coi trọng việc sản xuất trong xưởng nhỏ, hiếm khi dời mắt , bảo cha trông coi sản xuất, còn thì đạp xe vội vã đến bưu điện.

 

Anh đặc biệt một bộ quần áo mới.

 

Thực La Bảo Châu căn bản sẽ thấy, nhưng khi việc trong xưởng nhỏ, bộ sơ mi bẩn quá, cứ thấy mặc quần áo bẩn đến điện thoại là một sự thiếu tôn trọng đối với La Bảo Châu.

 

Trước khi , chút căng thẳng.

 

Tính thì hơn một năm liên lạc với La Bảo Châu.

 

Thứ nhất là lý do để liên lạc, sợ phiền cô, thứ hai cũng là sợ sóng gió vẫn qua , liên lạc đường đột sẽ liên lụy đến La Bảo Châu.

 

cũng hề nhàn rỗi, dạo quan tâm đến tình hình phát triển của các đặc khu kinh tế, trong một chuyên mục tin tức tài chính, thỉnh thoảng sẽ thấy tên của La Bảo Châu.

 

Bằng cách thức kín đáo đường hoàng , La Bảo Châu chỉnh đốn khách sạn Nam Viên, cũng La Bảo Châu chuẩn xây dựng khu khai thác Bố Cát.

 

Cách thức xóa nhòa cách vật lý, nhưng thể xóa nhòa sự xa lạ do thời gian tạo .

 

Thật hiếm khi La Bảo Châu còn nhớ đến , bằng lòng trò chuyện với .

 

Anh nghĩ suốt dọc đường nhưng chẳng nghĩ lời mở đầu nào thích hợp cả.

 

Đến nỗi khi , trong đầu vẫn là một mảnh trống rỗng.

 

Tiếng chuông điện thoại vang lên, đầu dây bên bắt máy.

 

Truyền đến giọng ôn hòa quen thuộc lâu gặp.

 

“Dạo thế nào ?”

 

Một câu hỏi thăm khách sáo cũ rích thể cũ rích hơn, tai Hoàng Tuấn Thành khiến suýt chút nữa đỏ hoe mắt.

 

Anh sờ sờ cái mũi đang cay xè, hạ thấp giọng trả lời:

 

“Mọi việc đều cả.”

 

Không thể thêm một chữ nào nữa, sợ nếu thêm một câu nữa thôi là La Bảo Châu thể một chút nghẹn ngào trong giọng trầm khàn của .

 

“Vậy thì .”

 

Sau vài câu hàn huyên, La Bảo Châu thẳng chủ đề:

 

“Lần bảo Trình Bằng nhắn lời cho , thực một việc cần giúp đỡ.”

 

“Việc gì ạ?”

 

Hoàng Tuấn Thành khựng .

 

Điều dường như chút khác so với lời của Trình Bằng.

 

Trình Bằng nhắn lời bảo là La Bảo Châu bàn bạc về chuyện xưởng radio, bây giờ việc nhờ giúp đỡ?

 

Cái xưởng radio trong tay , cho cùng chẳng qua chỉ là một cái xưởng nhỏ, lấy khả năng giúp đỡ La Bảo Châu chứ?

 

La Bảo Châu quá coi trọng ?

 

Còn về các phương diện khác thì càng giúp gì.

 

Trong lòng Hoàng Tuấn Thành bỗng chốc chút thấp thỏm.

 

Mặc dù là việc gì nhưng qua giọng điệu của La Bảo Châu, khẳng định đó là một việc vô cùng quan trọng, liền dứt khoát đồng ý ngay:

 

“Bất kể là việc gì, cũng sẽ .”

 

Trong giọng điệu phần quyết tâm như lên núi đao xuống biển lửa .

 

La Bảo Châu mà bật :

 

“Không chuyện gì gây khó khăn , nhờ giúp điều tra một , càng nhanh càng .”

 

“Ai ạ?”

 

“Cái tên A Thần trong miệng Trình Bằng .”

 

La Bảo Châu khựng một chút, bổ sung:

 

“Việc cần giữ bí mật với Trình Bằng, đừng để nhận bất kỳ điều gì bất thường, ?”

 

“Được ạ.”

 

“Vậy cảm ơn nhé, khi nào về Thâm Quyến sẽ mời ăn cơm.”

 

La Bảo Châu một câu tùy tiện của cô tạo gợn sóng lớn thế nào trong lòng Hoàng Tuấn Thành, cô chỉ đang nghĩ, tên A Thần tình hình lắm, cô nhờ Hoàng Tuấn Thành, Hải Nam hơn một năm và tương đối am hiểu tình hình ở đó, điều tra xem lai lịch của đối phương thế nào.

 

Loading...