Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 180
Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:47:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó, Phương Mỹ Đan tặng cho cô một mỹ phẩm của :
“Những thứ chị cũng tạm thời dùng tới, em cứ cầm về , thử tự ăn diện một chút, con gái ở Thâm Quyến đều yêu cái , em rõ ràng sinh xinh thế mà ăn diện thì đúng là phí quá."
Ngoài trang điểm , Phương Mỹ Đan còn chọn một quần áo cũ đây tặng cho cô .
Đó đều là những bộ quần áo đẽ cô từng mua để lấy lòng Lâm Hồng Thái, giờ bụng nhô lên nên còn phù hợp để mặc những bộ đồ tôn dáng đó nữa, may mà Trâu Diễm Thu và cô vóc dáng tương đương nên thể mặc quần áo của cô .
Ở nông thôn, đứa trẻ nào mà từng mặc quần áo cũ của chị , nhận quà tặng nên Trâu Diễm Thu chẳng hề thấy khó chịu chút nào, chỉ nghĩ là Phương Mỹ Đan quan tâm nên cô vui vẻ nhận lấy mỹ phẩm và quần áo cũ, chân thành cảm ơn.
Lúc rời khỏi căn nhà rộng rãi, Phương Mỹ Đan đích tiễn cô lên taxi.
Trong một ngày mà ô tô tới hai , ôm đống đồ tay nên Trâu Diễm Thu vui mừng, chẳng đợi về tới nơi mà nóng lòng lấy mỹ phẩm Phương Mỹ Đan tặng quan sát kỹ lưỡng.
Những chiếc lọ chiếc hũ xinh đối với cô mà đều là những món đồ hiếm lạ.
Cũng may cô bẩm sinh xinh , da dẻ trắng trẻo, mùa đông gió bấc thổi mạnh mặt nẻ thì cô cũng chỉ lấy kem dưỡng da của bà nội bôi bôi, trong ngôi làng nhỏ gì thấy những loại mỹ phẩm đủ kiểu đủ loại thế .
Trâu Diễm Thu càng càng thích, càng càng phấn khích, suýt nữa thì quên hết thứ.
Cửa sổ xe tài xế xuống, một luồng gió lạnh đột ngột ùa thổi tan tâm trạng quá khích của cô , cũng thổi về một chút lý trí cho cô .
Ngồi trong xe, Trâu Diễm Thu dần bình tĩnh .
Vừa nãy cô chỉ mải tham quan căn nhà to lớn, vài câu hỏi thuận miệng hỏi đều nhận câu trả lời, cô hỏi về Lỗ Dương Bình thì Phương Mỹ Đan trả lời, hỏi về việc sống một thì Phương Mỹ Đan cũng trực tiếp trả lời, hỏi về việc mua một bộ nhà như hết bao nhiêu tiền thì Phương Mỹ Đan cũng đ-ánh trống lảng cho qua chuyện.
Về đời tư cá nhân, Phương Mỹ Đan tiết lộ một chút nào.
Sau nghĩ , thái độ của Phương Mỹ Đan đúng là chút kỳ lạ.
Rõ ràng ba cô gái cùng tới, tại mỹ phẩm và quần áo cũ chỉ cho một cô ?
Còn nữa, câu đường tắt đó ý nghĩa gì?
Trâu Diễm Thu chỉ là ít hiểu , đầu tới Thâm Quyến thấy mức sống cao hơn xa so với nông thôn quê nhà nên tránh khỏi chút lóa mắt, lý giải suy nghĩ thôi chứ cô ngốc.
Rất nhanh cô nhận một chút điểm trong đó.
Tại khu ký túc xá công nhân viên, trong căn phòng kho nhỏ cải tạo thành ký túc xá, Đào Mẫn Tĩnh và Đào Hồng Huệ đang xếp bằng giường quy hoạch lát nữa hai sẽ dạo quanh khu vực xung quanh một chút.
Trâu Diễm Thu đột nhiên rầm một cái đẩy cửa .
Lúc rời cô vẫn đang hớn hở, thậm chí còn chào hỏi bảo là nếu tối nay dạo thì cũng đợi cô về cùng.
Sao lúc về xị mặt , khóe miệng trễ xuống, đầy vẻ tâm sự nặng nề thế ?
Đào Mẫn Tĩnh thắc mắc:
“Cậu thế?"
Trâu Diễm Thu lên tiếng, việc đầu tiên cô là chốt cửa ký túc xá , ném đồ tay lên giường phẫn nộ nhỏ kết luận mà cô đúc kết đường :
“Tớ thấy chị Mỹ Đan chút ."
Đào Mẫn Tĩnh và Đào Hồng Huệ sững .
Sau khi quen với quy trình công việc ở xưởng thì cả hai đều đang mong đợi công việc ngày mai, đột ngột thấy câu nên trong lòng thắc mắc.
“Không chỗ nào?"
Đào Hồng Huệ nhát gan hơn nên trong lòng sợ:
“Tớ thấy vấn đề gì mà."
“Không đúng, chị vấn đề lớn ."
Trâu Diễm Thu càng nghĩ càng thấy đúng.
Phương Mỹ Đan ngày xưa bỏ trốn cùng Lỗ Dương Bình, giờ ở cùng Lỗ Dương Bình?
Vả Phương Mỹ Đan ngày xưa cũng chỉ là công nhân xưởng đồ chơi, tiền mua căn nhà đẽ nhường ?
Cái xưởng đồ chơi là do Phương Mỹ Đan mở , nếu cảm giác Phương Mỹ Đan nhét là nhét , dọn phòng kho ký túc xá công nhân là dọn ?
Còn nữa... bộ t.h.ả.m trải sàn trong nhà nữa, Phương Mỹ Đan bảo là sợ ngã.
Lý do thì vấn đề gì nhưng Trâu Diễm Thu luôn cảm thấy là lạ, cảm giác bản dường như bỏ sót điều gì đó.
Hiện giờ đang là mùa đông nên Phương Mỹ Đan mặc khá dày, bụng nhô lên biên độ lớn nên Trâu Diễm Thu cũng nhận điểm khác lạ trong đó, cô chỉ cảm thấy cả con Phương Mỹ Đan đều quái lạ.
“Mẫn Tĩnh, xem chị Mỹ Đan liệu chuyện gì giấu giếm chúng ?"
Được Trâu Diễm Thu nhắc nhở như , một trái tim của Đào Mẫn Tĩnh cũng treo lên.
“Tớ quan sát cái xưởng một chút, chắc là xưởng chính quy, tạm thời phát hiện vấn đề lớn gì."
Đào Mẫn Tĩnh cân nhắc :
“Cứ đợi xem ."
Vô duyên vô cớ nghi ngờ động cơ của thì cũng lắm, ít nhất hiện tại những hành vi mà Phương Mỹ Đan thể hiện chỗ nào thỏa đáng, hơn nữa xưởng cũng là xưởng chính quy, công nhân việc đều dốc sức, tạm thời thấy mối nguy hiểm tiềm ẩn nào.
“Có điều chúng đều chú ý chút , gì cũng cùng kẻo xảy chuyện ngoài ý ."
Đào Mẫn Tĩnh lên tiếng nên Trâu Diễm Thu cũng thêm gì nữa.
Cô cũng hy vọng chỉ là ảo giác của , cũng hy vọng cảm giác trong lòng chỉ là di chứng do nơi đất khách quê cùng với việc hợp khí hậu mang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-180.html.]
Thành phố Thâm Quyến bừng bừng sức sống hợp khẩu vị của cô , cô còn định yên cắm rễ ở đây nên nghìn vạn đừng xảy chuyện gì mới .
Sau sự việc , ba cô gái từ nông thôn tới ngoài việc mang theo lòng nhiệt huyết đối với mức lương cao thì trong lòng cũng nảy sinh một chút cảnh giác nhỏ đối với thành phố phồn hoa .
Mấy giường ván gỗ cứng, ríu rít chuyện phiếm cả một đêm, cuối cùng thực sự chịu nổi nữa mới chìm sâu giấc ngủ.
Sáng sớm hôm , chính thức trở thành nữ công nhân dây chuyền của xưởng đồ chơi, bắt đầu thành công việc theo quy trình cố định một cách máy móc.
Công việc dây chuyền khó, để nhân viên cũ hướng dẫn một chút là nhanh ch.óng bắt tay ngay.
Mấy ngày , ba cô gái thể thích nghi với nhịp độ việc của xưởng, những cô gái nông thôn chăm chỉ chịu khó tưởng rằng cuối cùng thể dựa đôi bàn tay cần cù mà tạo dựng nên cuộc sống hạnh phúc tươi , vẻ mặt ai nấy đều hăng hái, cả tràn đầy tinh thần.
Mọi thứ đều phát triển theo hướng cho tới khi Trâu Diễm Thu gọi riêng văn phòng ông chủ.
Nghe ông chủ là một Hồng Kông, gia đình ở Hồng Kông, mấy năm tới Thâm Quyến mở xưởng, hiệu quả kinh doanh của xưởng , cuối năm ngoái còn phát cho mỗi nhân viên một khoản tiền thưởng.
Lúc Trâu Diễm Thu gọi riêng văn phòng ông chủ thì chẳng hề nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ tưởng là chuyện trong công việc, thậm chí trong lòng còn chút thỏ thẻ.
Ông chủ gọi khác mà chỉ gọi cô , liệu do biểu hiện trong công việc của cô ?
Liệu sa thải cô ?
Mang theo nỗi lo lắng như , Trâu Diễm Thu bước văn phòng ông chủ.
Ông chủ đối xử với cô , mời cô , thậm chí còn đích rót cho cô một tách , Trâu Diễm Thu sủng ái mà lo sợ, tảng đ-á trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.
Thái độ như thế ít nhất lên ông chủ sa thải cô .
“Tới xưởng mấy ngày , quen em?"
Ông chủ lên tiếng quan tâm Trâu Diễm Thu lường , cô liên tục gật đầu:
“Cảm ơn ông chủ quan tâm, thứ đều quen ạ, cơm nước trong xưởng , điều kiện ký túc xá cũng , đều hài lòng, chỗ nào quen ạ."
“Vậy thì ."
Ông chủ mỉm hài lòng với cô , lấy một bản tài liệu đưa cho cô .
“Đây là hợp đồng của công ty, em ký coi như chính thức biên chế , thực sự trở thành nhân viên của công ty."
Trâu Diễm Thu trong lòng giật .
Trước đó chẳng là thử việc một tháng, trong vòng một tháng xảy lầm gì thì mới cho nhân viên biên chế , mới mấy ngày mà ông chủ cho cô biên chế?
Trâu Diễm Thu chút thắc mắc:
“Hai nữ nhân viên cùng thì cũng biên chế hôm nay ạ?"
Ông chủ nở một nụ hiền hậu với cô :
“Vậy thì rõ lắm, mấy ngày nay chỉ chú ý thấy em là cần mẫn, là là một mầm non trong công việc, công ty luôn khao khát hiền tài, đối với mầm non thì chúng nhất định sẽ dốc sức giữ ."
“Cho nên bản hợp đồng đưa cho em ký , nếu hai bạn cùng em vấn đề gì thì sẽ cân nhắc cho họ biên chế ."
Con ai cũng thích lời khen ngợi, đặc biệt là lời khen ngợi của ở vị trí cao.
Trâu Diễm Thu trong lòng vui mừng khôn xiết.
Việc ông chủ chú ý tới nâng cao sự hư vinh trong lòng cô lên nhiều.
Cô nhận lấy hợp đồng, chẳng hề do dự mà định điền tên lên đó, ông chủ nhẹ nhàng ấn tay cô , hảo tâm khuyên bảo cô :
“Đừng vội, em cứ xem kỹ , nếu vấn đề gì thì hãy ký."
Giọng điệu của ông chủ đoan chính nhưng một bàn tay rộng lớn phủ lên mu bàn tay cô , nhẹ nhàng nhu động vài cái một cách tự chủ.
Động tác nhẹ nhàng cực kỳ mờ ám.
Khoảnh khắc đó, Trâu Diễm Thu gần như là tự hiểu chuyện.
Cuối cùng cô cũng hiểu câu đường tắt mà Phương Mỹ Đan ý nghĩa gì, cũng cuối cùng nghĩ thông những vấn đề bấy lâu nay nghĩ thông.
Chẳng trách Phương Mỹ Đan ở cùng Lỗ Dương Bình, hóa là theo ông chủ giàu hơn.
Chẳng trách Phương Mỹ Đan chỉ là một công nhân xưởng đồ chơi bình thường mà ở căn nhà hào hoa rộng rãi nhường .
Chẳng trách Phương Mỹ Đan quyền sắp xếp nhất định ở xưởng đồ chơi, hóa là ông chủ lưng cơ đấy.
Vốn dĩ từ nhỏ vì dung mạo xuất chúng nên nhận ít ánh mắt của đàn ông, đáng lẽ Trâu Diễm Thu dễ dàng phân biệt ý đồ của ông chủ, tiếc là vị ông chủ bề ngoài quá đường hoàng, bàn chuyện cũng chỉ bàn việc công nên nhất thời tìm kẽ hở.
Trâu Diễm Thu tức giận.
Cuối cùng cô cũng hiểu tại Phương Mỹ Đan gửi thư về quê gọi Đào Mẫn Tĩnh tới thuê.
Hóa là dắt mối, giới thiệu nhân tình cho ông chủ.
Chẳng trách Phương Mỹ Đan tặng một đống mỹ phẩm cùng quần áo cũ đẽ cho cô , cô chính là cái đứa xui xẻo đó.
Trâu Diễm Thu m-áu dồn lên não, ngay lập tức rút tay , ném bản hợp đồng lên bàn, cảnh giác vị ông chủ đối diện, thẳng vấn đề:
“Vừa nãy ông đang sờ tay ?"
Lâm Hồng Thái đối diện sững :
“Mỹ Đan công tác tư tưởng cho em ?"
Cô gái sinh xinh , chút cá tính.