Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:47:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Các cứ ở đây nghỉ ngơi một lát , tớ hỏi đường chút, hỏi rõ chúng mới xuất phát."

 

Đào Mẫn Tĩnh sắp xếp ba nghỉ ngơi ở một nơi xa bên ngoài ga tàu hỏa, bản cầm bức thư Phương Mỹ Đan gửi cho định chặn hỏi đường.

 

Người ở Thâm Quyến thiện, cô nhanh ch.óng hỏi vị trí cụ thể của Xưởng Đồ chơi Hồng Thái, cũng xuất phát từ ga tàu hỏa tới đó cần một thời gian, tổng cộng lộ trình hơn mười cây .

 

Cô dự định bộ qua đó.

 

Hơn mười cây đối với những sống ở nông thôn như bọn họ mà thì là nhiệm vụ gì khó khăn thể thành.

 

Cùng lắm là tốn chút thời gian thôi, khi trời tối kiểu gì cũng tới nơi.

 

Đào Mẫn Tĩnh hạ quyết tâm, định hội hợp với , mấy bước thấy một ông chú vác thang sượt qua một nữ ông chủ vest tông giày da, chiếc thang lệch, vô tình quẹt ống tay áo của ông chủ đó, trực tiếp rạch một đường.

 

Người vác thang là một ông chú trung niên, khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn vết chân chim, thấy rách tay áo thì liên tục cúi đầu xin , thái độ hèn mọn.

 

Chẳng hiểu , Đào Mẫn Tĩnh bỗng chốc nghĩ tới cha thật thà cả đời của .

 

Nếu cha ở thành phố lớn thế chắc hẳn cũng giống như ông chú , công việc chân tay ở tầng lớp đáy, xảy chuyện cũng chỉ thể khúm núm xin .

 

Vốn tưởng ông chú sẽ chịu một trận mắng c.h.ử.i thậm tệ nhưng ngờ vị ông chủ đó tiếp tục truy cứu, chỉ xua tay để ông chú rời .

 

Đào Mẫn Tĩnh nãy giờ ngoài quan sát đ-ánh giá vị nữ ông chủ đó một chút, thấy đối phương sắp bước , cô vội vàng chạy tới nắm lấy tay đó.

 

La Bảo Châu hôm nay chút xui xẻo.

 

Sao tự dưng tay áo rách thế ?

 

Cô nghĩ đối phương là ông chú cũng cố ý nên cũng truy cứu, dù cũng chỉ rách một miếng nhỏ ở cửa tay áo, xong việc về bộ khác .

 

Ai ngờ hai bước, cổ tay đột nhiên nắm lấy.

 

Quay đầu thì là một cô gái nhỏ.

 

Khoảnh khắc cô gái nắm lấy cổ tay cô, Lý Văn Kiệt ở bên cạnh cô cũng lập tức nắm lấy cổ tay đối phương, vẻ mặt đầy cảnh giác đ-ánh giá lạ mặt .

 

Lý Văn Kiệt trợ lý đảm nhận trách nhiệm bảo vệ La Bảo Châu, thấy cô gái tiếp cận một cách kỳ quái nên lộ vẻ vui, ai ngờ đối phương chỉ nhanh ch.óng móc từ trong túi một con thoi chỉ đen, chỉ quấn kim.

 

Cô gái rút kim , nâng cổ tay La Bảo Châu lên, động tác linh hoạt, chỉ vài đường kim mũi chỉ khâu xong vệt rách nhỏ tay áo.

 

Tay nghề khâu vá tinh xảo, hề để dấu vết.

 

La Bảo Châu chằm chằm cửa tay áo vài cái, ngẩng đầu chằm chằm cô gái mặt vài cái, nhận đối phương ăn mặc giản dị, hỏi:

 

“Cô từ nơi khác mới tới ?"

 

“Vâng."

 

Cô gái gật đầu, nhanh ch.óng cất kim chỉ .

 

“Đến nương nhờ họ hàng là tìm việc?"

 

“Đồng hương giới thiệu việc cho , định nương nhờ đồng hương đó."

 

Cô gái cất kim chỉ xong, liếc tay áo cô một cái, bộ định .

 

Tiếc thật, thấy tay nghề kim chỉ của cô như , cô còn tuyển xưởng may cơ.

 

La Bảo Châu rút một tấm danh đưa qua:

 

“Cũng thể công nhận ơn huệ của cô, nếu gặp khó khăn gì thể tới tìm ."

 

Đào Mẫn Tĩnh nhận lấy danh , cúi đầu thì thấy đó mấy chữ lớn “La Bảo Châu", phía tên là Công ty TNHH Taxi Bằng Vận cùng địa chỉ công ty.

 

Những chiếc taxi màu đỏ chạy đầy đường bốn phương tám hướng ở ga tàu hỏa hóa là công ty trướng vị ông chủ họ La ?

 

Ánh mắt Đào Mẫn Tĩnh rơi biển hiệu nóc những chiếc xe taxi đang qua ở cách đó xa, trầm tư một lát lẳng lặng cất tấm danh túi áo lớp trong.

 

Lúc cô , Trâu Diễm Thu đợi đến sốt ruột chút oán trách:

 

“Sao mà lâu thế?

 

Suýt nữa tưởng mất tích đấy!"

 

“Tớ hỏi kỹ thêm vài câu nên mất chút thời gian."

 

Đào Mẫn Tĩnh kể vụ việc nhỏ giữa chừng mà chỉ thúc giục xách hành lý lên:

 

“Tớ hỏi đường cụ thể , lộ trình mười mấy cây , chúng bộ qua đó thôi."

 

Nghe thấy lộ trình mười mấy cây , ai lộ vẻ khó khăn gì.

 

Khoảng cách khó .

 

Hơn nữa nãy lúc đợi tại chỗ Dương Lỗi hỏi , xe taxi thu phí đắt, nếu cả nhóm từ đây tới Xà Khẩu mà xe thì ít nhất cũng mất 2 tệ.

 

Nghĩ tới việc dựa đôi chân vài tiếng đồng hồ là thể tiết kiệm 2 tệ thì hời bao nhiêu.

 

Mấy xách hành lý theo Đào Mẫn Tĩnh, Đào Mẫn Tĩnh dẫn đường ở phía , hành lý giao cho Dương Lỗi đeo.

 

Đi bộ suốt chặng đường cần tiêu hao khá nhiều thể lực, đến giai đoạn , hành lý của Đào Hồng Huệ và Trâu Diễm Thu cũng giao hết cho Dương Lỗi đeo, Dương Lỗi dáng cao ráo treo lỉnh kỉnh các túi lớn túi nhỏ, suốt dọc đường chịu ít những ánh mắt kỳ lạ.

 

Mọi tưởng là kẻ xin ăn.

 

Bốn tiếng đồng hồ , mấy bộ đến rã rời chân tay tới Xưởng Đồ chơi Hồng Thái.

 

Phương Mỹ Đan đợi ở cửa xưởng tiếp đón họ.

 

Ban đầu Phương Mỹ Đan nhiệt tình, thấy còn một đàn ông thì sững một chút, thận trọng đ-ánh giá Dương Lỗi cao lớn thô kệch, hỏi chuyện Đào Mẫn Tĩnh:

 

“Chẳng chỉ ba thôi , thêm một nữa?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-179.html.]

Lại còn là một đàn ông khỏe mạnh.

 

Hơi khó giải quyết đây.

 

“Anh cũng là làng , chắc chị Mỹ Đan cũng ."

 

Đào Mẫn Tĩnh Dương Lỗi phía một cái giải thích với Phương Mỹ Đan:

 

“Chúng em đang tìm hiểu , yên tâm để em qua đây nên theo cùng."

 

Thôi xong, hai còn là yêu.

 

Càng khó giải quyết hơn .

 

Trong mắt Phương Mỹ Đan xẹt qua một tia phiền não dễ nhận .

 

tất nhiên Dương Lỗi, cùng một làng, tuổi tác cũng chênh lệch bao nhiêu, ngày xưa lúc Dương Lỗi còn nhỏ vẫn thường xuyên tới nhà cô tìm kế của cô chơi đùa.

 

Lúc cô rời khỏi làng thì Dương Lỗi mới mười lăm tuổi, vóc dáng cao, c-ơ th-ể cũng khỏe mạnh thế , ngờ thoắt cái mấy năm trôi qua lớn thành một thanh niên vạm vỡ.

 

Chàng trai và Đào Mẫn Tĩnh đang tìm hiểu , thì Đào Mẫn Tĩnh rõ ràng loại trừ.

 

Phương Mỹ Đan khóa c.h.ặ.t mục tiêu Trâu Diễm Thu trong đám .

 

Dáng vẻ Trâu Diễm Thu sinh đúng là nổi bật, ngũ quan bắt mắt, kỹ cực kỳ xinh , điều ăn mặc quá quê mùa, đầu còn thắt hai b.í.m tóc đuôi sam, sợ khác từ nông thôn tới.

 

Quê thì quê, cứ tân trang hẳn hoi thì tuyệt đối sẽ là nữ công nhân rực rỡ nhất trong xưởng đồ chơi.

 

Chính là cô .

 

Phương Mỹ Đan định đoạt chủ ý lên Trâu Diễm Thu, cô nhiệt tình đưa bốn tới căng tin của xưởng giải quyết bữa trưa.

 

Mấy đói suốt hai ngày, mỗi đều dựa bột gạo rang lót , sắp nhớ nổi mùi vị của cơm trắng nữa .

 

Cơm canh trong căng tin của xưởng cũng tính là bao nhiêu, dầu mỡ, món ăn cũng kém nhưng đối với mấy từ nông thôn tới đói mấy bữa mà thì chẳng khác nào một bữa mỹ vị.

 

Như gió cuốn mây tan, bốn ăn sạch sành sanh thức ăn trong khay, để sót một hạt cơm nào.

 

Giải quyết xong bữa trưa, Phương Mỹ Đan đưa mấy thủ tục nhập chức, ngay trong ngày hôm đó giải quyết vấn đề chỗ ở cho họ.

 

Xưởng đồ chơi đa phần là nữ công nhân nhưng cũng nam công nhân, một công việc nặng nhọc cần nam công nhân thành, cho nên Dương Lỗi cũng sắp xếp nhà máy, phân phía ký túc xá nam công nhân.

 

Nam công nhân khá ít nên chen chúc trong một ký túc xá lớn, Dương Lỗi thì chỉ cần thêm một giường là xong chuyện, phía nữ công nhân thì khác.

 

Số lượng nữ công nhân khá nhiều, ký túc xá cũng nhiều, một ký túc xá ở 12 .

 

Tiếc là ký túc xá đều ở kín , chỉ còn một phòng ký túc thừa một chỗ , Đào Hồng Huệ và Trâu Diễm Thu cùng từ nông thôn tới ai tách rời khỏi Đào Mẫn Tĩnh, ba là một nhóm nhỏ thiết nên ai sẵn lòng tách lẻ , ai chiếm chỗ thừa đó.

 

Phương Mỹ Đan chỉ còn cách nghĩ cách khác, dọn dẹp một căn phòng kho nhỏ ký túc xá cho ba .

 

Giải quyết xong công việc và chỗ ở, ngay trong ngày hôm đó mấy bắt đầu tới nhà máy quen với quy trình, giữa chừng Phương Mỹ Đan gọi Trâu Diễm Thu chuyện vài câu, bảo là trong nhà một đồ cũ thể cho bọn họ, bảo cô theo về nhà một chuyến.

 

Nghĩ tới việc cần tốn thêm tiền mua một đồ dùng sinh hoạt, Trâu Diễm Thu sẵn lòng theo Phương Mỹ Đan về.

 

Lúc về hai gọi xe taxi.

 

Nhờ phúc của Phương Mỹ Đan, đây là đầu tiên Trâu Diễm Thu ô tô.

 

vịn cửa sổ xe, cẩn thận quan sát phong cảnh ngoài cửa sổ, trong lòng là niềm xúc động và hào hùng nên lời.

 

Ngày cô vẫn còn náu ở một ngôi làng nhỏ hẻo lánh lạc hậu quê nhà, hôm nay ở đặc khu kinh tế phồn hoa, chiếc ô tô thoải mái rộng rãi, chỉ riêng điểm thôi thì về quê cái để khoe .

 

Phương Mỹ Đan ở bên cạnh vẻ mặt phấn khích của cô , nhận định cô cũng là cùng đường, lòng bất giác thả lỏng, xem lát nữa việc công tác tư tưởng chắc hẳn sẽ dễ tiến hành.

 

Sau khi đưa về căn nhà rộng rãi ở Đông Hồ Lệ Uyển, mượn cớ tìm đồ, Phương Mỹ Đan để đủ thời gian cho Trâu Diễm Thu tham quan căn nhà lớn.

 

Mỗi một món đồ nội thất trong nhà đều Trâu Diễm Thu thốt lên một tiếng kinh ngạc.

 

Tivi màu, máy giặt, tủ lạnh, thậm chí cả t.h.ả.m trải sàn khắp nhà, cuộc sống của giàu hóa là như thế ?

 

Trâu Diễm Thu chấn động đến mức nên lời, chỉ một mực mở to đôi mắt, hận thể khắc sâu từng chi tiết trong phòng đầu, nỡ bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào.

 

Trong lòng khỏi nóng rực nghĩ:

 

“Sau cô cũng sống cuộc sống như thế !”

 

“Muốn sống cuộc sống như thế ?"

 

Giọng của Phương Mỹ Đan vang lên bên tai đúng lúc, Trâu Diễm Thu thu hồi tâm trí, mỉm hào phóng, thật thà thừa nhận:

 

“Tất nhiên , ai mà sống cuộc sống như thế chứ?"

 

Không ngờ bình thường cũng thể thông qua nỗ lực mà sống những ngày tháng như , Thâm Quyến đúng là một nơi thần kỳ.

 

Chuyến đúng .

 

Trâu Diễm Thu vô cùng may mắn, may mà cô cứ khăng khăng mặt dày theo Đào Mẫn Tĩnh tới đây, bằng cơ hội mở mang tầm mắt thế .

 

“Muốn sống những ngày tháng như thế cũng khó."

 

Phương Mỹ Đan mỉm rót quan niệm bên cạnh cô :

 

“Đối với thông minh, thế giới thực một đường tắt, nếu một con đường thể em sở hữu tất cả những thứ một cách dễ dàng thì em sẵn lòng thử một chút ?"

 

“Tất nhiên là sẵn lòng ."

 

Trâu Diễm Thu gần như là buột miệng .

 

Phương Mỹ Đan mỉm đằm thắm:

 

“Cũng đừng vội trả lời sớm thế, em cứ suy nghĩ kỹ câu của chị , nghĩ xong chị tự nhiên sẽ tới tìm em."

 

 

Loading...