Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:47:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vở kịch còn ở phía cơ.”

 

Đồng thời khi La Bảo Châu gọi cuộc điện thoại , La Chấn Dân ở phía bên nhận phản hồi của cô em gái nhà .

 

Em gái ấp úng bày tỏ gặp Quách Ngạn Gia, dạo Quách Ngạn Gia bận, về nhà, nhắc qua một câu nhưng Quách Ngạn Gia quá bận, thời gian suy nghĩ chuyện .

 

Thôi xong, đây chẳng giúp đỡ .

 

Lời lẽ dù uyển chuyển đến , La Chấn Dân cũng thể dò xét chân tướng từ miệng La Trân Châu.

 

Không giúp thì thôi , sự ấm lạnh của tình ông nếm đủ từ nhỏ , cũng chẳng cảm thấy lạnh lòng đến mức nào.

 

Ông cũng đến bước đường cùng, tệ hơn nữa thì ở Hồng Kông bao nhiêu ngân hàng, cũng hạng xoàng xĩnh gì.

 

Ngân hàng HSBC lớn nhất đang sừng sững ở ngay nơi xa công ty ông , ông tìm Giám đốc Ôn của HSBC bàn bạc một chút là đủ .

 

Sau khi hẹn xong thời gian, La Chấn Dân đích lái xe đến tòa nhà HSBC.

 

Không may , xuống xe, một tiếng ch.ó sủa từ bên cạnh truyền đến ông giật loạng choạng, suýt thì ngã nhào.

 

La Chấn Dân thích ch.ó, ông dị ứng với lông ch.ó, cũng thích tiếng ch.ó sủa, trong nhà bao giờ nuôi ch.ó cảnh, cũng cho phép nhà nuôi ch.ó.

 

Trên đường phố phồn hoa rộng rãi thế , rốt cuộc tại ch.ó sủa ông ?

 

La Chấn Dân chán ghét đầu , liền thấy một chú ch.ó nhỏ màu vàng đang nhe răng trợn mắt với , chú ch.ó nhỏ xích , dắt xích là một đàn ông trung niên ngoài ba mươi tuổi.

 

“Đây là ch.ó của ?"

 

La Chấn Dân đầy vẻ khó chịu:

 

“Loại ch.ó thể dắt đường dạo ?"

 

Chẳng lẽ Hồng Kông khu vực cấm thú cưng ?

 

Sao thể để mặc ch.ó cảnh lung tung đường lớn thế , nếu nó ị bậy chẳng ảnh hưởng đến mỹ quan thành phố ?

 

“Không thưa ông, chú ch.ó bình thường ngoan, nãy ông suýt đ-âm nó nên nó mới sủa ông vài tiếng, xin ông nhé."

 

Người đàn ông trung niên ôm chú ch.ó nhỏ màu vàng, chân thành xin .

 

“Thưa ông, đường phố Hồng Kông thể dắt ch.ó dạo, chỉ cần xích , nãy ông hoảng sợ thật là xin , nhưng cũng là nguyên do, nó bình thường sủa , đây là ch.ó của ông chủ , chỉ là một tài xế, dắt ch.ó dạo ông chủ thôi, ông chủ thích gây thêm rắc rối, hy vọng ông thể đại lượng bỏ qua cho một ."

 

La Chấn Dân thèm chấp nhận lời xin đó, khinh miệt liếc chú ch.ó vàng đất một cái:

 

khiếu nại."

 

Thấy đối phương thái độ kiên quyết, đàn ông trung niên khó xử:

 

“Nếu ông cứ khăng khăng khiếu nại thì chỉ còn cách mời ông chủ đây thương lượng."

 

La Chấn Dân chẳng mảy may để tâm.

 

Chủ nhân của một chú ch.ó vẻ tầm thường thế chắc cũng chẳng nhân vật đẳng cấp gì, giàu ở Hồng Kông đa phần nuôi ch.ó chăn cừu Đức hoặc ch.ó bò Pháp, nuôi cái loại ch.ó thậm chí còn chẳng giống loài thế thì thể là đại nhân vật gì .

 

La Chấn Dân để tâm, thậm chí khi tận mắt thấy đàn ông trung niên tòa nhà HSBC, trong lòng ông cũng chẳng nảy sinh sự nghi ngờ sâu xa nào, chỉ tưởng là ch.ó của nhân viên công tác nào đó thôi.

 

Cho đến khi Ôn Hành An ung dung từ tòa nhà bước .

 

Chú ch.ó nhỏ màu vàng ngửi thấy mùi quen thuộc, vẫy đuôi nồng nhiệt chạy đến bên cạnh Ôn Hành An, bộ trèo lên ống quần .

 

Ôn Hành An cúi nhẹ nhàng xoa đầu chú ch.ó nhỏ để trấn an, đó ngước đôi mắt hỉ bi, nhạt nhẽo cách đó xa:

 

“Nghe ông La khiếu nại ?"

 

Một câu đầy sức nặng.

 

La Chấn Dân ngây tại chỗ.

 

Thực tế là, khi thấy Ôn Hành An bước từ tòa nhà HSBC, cả ông như điện giật mà sững .

 

Sao thể trùng hợp thế !

 

Đây là ch.ó do Giám đốc Ôn nuôi, Giám đốc Ôn nuôi thêm một con ch.ó từ bao giờ thế?

 

Chưa từng Giám đốc Ôn sở thích nha.

 

“Không ông La khiếu nại điều gì?"

 

Hai câu hỏi hờ hững của Ôn Hành An thành công La Chấn Dân thu hồi tâm trí, thái độ của ông lập tức ngoắt một trăm tám mươi độ, mỉm tiến lên:

 

“Giám đốc Ôn, hiểu lầm , khiếu nại, chỉ là thấy chú ch.ó đáng yêu nên hỏi thăm chủ nhân xem mua giống , ngờ là ch.ó của Giám đốc Ôn, đúng là trùng hợp quá."

 

“Gần đây cũng nuôi một chú ch.ó, Giám đốc Ôn thể đại phương chi-a s-ẻ một chút , đây là ch.ó Akita ?"

 

Ôn Hành An lắc đầu.

 

“Vậy đây là ch.ó Shiba của Nhật?"

 

“Đều ."

 

Ôn Hành An cúi dắt lấy sợi xích, hờ hững liếc ông một cái.

 

“Là ch.ó ."

 

Chẳng hiểu , La Chấn Dân cảm thấy c.h.ử.i.

 

Giám đốc Ôn dường như đang trả lời câu hỏi của ông , dường như đang bày tỏ sự hài lòng đối với ông , trong lòng La Chấn Dân bỗng chốc chẳng còn tự tin, hôm nay đến đây là để bàn bạc chính sự với Giám đốc Ôn, nếu vì chút chuyện nhỏ đôi bên vui thì lỗ lớn .

 

“Chó mà, giữ nhà trung thành."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-177.html.]

 

La Chấn Dân khô khốc khen ngợi hai câu, thấy Giám đốc Ôn thèm tiếp lời, khí nhất thời gượng gạo.

 

“Nếu ông La khiếu nại thì chúng bàn chính sự thôi."

 

Cuối cùng Ôn Hành An phá vỡ sự im lặng, đưa sợi xích ch.ó cho tài xế, dặn dò vài câu tòa nhà.

 

La Chấn Dân theo , cũng nhanh ch.óng bước tòa nhà.

 

Hai đối mặt trong văn phòng Tổng giám đốc, bắt đầu bàn bạc chính sự.

 

Ôn Hành An thẳng vấn đề:

 

“Đối với yêu cầu của ông La, e rằng lực bất tòng tâm."

 

Trong những chuyện công thế , Ôn Hành An luôn công sự công biện (việc công xử theo phép công).

 

Anh kiểm tra tình hình kinh doanh của Công ty Vận tải biển Quán Thái Lai thuộc trướng La Chấn Dân, hai năm nay mở rộng mạnh mẽ, là một cái vỏ rỗng, tỷ lệ nợ cao tới 70%.

 

Hai năm La Chấn Dân thâu tóm một công ty vận tải biển của Anh, mở tuyến đường Viễn Đông - Bắc Mỹ, lấp đầy khuyết điểm của sự nghiệp vận tải biển, nhưng hiện giờ sự cạnh tranh trong ngành vận tải biển gia tăng, đặc biệt là tuyến đường Viễn Đông - Bắc Mỹ, tuy lượng vận chuyển tăng lên nhưng giá cước vận chuyển tăng vì sự cạnh tranh đồng nghiệp quá gay gắt.

 

Còn về tuyến đường Viễn Đông - Châu Âu khác của La Chấn Dân, giá cước vận chuyển còn liên tục giảm xuống, ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng sinh lời của Vận tải biển Quán Thái Lai.

 

Sự ảm đạm của ngành vận tải biển là điềm báo rõ ràng, hai năm vì Thâm Quyến mở cửa bên ngoài, huy động sự phát triển của Hồng Kông, từ đó che đậy dấu vết suy tàn , những năm gần đây vì lý do chính trị nên giới địa ốc Hồng Kông biến động, gây một loạt vụ phá sản của các công ty tài chính, tình hình kinh tế , tất cả các vấn đề sẽ tăng tốc bộc lộ ngoài.

 

Trong môi trường vĩ mô như , La Chấn Dân mà còn chịu thu hẹp .

 

Tất nhiên, giờ thu hẹp cũng muộn , thuyền lớn khó đầu, hai năm mới là thời cơ nhất để bố trí, còn La Chấn Dân bây giờ đừng thấy tảng băng trôi, dù thấy tảng băng trôi cũng chỉ thể nhắm mắt đ-âm sầm thôi.

 

Làn sóng phá sản của khách hàng thuê tàu nước ngoài còn tới nhưng cũng sắp .

 

Nhiều nhất là sang năm, ngành vận tải biển cầu sẽ bước thời kỳ suy thoái từng , ngành vận tải biển của Hồng Kông ảnh hưởng là điều khó tránh khỏi.

 

Biết rõ là sẽ lỗ thì cần thiết đầu tư.

 

Không ai sẵn lòng chuyện ăn thua lỗ cả.

 

Ôn Hành An là tinh ranh, sự lương thiện dư thừa để dành cho khách hàng:

 

“Xin nhé ông La, tỷ lệ nợ của công ty ông quá cao, giúp gì."

 

Ôn Hành An là công sự công biện, nhưng La Chấn Dân cho rằng sự cố nhỏ nãy Giám đốc Ôn vui.

 

Lúc con gặp xui xẻo thì uống nước lọc cũng dắt răng.

 

Gần đây việc đều thuận, ngay cả gặp một con ch.ó đáng ghét cũng sinh những sóng gió .

 

La Chấn Dân bỏ cuộc, ông cho rằng Giám đốc Ôn vì cảm xúc cá nhân mà từ chối ông , thì Giám đốc Ôn chắc chắn thể vì cảm xúc cá nhân mà đồng ý với ông .

 

Ông đ-ánh lá bài tình cảm.

 

Mặc dù ông và Giám đốc Ôn quá nhiều sự giao thiệp nhưng nhà họ La giao tình nông với Giám đốc Ôn.

 

“Giám đốc Ôn, chuyện chúng thể thong thả bàn bạc, gần đây ở Vịnh Đồng La mới mở một nhà hàng cao cấp, Giám đốc Ôn thể nể mặt ăn một bữa cơm ."

 

La Chấn Dân xong quên bổ sung:

 

“Lúc đó sẽ đưa em gái Minh Châu cùng."

 

Không bổ sung thì còn đỡ, câu bổ sung thêm dầu thêm mỡ Ôn Hành An khẽ nhíu mày.

 

La Chấn Dân, luôn để ý từng thần sắc nhỏ nhặt của đối phương, trong lòng bỗng chấn động, chuyện gì , chẳng La Minh Châu và Giám đốc Ôn gần gũi , bên ngoài đồn thổi rùm beng cả lên, ông còn tưởng lôi La Minh Châu thể chút tác dụng.

 

Giờ xem tác dụng thì đấy, nhưng dường như là tác dụng ngược.

 

La Chấn Dân tỉ mỉ lập tức đổi giọng:

 

“Vừa nãy nhầm , là mời em gái Bảo Châu cùng tới."

 

La Chấn Dân bao giờ gọi La Bảo Châu là em gái, ngoại trừ .

 

Bất đắc dĩ lắm ông mới tình nguyện nhắc đến tên La Bảo Châu.

 

đây nhắc qua một chuyện nhỏ, ban đầu La Bảo Châu lấy khoản vay từ tay Giám đốc Ôn, chính vì mà La Bảo Châu mới thể Thâm Quyến mở xưởng may.

 

Mẹ ông cho rằng đây là sự chiếu cố đặc biệt của Giám đốc Ôn, ông nghĩ .

 

Lúc đó Giám đốc Ôn mới tiếp nhận chức Tổng giám đốc HSBC Hồng Kông, rốt cuộc cũng chút chuyện thực tế, thực tế là trong thời gian đó Giám đốc Ôn giúp đỡ chỉ một La Bảo Châu, còn giúp đỡ nhiều doanh nghiệp nhỏ khác đang bên bờ vực phá sản, cho nên việc tính là đặc biệt đối với La Bảo Châu.

 

Còn về , hai dường như cũng quá nhiều liên lạc, dù liên lạc thì đa phần cũng là việc công, thấy mầm mống phát triển nào cả.

 

La Chấn Dân nhắc đến La Bảo Châu cũng chỉ là thử vận may thôi, ngờ Giám đốc Ôn ở đối diện sắc mặt càng thêm trầm xuống.

 

Ôn Hành An vốn hỉ nộ hình hiện mặt mà suýt chút nữa treo thẳng vẻ vui lên mặt, liếc trợ lý bên cạnh, lên tiếng:

 

“Tiễn khách."

 

Ý đồ rõ ràng, bảo trợ lý tiễn .

 

Trợ lý nhận lệnh, nhanh ch.óng vươn tay hiệu mời với La Chấn Dân.

 

Bày tư thế , La Chấn Dân khó mặt dày mà ở tiếp tục, ông mang theo mục tiêu đạt mà gượng gạo dậy, tình nguyện, lúng túng rời khỏi văn phòng Tổng giám đốc.

 

Xong đời, xem nhắc đến La Bảo Châu càng chẳng ăn thua, ông nếu suy đoán Giám đốc Ôn và La Bảo Châu chút gì đó thì ông bảo đảm tin nữa.

 

Ngày La Chấn Dân mặt dày đuổi khỏi HSBC là mùng 5 Tết.

 

Thâm Quyến ngày hôm nay, thoát khỏi kỳ nghỉ Tết ngắn ngủi ba ngày, trạng thái bận rộn của những thuê.

 

 

Loading...