Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 161
Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:47:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì hiện tại việc chính của Chủ nhiệm Vệ là bồi dưỡng đội ngũ cán bộ trẻ trung và trung niên kế cận, ông tuổi, thêm mấy năm nữa là nghỉ hưu, nhân lúc nghỉ hưu, tổ chức bảo ông dắt dắt thêm mới.”
Tố chất và năng lực của mới thực tế cao hơn một cán bộ cũ nhiều, chỉ điều trải nghiệm đủ, xử sự già dặn bằng, cần rèn luyện nhiều hơn.
Đội ngũ trẻ cũng cái của đội ngũ trẻ, học thêm nhiều kỹ năng, thể theo kịp sự đổi phát triển của xã hội hiện đại.
Không giống như các cán bộ đây, một sách nhiều, phần lớn từ tiếng Anh nào, hầu như tất cả đều sử dụng máy tính, thể so bì với đám trẻ.
Chủ nhiệm Vệ chút đau đầu, hiện tại nhà nước xây dựng một đội ngũ cán bộ tố chất cao, kể từ khi đám trẻ gia nhập, sự đối lập rõ rệt với các cán bộ đây, dẫn đến một đợt sóng ngầm, dễ xử lý cho lắm.
“Chuyện dễ giải quyết mà,” La Bảo Châu nhạy bén nhận vấn đề trong đó, “Đã như , chi bằng để các cán bộ cũ tham gia đào tạo, ai tiếng Anh thì đào tạo tiếng Anh, ai máy tính thì đào tạo máy tính.”
Mọi đều một chút, như sẽ xóa bỏ sự khác biệt về kỹ năng, cũng gián tiếp xóa bỏ một mâu thuẫn tiềm tàng.
“Bà chủ La, kiến nghị của cô cũng đấy, nhưng thị trường lấy cơ sở đào tạo máy tính?”
Chủ nhiệm Vệ thấy các cơ sở đào tạo tiếng Anh ở Thâm Quyến, nhưng bao giờ thấy cơ sở đào tạo máy tính.
Đào tạo tiếng Anh chỉ cần mời vài giáo viên tiếng Anh là , đào tạo máy tính thì thực sự mua máy tính thiết đào tạo, một chiếc máy tính hơn mười nghìn tệ, các cơ sở bình thường nguồn vốn khổng lồ như .
“Ồ?
Thâm Quyến cư nhiên vẫn một cơ sở đào tạo máy tính nào ?”
La Bảo Châu dường như mới nghĩ , “Chủ nhiệm Vệ ông quả thực cho một nguồn cảm hứng, như thì sẽ mở một cơ sở đào tạo máy tính .”
“Nghĩ đến nhân viên các cơ quan chính phủ, một doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn, chắc hẳn đều cần tiến hành đào tạo máy tính cho tầng lớp quản lý, nếu ở các doanh nghiệp liên doanh với nước ngoài, học máy tính càng nhiều lợi ích, cho nên nếu mở một cơ sở đào tạo máy tính ở Thâm Quyến, nguồn học viên chắc chắn lo.”
“ máy tính khá đắt, trang một thiết e rằng tốn ít tiền, nếu thực sự mở cơ sở đào tạo máy tính, Chủ nhiệm Vệ đến lúc đó nhất định nhớ tới ủng hộ đấy, đây cũng là gián tiếp đóng góp cho công cuộc trẻ hóa cán bộ của đất nước, Chủ nhiệm Vệ, ông đúng ?”...
Sau một hồi trò chuyện, Chủ nhiệm Vệ mới bừng tỉnh đại ngộ.
Ban đầu ông La Bảo Châu là chuyên môn mở một cơ sở đào tạo máy tính, trong lòng còn cảm ơn La Bảo Châu ủng hộ công việc, ngờ càng về càng thấy gì đó sai sai.
Đây đến để ủng hộ công việc của ông, rõ ràng là mưu đồ từ lâu .
“Hay lắm, thấy cô rõ ràng là nghĩ xong từ lâu mở một cơ sở đào tạo máy tính , cho nên mới tìm để gài lời, suýt chút nữa thì mắc bẫy của cô!”
“Chuyện giấu ông.”
La Bảo Châu hì hì thừa nhận, “ Chủ nhiệm Vệ ông nghĩ mà xem, bất kể thế nào, cũng bỏ một lượng vốn lớn, đến lúc đó nếu đủ nguồn học viên thì sẽ lỗ vốn đấy, lỗ vốn quá nhiều lẽ sẽ thể duy trì nữa, cho nên công tác tư tưởng cho ông , nếu thực sự mở , Chủ nhiệm Vệ ông nhất định nhớ tới ủng hộ nhé.”
“Được , nhất định ủng hộ.”
Chuyện vẹn cả đôi đường, ông lý do gì để từ chối.
Sau khi hứa sẽ giúp đỡ việc ăn, Chủ nhiệm Vệ hỏi một câu:
“Bên quản lý Chu của nhà máy thức ăn chăn nuôi, cô thực sự quan tâm ?”
La Bảo Châu lắc đầu, mà .
Chuyện của nhà máy thức ăn chăn nuôi, cô vội.
Sau khi xong công tác tư tưởng với Chủ nhiệm Vệ, La Bảo Châu tìm đến Cao Thiệu Ba, bàn bạc với Cao Thiệu Ba về chuyện mở cơ sở đào tạo máy tính, đồng thời bảo soạn một bộ giáo trình máy tính cơ bản.
Việc chút khó khăn.
Cao Thiệu Ba hiểu lắm:
“Cơ bản là cơ bản đến mức nào?”
Cậu từng soạn giáo trình máy tính, trong lòng đáy, sợ soạn đơn giản quá thì học cũng chẳng ý nghĩa gì lớn, khó quá thì ảnh hưởng tới tiến độ của học viên.
“Chuyện cũng , tất cả chỉ thể dựa chính thôi.
Nếu yên tâm, soạn xong thì tìm vài thử nghiệm .”
Đối với kiến nghị của La Bảo Châu, Cao Thiệu Ba tán thành, tràn đầy mong đợi hỏi:
“Vậy bà chủ La thể trở thành thử nghiệm đầu tiên của ?”
“E là .”
Sau khi yêu cầu từ chối thẳng thừng, ánh mắt sáng rỡ của Cao Thiệu Ba bỗng chốc tối sầm .
Cậu thỉnh cầu La Bảo Châu thử nghiệm , chỉ là sự ủng hộ đích của La Bảo Châu, ngờ...
“Bởi vì sử dụng máy tính mà, thử nghiệm thì tìm sử dụng máy tính chứ?”
Một câu giải thích khiến Cao Thiệu Ba chuyển từ thất vọng sang ngượng ngùng.
À đúng , quên mất điểm quan trọng nhỉ.
Bà chủ La là đại ông chủ từ Hồng Kông sang đầu tư, sử dụng máy tính chẳng gì lạ.
Mọi xung quanh ngoại trừ thì hầu như chẳng ai hiểu về máy tính, thế là mặc nhiên cho rằng tất cả đều hiểu.
Cao Thiệu Ba bối rối gãi tay, “Xin , quên mất điểm , sẽ tìm quản lý Trình thử nghiệm đầu tiên.”
Nhận hành động gãi tay của vì căng thẳng bối rối, La Bảo Châu mỉm nhắc nhở , “Bây giờ ngược lo lắng về vấn đề giáo trình soạn, điều lo lắng là đến lúc giảng viên, liệu căng thẳng tới mức nên lời ?”
Phải rằng, nguồn học viên một phần đến từ các cán bộ quản lý ở các cơ quan chính phủ, đối mặt với những vị cán bộ lão thành đó, Cao Thiệu Ba tuổi đời còn trẻ liệu khí thế của bọn họ dọa cho khiếp sợ ?
lòng can đảm chung quy vẫn thể luyện tập mà .
“Thế , cứ soạn giáo trình cơ bản , soạn xong thì đào tạo cho nhân viên nội bộ vài buổi để luyện dạn dĩ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-161.html.]
Cao Thiệu Ba thấu tâm tư, mặt bỗng đỏ bừng.
Cậu quả thực cần rèn luyện một chút, nếu lẽ sẽ đờ bục giảng mất.
đồng thời trong lòng cũng yên tâm.
La Bảo Châu suy nghĩ chu đáo, cân nhắc khía cạnh bất tiện cho .
Lúc đầu quyết định tới Thâm Quyến tuyệt đối là đúng đắn , chẳng thế mà mới mấy tháng, nhờ La Bảo Châu khai phá cơ hội kinh doanh mới, cũng theo đó mà cá chép hóa rồng.
La Bảo Châu bàn bạc với về vấn đề tiền lương, ngoài lương cơ bản, sẽ dựa theo lượng học viên mà chia hoa hồng, nếu việc ăn khả quan, một tháng thể kiếm vài nghìn tệ.
Chỉ điều...
“Vậy chi phí khóa học, chúng định giá thế nào?”
“Cứ thu theo mức lương trung bình một tháng ở Thâm Quyến .”
La Bảo Châu nghĩ xong từ lâu , mức lương một tháng là phạm vi mà hầu hết thể chấp nhận , những thực sự học kỹ năng máy tính e rằng còn thấy là hời nữa, đây là một kỹ năng cao cấp, sử dụng máy tính ở Thâm Quyến thuộc loại hàng hiếm, bao nhiêu công ty tranh giành cơ mà.
Chỉ cần thể , học phí sẽ sớm kiếm thôi.
Hơn nữa thời buổi máy tính quá đắt đỏ, thu phí thấp quá e là ngay cả vốn cũng thu hồi .
“Vậy cơ sở đào tạo của chúng lấy tên là gì thì nhỉ?”
Cao Thiệu Ba hỏi.
La Bảo Châu suy nghĩ một chút, “Cứ gọi là Đào tạo Thanh Sơn .”
“Thanh Sơn?
Thanh Sơn gì cơ?”
“Là cái chữ Thanh Sơn trong câu ‘Còn rừng xanh lo gì củi đốt’ .”...
Khi hai đang bàn bạc về các chi tiết của cơ sở đào tạo máy tính trong văn phòng rộng rãi của công ty taxi, trợ lý Lý Văn Kiệt đột nhiên gõ cửa bước , là tìm.
“Quản lý Chu của nhà máy thức ăn chăn nuôi gặp bà.”
La Bảo Châu bày tỏ thái độ gì, “Cậu hỏi ông xem, nghĩ xong sẽ lợi ích gì ?
Nếu nghĩ xong thì bảo ông về nghĩ tiếp .”
“Vâng.”
Lý Văn Kiệt chuẩn trả lời.
“Đợi ,” La Bảo Châu gọi , bổ sung một câu:
“Nếu ông cứ lì đó chịu , cứ bồi thêm một câu nữa, bảo là thể đợi, nhưng nhà máy thức ăn chăn nuôi của ông thì đợi .”
“Em hiểu .”
Lý Văn Kiệt nhận lệnh, xuống lầu trả lời Chu Đức Nghĩa đang chờ ngoài cửa, La Bảo Châu từ cửa sổ lầu thấy hai đó trao đổi vài câu, Chu Đức Nghĩa ngẩn một lúc, cuối cùng lủi thủi rời .
Xem Chu Đức Nghĩa vẫn nghĩ xong.
La Bảo Châu thu hồi tầm mắt, tiếp tục thảo luận với Cao Thiệu Ba về các vấn đề chi tiết của cơ sở đào tạo máy tính.
Cô chỉ mẩu tin về thức ăn cho gà báo chí Hồng Kông gây đòn giáng chí mạng cho Chu Đức Nghĩa, nhưng mẩu tin cũng gây đòn giáng chí mạng cho Lý Tú Mai.
Lý Tú Mai đây vẫn luôn nuôi vịt, đó thấy việc nuôi gà đầu hơn, đầu năm khi nuôi mẻ vịt cuối cùng, cô bèn nhân lúc trời nóng nuôi mẻ gà đầu tiên.
Mùa hè nhiệt độ cao, ấp trứng nhanh, thích hợp cho gà con sinh trưởng, cô hăm hở mua một lượng lớn gà con, chuẩn một mẻ lớn.
Ai mà ngờ đen đủi như , nuôi mấy tháng trời, đợi đến lúc gà cuối cùng cũng thể xuất chuồng, ngờ bên Hồng Kông nổ một mẩu tin sét đ-ánh ngang tai, c.h.ặ.t đứt đường lui của cô.
Người Hồng Kông ăn gà, là trong thức ăn cho gà chất gây u-ng th-ư, gà của cô bán ?
“Đồ ch-ết tiệt, rốt cuộc là kẻ đoản mệnh đáng tin nào tung cái tin đồn thất thiệt ?
Ai bảo trong thức ăn cho gà chất gây u-ng th-ư hả?”
“Người Thâm Quyến chúng chẳng đều đang ăn gà đó ?
Cũng chẳng thấy ai chuyện gì cả, Hồng Kông đúng là đỏng đảnh, gió là bảo mưa, chẳng chút khả năng phán đoán nào cả!”
“Hừ, mua thì thôi, bán cho khác!”...
Lý Tú Mai mấy ngày nay ở nhà ngày nào cũng cằn nhằn, tuy miệng cô cứng nhưng thực tế chỉ là hết cách .
Thâm Quyến thể tiêu thụ nội bộ một phần, các khu vực lân cận cũng thể tiêu thụ một phần, nhưng thị trường lớn nhất mất, lượng hàng tồn kho ở Thâm Quyến nếu chỉ dựa tiêu thụ nội bộ và vùng lân cận thì tiêu thụ hết nổi.
Lần cô hầu như bỏ bộ tiền tích cóp , nếu gà mà bán thì cô sẽ lỗ đến sạt nghiệp.
Trong lòng cô sốt ruột lắm, mà hễ sốt ruột là dễ nổi hỏa.
Mấy ngày nay cô ngày nào cũng ngoài ngóng tình hình, kết quả là tình hình ngày càng tồi tệ hơn, nhà máy thức ăn chăn nuôi Lạc Phú sắp phá sản tới nơi , những hộ chăn nuôi cũng nuôi gà giống như cô, ai nấy đều rầu rĩ vì lo lắng cho đầu .
Lý Tú Mai còn rầu rĩ hơn, cô là nuôi nhiều gà nhất.
Khổ nỗi ở nhà chẳng đối tượng nào để cô trút giận.
Trước đây mỗi khi gặp chuyện phiền lòng, chỗ phát tiết, cô luôn tìm của Hoàng Đỉnh Minh, mắng mỏ vài câu thì trong lòng mới thấy thoải mái hơn.
Giả sử Hoàng Đỉnh Minh nhà, cô sẽ mắng mỏ Hoàng Tuấn Thành về một chuyện vặt vãnh .