Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:47:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe thấy hai chữ “ngô", bước chân La Bảo Châu khựng , đám đông đang xem náo nhiệt.”

 

Cô rẽ đám đông lách trong, bên trong, một ông chú trung niên đang bệt đất giở thói ăn vạ, nước mắt nước mũi giàn dụa chỉ trích hai nhân viên tuần tra bên cạnh xen việc khác.

 

Gạt bỏ dáng vẻ t.h.ả.m hại và giọng khàn đặc , chỉ ngoại hình, rõ ràng là Chu Đức Nghĩa của nhà máy thức ăn chăn nuôi Lạc Phú.

 

La Bảo Châu và Chu Đức Nghĩa giao tình sâu, đối phương đang trong trạng thái kích động, La Bảo Châu nhất thời nhận danh tính của ông qua giọng .

 

Hóa ăn thất bại kết liễu mạng sống, chạy tới nhảy xuống đường ray chính là Chu Đức Nghĩa?

 

Lúc Chu Đức Nghĩa vẫn đang bệt đất ăn vạ.

 

Ông ngay cả mạng sống còn màng tới nữa, đương nhiên cũng chẳng thèm để ý đến hình tượng của , khi cứu lên, áp lực và ấm ức đầy rẫy trong lòng thể thông qua c-ái ch-ết để giải tỏa, chỉ thể biến thành những lời than vãn dứt.

 

Cảnh tượng một trung niên cuộc sống dồn chân tường đến phát điên cứ thế hiện mắt .

 

tại các cứu lên, hết cứu nổi , nhà máy cũng hết cứu nổi , các cứu lên, các thể giúp giải quyết vấn đề của nhà máy ?

 

Nếu các giải quyết , tại ...”

 

Nói nửa chừng, giọng đang lóc kể lể đất bỗng khựng .

 

Ông đột nhiên ngừng , từ đất lồm cồm bò dậy, ôm chầm lấy đùi của một dân đang xem.

 

“Cuối cùng cũng đợi , cứu , tất cả cứu !”

 

Người vốn dĩ một mực cầu ch-ết, trong đôi mắt bỗng lóe lên một tia hy vọng, ông trong vui sướng, giống như ôm vị cứu tinh mà nhất quyết chịu buông tay, nước mắt nước mũi đầy mặt đều quẹt hết lên ống quần của dân đó.

 

Mọi cứ ngỡ ông điên .

 

“Xong , xem thành bệnh tâm thần , áp lực lớn quá, một nữa cuộc sống dồn đến phát điên.”

 

“Người cũng thật đáng thương, ai quen ông , thể giúp liên lạc với nhà ông ?”

 

“Đáng thương cũng thể lôi kéo chân con gái nhà thế chứ, ảnh hưởng chút nào, nào, cô gái cô mau rút chân , đừng để hạng quấn lấy.”...

 

Đối mặt với bàn tay giúp đỡ của những dân nhiệt tình, La Bảo Châu im lặng.

 

Cô cúi Chu Đức Nghĩa đang nửa quỳ đất ôm c.h.ặ.t lấy đùi , thầm nghĩ cũng chỉ còn cách cái điên một bước nữa thôi.

 

“Quản lý Chu, nghĩ ông nên dậy chuyện thì hơn.”

 

Dáng vẻ nửa quỳ , trông cứ như đang quỳ lạy cô .

 

La Bảo Châu lên tiếng, Chu Đức Nghĩa coi như thánh chỉ, lập tức bật dậy từ đất.

 

Vào thời điểm như thế , thể cứu nhà máy thức ăn chăn nuôi cũng chỉ một La Bảo Châu, ông thật sự đợi hy vọng !

 

Cũng may nãy ch-ết.

 

“Bà chủ La, cô chuyện của nhà máy thức ăn chăn nuôi ?

 

Chuyện của nhà máy thức ăn chăn nuôi cô sẽ bỏ mặc chứ?”

 

Giữa thanh thiên bạch nhật là chỗ để thảo luận chuyện ăn, La Bảo Châu quanh đám đông vây xem, dáng vẻ quần áo xộc xệch của Chu Đức Nghĩa, “Quản lý Chu, chúng vẫn nên tìm một chỗ chuyện cho hẳn hoi .”

 

“Được thôi!”

 

Chu Đức Nghĩa chỉnh đốn cổ áo, lập tức tư thế mời đối với La Bảo Châu, “Vậy chúng về nhà máy chuyện.”

 

Ông khôi phục tác phong quản lý như ngày thường, lời cử chỉ cũng lấy khí độ.

 

Sự chuyển biến đột ngột khiến sững sờ.

 

Nhìn hai biến mất khỏi tầm mắt, trong đám đông vang lên một trận bàn tán.

 

“Cô gái là ai mà lợi hại , nãy còn sống ch-ết xong, thoắt cái trị khỏi, cô là nhân vật lợi hại nào ?”

 

, cô gái tuổi tác cũng lớn, nhưng thì cảm giác điềm tĩnh.”

 

“Lẽ nào các đều quen cô ?

 

chính là bà chủ La Bảo Châu của công ty taxi Bằng Vận xảy chuyện đợt đó, cô đầu tư nhiều ngành nghề lắm, nhà máy may, nhà hàng Minh Lãng, trường dạy lái xe, đợt còn định khu khai phát, ngay cả nhà máy thức ăn chăn nuôi Lạc Phú đây cũng là của cô .”

 

“Người đàn ông tìm ch-ết nãy chính là quản lý Chu Đức Nghĩa của nhà máy thức ăn chăn nuôi Lạc Phú, hai nảy sinh mâu thuẫn là vì lý niệm kinh doanh giống , quản lý Chu cảm thấy bà chủ La quá bảo thủ, xem, bây giờ quả nhiên xảy vấn đề .”

 

“Ôi, thế thì là tự tự chịu mà.”

 

“Chẳng thế thì , lúc đầu nếu bảo thủ một chút thì bây giờ cũng đến nông nỗi .”...

 

Chủ nhiệm Vệ cũng nghĩ như .

 

Cho nên khi ông Chu Đức Nghĩa nghĩ quẩn nhảy xuống đường ray t-ự t-ử, Chu Đức Nghĩa ôm đùi La Bảo Châu mặt chịu buông, tâm trạng ông phức tạp.

 

Không ngoài dự đoán, ông mời tới nhà máy thức ăn chăn nuôi tham gia cuộc trò chuyện giữa hai .

 

Kết quả là điều Chu Đức Nghĩa hằng mong .

 

Khi nhà máy thức ăn chăn nuôi xảy chuyện, Chu Đức Nghĩa liên lạc với ông, bảo ông nhất định thương lượng với La Bảo Châu, khẩn cầu La Bảo Châu tay giúp đỡ.

 

Lúc đó ông gì.

 

Nếu ngày hôm nay, hà tất như ngay từ đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-159.html.]

 

Lúc đầu Chu Đức Nghĩa một mực là mời La Bảo Châu tới, là để xin La Bảo Châu, kết quả thì , ngoài sáng trong tối khoe khoang mặt La Bảo Châu một phen, chỉ để chứng minh phương châm kinh doanh của La Bảo Châu đúng đắn.

 

Lần đó La Bảo Châu trách cứ ông , nhưng để cho ông một câu , bảo là nhà máy thức ăn chăn nuôi gặp vấn đề gì, đừng tìm cô nữa.

 

Ông là giữ đúng lời hứa , tìm cô, đợt Hồng Kông, tìm cũng thấy .

 

Lần là La Bảo Châu tìm ông .

 

“Chủ nhiệm Vệ, đầu đuôi câu chuyện từ miệng ông.”

 

Chủ nhiệm Vệ thở dài một tiếng:

 

“Toàn bộ sự việc giống như cô thấy đấy, bà chủ La gần đây việc ở Hồng Kông chắc hẳn tin tức báo chí, báo chí bên Hồng Kông đăng một mẩu tin liên quan tới thức ăn cho gà, là trong thức ăn cho gà chứa chất gây u-ng th-ư.”

 

Mẩu tin gây rắc rối lớn.

 

Chỉ trong một đêm, dân Hồng Kông đồng loạt dám ăn gà, sợ chất gây u-ng th-ư.

 

Phần lớn gà ở Hồng Kông đều do Thâm Quyến cung cấp, Hồng Kông ăn gà, gà do Thâm Quyến nuôi nơi tiêu thụ, gà bán , nuôi tự nhiên cần thức ăn chăn nuôi, cần thức ăn chăn nuôi thì lượng ngô mà nhà máy thức ăn chăn nuôi nhập về trở thành phế thải.

 

Thuyền nhỏ dễ đầu, những nhà máy thức ăn chăn nuôi nhập nguyên liệu ít còn thể nghĩ cách cứu vãn, nhưng lượng nhập của nhà máy thức ăn chăn nuôi Lạc Phú quá lớn.

 

Thị trường đổi là đổi, khiến kịp trở tay.

 

Kế hoạch nhập hàng còn kịp dừng thì thị trường nguội lạnh.

 

Thức ăn chăn nuôi bỗng chốc ế ẩm, nguyên liệu ngô chỉ thể chất đống trong kho Thuận Cương.

 

Dưới cú đả kích như , Chu Đức Nghĩa vẫn c.ắ.n răng kiên trì.

 

Ông nghĩ rằng cứ gồng lên một chút thể vượt qua , ai ngờ họa vô đơn chí, mấy ngày Thâm Quyến liên tục mưa, nước mưa tràn ngô, ngô ẩm, chẳng mấy chốc sẽ mốc.

 

Lần là tổn thất hàng trăm nghìn tệ.

 

Tổn thất thì , cái chính là thị trường hiện tại còn khôi phục , nếu bên Hồng Kông cứ mãi ăn gà, nhà máy thức ăn chăn nuôi những lấy vốn mà còn bù thêm một khoản tiền lớn.

 

Hôm qua Chu Đức Nghĩa còn đang tổ chức đội ngũ chuyển ngô, đem chỗ ngô ẩm rải phơi, ai mà ngờ hôm nay lẳng lặng chạy tới ga tàu hỏa nhảy xuống đường ray chứ.

 

Sự sụp đổ của một trưởng thành thường chỉ trong chớp mắt.

 

Chủ nhiệm Vệ khi tin tâm trạng nặng nề, ông một chút đồng cảm với cảnh của Chu Đức Nghĩa, nhưng đồng thời khó thực sự thấu hiểu cho Chu Đức Nghĩa.

 

Suốt chặng đường qua, Chủ nhiệm Vệ hầu như chứng kiến Chu Đức Nghĩa nảy sinh mâu thuẫn với La Bảo Châu như thế nào, thế nào để gạt La Bảo Châu khỏi nhà máy thức ăn chăn nuôi, đó thế nào để khoe khoang mặt La Bảo Châu.

 

Nếu sớm liệu ngày hôm nay, lúc đầu thái độ của Chu Đức Nghĩa hơn một chút .

 

Ôi...

 

Chủ nhiệm Vệ thở dài trong lòng:

 

“Sự thật đúng là như , vấn đề hiện tại là tích trữ quá nhiều nguyên liệu ngô, trong khi đó thị trường tiêu thụ, nếu tìm cách giải quyết, nhà máy thức ăn chăn nuôi sắp sửa bờ vực phá sản.”

 

Chủ nhiệm Vệ dứt lời, Chu Đức Nghĩa vội vàng tiếp lời:

 

“Bà chủ La, nhà máy thức ăn chăn nuôi cũng là do đích cô gây dựng nên, cô chắc cũng thấy nhà máy cứ thế sụp đổ chứ, lúc chỉ bà chủ La cô mới thể cứu thôi, tin rằng bà chủ La nhất định cách.”

 

Khi mẩu tin báo chí Hồng Kông mới đưa , ông còn để tâm, cho đến khi sự việc ngày càng nghiêm trọng, ông mới bắt đầu coi trọng.

 

Nhà máy thức ăn chăn nuôi đối mặt với tình trạng đứt gãy dòng vốn, ông vay ngân hàng nhưng từ chối.

 

Đương nhiên ngân hàng cố ý khó ông , ngân hàng cũng nỗi khổ riêng.

 

Ngân hàng ở Thâm Quyến trong tay thực sự tiền, những dự án xây dựng đang sôi sục thể đầu tư, nhiều nguồn vốn lưu động trong xã hội, do hạn chế bởi chính sách, cũng thể thu hút gửi tiết kiệm, loại ngân hàng như thể bao nhiêu vốn?

 

Vấn đề nổi cộm nhất thuộc về Ngân hàng Xây dựng.

 

Ngân hàng Xây dựng, đúng như tên gọi là để xây dựng.

 

Thời kỳ kinh tế kế hoạch đây, tiền của nhà nước đều là chuyên khoản chuyên dụng, nghiệp vụ của Ngân hàng Xây dựng chỉ giới hạn ở xây dựng cơ bản, quản lý việc điều động và chi trả tiền xây dựng cơ bản, bản ngân hàng phép huy động tiền gửi tiết kiệm xã hội.

 

Theo quy định đây, các khoản vay cho dự án xây dựng chỉ thể thực hiện tại Ngân hàng Xây dựng, nhưng các dự án xây dựng ở Thâm Quyến nở rộ khắp nơi, chút tài sản đó của Ngân hàng Xây dựng đủ dùng.

 

Muốn phá vỡ xiềng xích , chỉ thể tấn công khung cũ.

 

Ngân hàng Xây dựng vươn tay ngoài ngành xây dựng để huy động tiền gửi, đó đem vốn huy động cho vay , chỉ như mới sống sót nổi.

 

Còn về việc để huy động, đương nhiên là chỗ nào tiền thì chỗ đó.

 

Sau khi Ngân hàng Xây dựng ở Thâm Quyến đổi, Ngân hàng Nông nghiệp và Ngân hàng Công thương cũng bắt đầu học theo.

 

Thị trường chỉ lớn bấy nhiêu, lúc mới bắt đầu cạnh tranh khó tránh khỏi xuất hiện tình trạng ranh giới rõ ràng, vươn tay sân nhà khác, khác cũng sẽ thò tay túi .

 

Cuối cùng dứt khoát xóa bỏ ranh giới, huy động tiền gửi dựa bản lĩnh, ai bản lĩnh lớn thì huy động nhiều vốn hơn.

 

Cuộc đại chiến tranh giành giữa các ngân hàng cứ thế bắt đầu.

 

Trong một mớ hỗn độn như , ai còn màng tới một nhà máy thức ăn chăn nuôi nhỏ bé.

 

Chu Đức Nghĩa còn cách nào khác, đành tìm tới công ty là nhà máy điện t.ử để nhờ giúp đỡ, bản việc kinh doanh của nhà máy điện t.ử cũng đang gặp muôn vàn khó khăn, giúp gì.

 

Lúc , thương nhân dòng vốn dồi dào nhất ở Thâm Quyến e rằng chỉ La Bảo Châu, đầu tư nhiều ngành nghề.

 

 

Loading...