Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:47:05
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bên ngoài nắng to, ch.ói mắt mở , Đinh Phong ở ngã tư đường, hít một thật sâu khí bên ngoài.”
Đó là mùi vị tự do mất từ lâu.
Cuối cùng cũng .
Một năm, trọn vẹn một năm, ở trong phòng giam ẩm thấp tối tăm suốt 365 ngày đêm, con dài đằng đẵng bao, cuối cùng cũng vượt qua đến tận cùng.
Đã quá lâu ngoài hoạt động, Đinh Phong ở ngã tư đường nhất thời chút hốt hoảng, giống như nhận đường , bỗng chốc nên về hướng nào.
Cách đó xa, cả Đinh Dũng đến đón đang vẫy tay.
Bên cạnh Đinh Dũng một phụ nữ đang .
Người phụ nữ tên là Hạ Oánh Nhu, quan hệ bạn trai bạn gái với Đinh Dũng, là thành viên cố định của băng nhóm, cũng là nữ bắt cóc duy nhất mà La Trân Châu thấy ngày bắt cóc đó.
Hai đặc biệt từ nơi khác chạy đến đón Đinh Phong tù.
Đinh Dũng năm ngoái nhờ bắt cóc mà tống tiền một triệu, một triệu thuộc về khoản tiền khổng lồ, mấy đời cũng tiêu hết.
Hắn mời em trai Đinh Phong:
“Đón gió cho chú , đó chú cùng đến Quý Châu."
Sau khi chia chác tiền chuộc từ vụ bắt cóc, Đinh Dũng mang theo phần lớn tiền bẩn cùng Hạ Oánh Nhu chạy đến Hải Nam lánh nạn.
Hải Nam là nơi tận cùng phía nam của Trung Quốc, hòn đảo nhỏ xa xôi và hoang vu, trốn ở đó thì dễ tìm thấy.
Hắn vốn định cứ trốn mãi như , mang theo tiền bẩn lớn sống nhàn hạ hết nửa đời còn , ai ngờ Hải Nam đột nhiên khai thác.
Văn kiện của Trung ương hạ xuống, bày tư thế đẩy nhanh việc xây dựng Hải Nam.
Địa phương hễ xây dựng, chắc chắn sẽ giống như Thâm Quyến , quản lý ngày càng nghiêm ngặt, đến lúc đó khảo sát nhân khẩu, dễ tra đầu , thế là hai lời đưa Hạ Oánh Nhu chạy đến Quảng Tây.
Những ngày ở Hải Nam cũng là thu hoạch gì, một vụ l.ừ.a đ.ả.o lớn.
Nghe thời kỳ chiến tranh giải phóng, Quốc Dân đảng mua nhiều v.ũ k.h.í từ Mỹ, khi chiến tranh kết thúc, còn một trăm triệu đô la Mỹ để trong ngân hàng Mỹ.
Lúc đó tình hình quá phức tạp, tiền lấy , thế là Mỹ dùng một cái biển chứa bảy lượng hai bạch kim đưa cho Quốc Dân đảng.
Đây là một bằng chứng lấy tiền, Quốc Dân đảng thể cầm bằng chứng Mỹ lấy tiền, nhưng đó khi Quốc Dân đảng bỏ chạy, cẩn thận đ-ánh rơi cái biển ở Hải Nam.
Sau khi giải phóng, câu chuyện luôn lưu truyền ở Hải Nam, truyền đến mức thần kỳ hệt như thật .
Năm 79, một dân làng nảy sinh ý đồ , cảm thấy đây là một cách kiếm tiền, liền thêm mắm dặm muối kể chuyện cho mấy giàu bên cạnh .
Nói là nhà nước đang tìm một cái biển gọi là “Bạch kim bảy lượng hai", ai tìm thấy nộp lên thì thể chia một phần trong một trăm triệu đô la Mỹ.
Người dân làng khẳng định tìm thấy dấu vết, nếu gia nhập thì nộp 2000 tệ tiền bảo lãnh.
2000 tệ ở thời điểm đó là khoản tiền nhỏ, một gần như bỏ bộ gia sản.
Tại nộp tiền bảo lãnh cao như ?
Bởi vì sợ những miệng kín, để lộ tin tức ngoài.
Người dân làng thông qua cách thu tiền bảo lãnh vơ vét một khoản tiền lớn, mấy tháng mang tiền chạy mất.
Vụ l.ừ.a đ.ả.o náo loạn xôn xao ở Hải Nam, đó dân làng đó bắt, cảnh sát thấy nguyên nhân là cái biển bạch kim bảy lượng hai thì đều nước mắt.
Vụ l.ừ.a đ.ả.o rời rạc như mà cũng tin ?
Sự thật chứng minh, tin cũng ít.
Làm xem thể thấy rõ ràng lỗ hổng của vụ l.ừ.a đ.ả.o, nhưng ở trong cuộc lợi ích che mắt lấp tai, còn thể nhận cục một cách khách quan lý tính nữa.
Sau khi chuyện , khi Đinh Dũng chạy đến Quảng Tây rập khuôn vụ l.ừ.a đ.ả.o .
Sau cải cách mở cửa, ở phía Quảng Tây trong thôn cũng một bộ phận giàu lên , Đinh Dũng mượn cớ ăn tìm cách tiếp cận những giàu .
Những từng thấy sự đời lớn gì, đôn hậu thật thà nhưng tham tiền, Đinh Dũng cơ hội lớn như , ai nấy đều tham gia để chia một phần.
Tiền bảo lãnh rào rào gửi tay Đinh Dũng.
Đinh Dũng cuộn mấy vạn tiền mặt, quyết định chạy trốn.
Nhìn thấy Quảng Tây là thể ở thêm nữa, quyết định Quý Châu trốn một chút, sẵn tiện cũng tiếp tục vụ l.ừ.a đ.ả.o .
Cách kiếm tiền dễ dùng như thì nên quán triệt quốc.
Vừa vặn em trai Đinh Phong tù, lẻn về Thâm Quyến đón em trai Đinh Phong, đưa Đinh Phong cùng đến Quý Châu phát triển.
Nghe xong dự định của cả, Đinh Phong lên tiếng.
Lặng lẽ rút từ túi của cả một điếu thu-ốc, châm lửa.
Trong làn khói mờ ảo, từ từ lên tiếng:
“Đi Quý Châu cũng , nhưng khi một việc ."
Hắn trả thù.
Quãng thời gian một năm , vượt qua trong tù như thế nào ?
Niềm tin duy nhất chống đỡ cho vượt qua chính là khi ngoài nhất định trả thù thật mạnh tay kẻ đưa đó lúc đầu.
Cái cơm tù đó căn bản dành cho ăn, hình vốn g-ầy, bây giờ chỉ còn một bộ xương bọc da, thể sống sót ngoài là vạn hạnh.
Mỗi ngày đều dựa việc ảo tưởng trả thù bọn họ thật mạnh tay để vượt qua quãng thời gian khó khăn đó, bây giờ cuối cùng cũng , cũng đến lúc hành động .
Mấy ngày , La Bảo Châu xe chuyên dụng đến công ty taxi việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-147.html.]
Trên đường , ngang qua nơi lốp xe đ-âm thủng lúc , hiểu tim cô đột nhiên nhảy dựng lên, một loại dự cảm lành ập đến.
Dự cảm của cô luôn chuẩn.
Gần đây dường như chuyện lớn gì đó sắp xảy .
La Bảo Châu xoa xoa huyệt thái dương, hỏi Lý Văn Kiệt bên cạnh:
“Đinh Phong sắp tù ?"
La Bảo Châu đột nhiên nhắc đến Đinh Phong, Lý Văn Kiệt sững sờ một lúc.
“Tính toán ngày tháng thì chắc là sắp tù ."
Cậu cố ý theo dõi động tĩnh của Đinh Phong, La Bảo Châu đột ngột nhắc đến mới nhớ chuyện .
Không ngờ một năm trôi qua nhanh như .
Kể từ khi Thâm Quyến bắt đầu mở cửa với bên ngoài, ngày tháng cứ thế trôi lúc nào , bỗng chốc từ một thiếu niên thành niên mười sáu tuổi chớp mắt trở thành một thanh niên hai mươi tuổi.
Cậu của bây giờ còn là cái dáng nhỏ thó g-ầy gò trông như suy dinh dưỡng lúc nữa, chiều cao của gần như bằng với cả Lý Văn Húc, c-ơ th-ể cường tráng đến mức thể vác một con bò.
Cho nên...
“Chị yên tâm, cần lo lắng Đinh Phong trả thù, đ-ánh em ."
Lý Văn Kiệt đoán đúng tâm tư của La Bảo Châu, nhưng chỉ đoán đúng một nửa.
“Chị sợ trả thù chị, mà là sợ bọn họ..."
La Bảo Châu khựng một chút, kết thúc chủ đề:
“Thôi bỏ , hy vọng là chị đa nghi."
Cô thảo luận thêm vấn đề liên quan đến Đinh Phong nữa, theo thói quen rút từ trong túi một tờ báo, mượn thời gian xe để tin tức hôm nay.
Một vụ án t.h.ả.m khốc gây chấn động tiêu đề trang nhất của tờ báo thu hút sự chú ý của cô.
Trong nông trường Hồng Kỳ Câu ở Nha Khắc Thạch, Nội M-ông, 8 tên tội phạm trong một đêm tàn nhẫn g-iết ch-ết tận 27 dân vô tội, nạn nhân lớn nhất 75 tuổi, nhỏ nhất mới chỉ hai tuổi.
Khởi đầu của vụ tội phạm tàn bạo là do mấy thanh niên gây chuyện trong nông trường tụ tập uống r-ượu.
Đám thanh niên chịu lời dạy bảo suốt ngày đ-ánh nh-au gây sự, cũng chịu việc đồng áng t.ử tế, ít hướng dẫn viên phê bình, tác dụng của cồn, gợi lên những u uất trong lòng, đề nghị chuyện gì đó kích thích.
Chuyện gọi là kích thích chính là tắm m-áu Hồng Kỳ Câu.
Tám thanh niên là , cầm lấy d.a.o phay, đ-á tung cửa ký túc xá nông trường, thấy đàn ông là c.h.é.m, chút nương tay.
Một gia đình cư dân gần nông trường thấy động tĩnh, cả nhà năm miệng , từ già hơn 70 tuổi trở xuống đến đứa trẻ mới hai tuổi đều g-iết sạch.
Ba thanh niên vì máy kéo hết dầu nên đến nông trường mượn dầu cũng g-iết hại tại chỗ.
Sau khi đàn ông trong nông trường g-iết sạch, đám thanh niên trói tất cả các nữ trí thức với , cưỡng h.i.ế.p lăng nhục, khi lăng nhục xong thì thả một nhóm, g-iết một nhóm, khắp Hồng Kỳ Câu thây chất đầy đồng, hệt như địa ngục trần gian.
Biết phạm tội tàn ác tày trời thể trốn thoát, đám lấy 30 mét dây cháy chậm và 20 ống thu-ốc nổ mới trộm từ mỏ khoáng sản lâu, chuẩn dùng xăng kích nổ, cho nổ tung cả nông trường.
Mấy nữ trí thức trốn thoát màng đến sự nhục nhã về thể xác và tâm lý, vội vàng báo cảnh sát ở đồn công an Nha Khắc Thạch gần đó.
Khi cảnh sát đến hiện trường, nhà cửa ở nông trường nổ tung, ngọn lửa hung hãn phản chiếu những th-i th-ể khắp mặt đất trông thật kinh hãi.
Đây là một cuộc tàn sát mất hết nhân tính.
Hơn 20 dân vô tội ở Hồng Kỳ Câu chỉ trong một đêm cứ thế biến mất khỏi nhân gian.
Sau khi vụ án t.h.ả.m khốc 616 xảy gây chấn động cả nước.
La Bảo Châu tin tức báo, trong lòng bàng hoàng khi ở đại lục bên xảy vụ án đẫm m-áu rợn như .
Những đúng là coi thường pháp luật, lý do phạm tội cũng nực .
Bởi vì tìm một chút kích thích nên g-iết vài chơi chơi.
Phạm tội đối với bọn họ giống như trò đùa trẻ con .
Vấn đề quản lý an ninh lộ đằng chuyện mới thực sự khiến lo ngại.
Trong buổi thông báo vụ án, một cán bộ già nổi giận, đây chính là hậu quả xa của sự tự do hóa giai cấp tư sản!
Thực tế là trong 8 tên tội phạm 6 tên là mù chữ, trong thanh niên ở độ tuổi phù hợp ở nông trường Hồng Kỳ Câu 73% học hết cấp hai, bọn họ phân biệt sự khác giữa giai cấp tư sản và xe đạp, ngay cả r-ượu trắng dùng để gây án cũng là dùng sách giáo khoa xóa mù chữ giấy vụn đổi lấy.
Vì ngu dốt nên mới sợ.
Một khi thiếu sự kính sợ, những hệt như mãnh thú thoát khỏi sự kiềm tỏa của l.ồ.ng sắt, sức phá hoại của bọn họ là thể tưởng tượng nổi.
Điều đáng buồn là ở một khu vực xa xôi, những ngu dốt như nhiều.
La Bảo Châu những bức ảnh mấy rõ nét đăng báo, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Mối lo ngại ẩn giấu về an ninh ngày càng nghiêm trọng, phòng bệnh hơn chữa bệnh.
La Bảo Châu sắp xếp hành trình, đặc biệt đến các công ty tổ chức cuộc họp tuyên truyền kiến thức an , dặn dò việc đồng thời nhất định chú ý an của bản .
Đầu tiên cô đến công ty taxi.
Các tài xế taxi mỗi ngày đều bôn ba bên ngoài, địa điểm việc cố định, những tình huống đột xuất gặp sẽ chỉ nhiều hơn.
Dù những tài xế đều là những tay lão luyện kinh nghiệm, nhưng càng kinh nghiệm càng dễ sơ suất đại ý chuốc lấy tai họa.
Dù thì ch-ết đuối đa phần đều là bơi.
Sau khi cuộc họp kết thúc, La Bảo Châu vẫn quá yên tâm dặn dò Trình Bằng, bảo quan tâm nhiều hơn đến tình hình an của các thành viên công ty taxi, thực hiện một biện pháp.