Bị Ép Làm Thông Phòng? Ta Quay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam - Chương 83: Ừm?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:43:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Quân Diễn cho nàng lấp l.i.ế.m qua chuyện, lọn tóc quấn trong tay vòng đầu.
Cố Họa đau đến hừ một tiếng, nhưng đầu buộc ngẩng lên, tính khí tiểu thư nổi lên.
Mắt trừng lên, nũng nịu kêu đau một tiếng.
Đầu ngón tay chai sạn của Mộ Quân Diễn vuốt ve gò má mịn màng của nàng, giọng điệu cực kỳ bình tĩnh truy hỏi một tiếng: “Hắn là xứng đôi ?”
Người quen sẽ , lúc bắt đầu vui.
Cố Họa tuy hầu ngủ vài , nhưng thời gian ở bên cạnh còn ngắn, nếu đàn ông cố ý kìm nén cảm xúc, nàng thể nhận .
Đại kim chủ hỏi chuyện, nàng trả lời thật lòng.
Cố Họa dùng giọng nhỏ nhẹ, rụt rè trả lời: “Gia thấy xứng thì là xứng.”
là khéo léo.
Mộ Quân Diễn khẩy một tiếng: “Lang tài nữ mạo, tuổi tác tương đương, tự nhiên là xứng đôi.”
Cố Họa cuối cùng cũng xác nhận gì đó .
Vội vàng nịnh nọt hơn, dâng hiến thể lên: “Thiếp thích nhất là như gia. Mấy kẻ mặt trắng như bột, thấy thật vô vị.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lời Mộ Quân Diễn vui lòng.
Vậy nên, nàng thích Mộ An, liều mạng quyến rũ ?
Mái tóc cuối cùng cũng thả , xương eo giữ c.h.ặ.t, cả gần như ép lòng .
Nghe thấy tiếng thì thầm bên tai: “Ngoan.”
Cố Họa nóng của thổi dái tai, mặt đỏ tim đập, nàng một cảm giác vui sướng khi đàn ông mạnh mẽ vỗ về.
nàng đàn ông nghĩ rằng dễ dàng rung động như , mũi khẽ hừ một tiếng.
Giống như tiếng kêu của mèo con sợ hãi vươn móng vuốt.
Trong lòng Mộ Quân Diễn như một móng vuốt gãi nhẹ.
Tiểu nha đầu, thật giày vò khác!
Đêm đầu thu, gió hiu hiu, lay động lá rụng, tiếng xào xạc vang lên ngớt.
Cảm giác của Cố Họa hôm nay khác.
Nghe thấy âm thanh phát , nàng sợ đến c.ắ.n môi, ai ngờ môi hôn lấy, giữa tiếng nức nở, giọng khàn khàn của đàn ông truyền tai.
“Kêu .”
Giây phút , Cố Họa đặc biệt mắng một câu, Mộ An, đúng là đồ vô dụng.
Tên cặn bã đó lẽ do túng d.ụ.c lâu ngày, thường xuyên .
Mỗi đến lúc , đều dùng tay véo, dùng miệng c.ắ.n, tát mặt.
Còn Mộ Quân Diễn chính là chiến thần dũng mãnh thiện chiến.
Nàng cuối cùng cũng trải nghiệm những gì miêu tả trong tiểu thoại bản.
Những miêu tả trong tiểu thoại bản cũng chứng thực…
Những lời ngon tiếng ngọt và lời thề non hẹn biển giường đều là giả dối.
Sự khoái lạc của các giác quan chi phối suy nghĩ, khi sóng nhiệt qua , trở về với thực tại.
Nàng giữ cho tỉnh táo.
Để khiến đàn ông đưa cảm giác hư ảo đó đầu , Cố Họa tận tâm tận lực phối hợp.
Tiếc là, thể lực của nàng so với Mộ Quân Diễn, thực sự đáng kể.
Mãi đến khi trống canh ba vang lên, hai mới ngừng nghỉ, Mộ Quân Diễn hiếm khi nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Cố Họa mệt rã rời như một đống bùn nhưng đầu óc tỉnh táo.
Khẽ mở mắt, đàn ông mặt.
Bình thường đôi mắt đó luôn sắc bén và sâu thẳm như thanh hàn kiếm, lúc , nhắm mắt , còn vẻ lạnh lùng, ngược giống như một con mèo lớn đang ngủ say.
Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng như d.a.o, mày kiếm bay bổng, đường nét như điêu khắc tinh xảo.
Lạnh lùng xa cách nhưng tràn đầy sức mạnh.
Cố Họa đột nhiên cảm thấy trong lòng một cảm giác tự hào.
Có lẽ thiên hạ chỉ nàng từng thấy một mặt khác của Ung Quốc Công.
Lột bỏ lớp vỏ của chiến thần dũng, quyết đoán, trong xương cốt ẩn giấu một con mãnh thú ham mãnh liệt.
Hắn bá đạo chuyên quyền, sự giúp đỡ và che chở dành cho nàng, dù nàng chấp nhận , cứ nhét cho nàng là .
Cố Họa nhịn đưa ngón tay mảnh khảnh, nhẹ nhàng vẽ theo đường nét sống mũi .
Nàng đàn ông ưu tú mà bao nhiêu quý nữ điên cuồng theo đuổi.
Cố Họa mạnh dạn nghĩ.
Trong lòng một chút xíu nào đó là nàng ?
, nghĩ .
Hôm nay cố ý để nàng lộ diện mặt Khương Nhược Hi, còn cài trâm ngọc cho nàng mặt , dường như là sủng ái nàng.
Mà là… lợi dụng nàng, đẩy nàng đầu sóng ngọn gió.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-ep-lam-thong-phong-ta-quay-nguoi-ga-cho-cha-cua-tra-nam/chuong-83-um.html.]
Nghĩ đến sự hung hãn của lúc đầu hôm nay, dường như là cố ý hành hạ nàng.
Cố Họa nghĩ nghĩ , lửa giận trong lòng bùng lên.
Chỉ há miệng c.ắ.n một miếng.
Tốt nhất là c.ắ.n cổ , ở nơi mà ai cũng thể thấy.
Để đều thực cấm d.ụ.c, cưới vợ, để đều khi phát cuồng thì hoang đường đến mức nào.
Cố Họa bĩu môi.
Cơ thể ốm yếu của Khương Nhược Vân tự nhiên chịu nổi sự giày vò của , cho nên, vẫn luôn viên phòng.
Nếu dùng nàng để phát tiết d.ụ.c vọng, nàng cũng nên thu chút lãi.
Ngón tay Cố Họa vô tình chạm ch.óp mũi , sợ đến co ngón tay .
đợi một lúc, thấy phản ứng, liền cẩn thận duỗi thẳng ngón tay, học theo động tác thích nhất, từ từ lướt qua gò má .
Ủa, vẫn phản ứng.
Bàn tay mềm mại của Cố Họa nhẹ nhàng đặt lên vai , lén lút đưa đầu qua, nhe đôi răng nanh sắc bén.
Mộ Quân Diễn đột nhiên mở mắt, vặn thấy nàng nhe miệng lộ một hàng răng trắng như ngọc.
“Ngươi gì?”
Tim gan Cố Họa đập loạn xạ.
Sợ hãi thu răng nanh, nín thở, giọng nhỏ nhẹ thốt hai chữ: “Không gì.”
Một đôi tay nhỏ lén lút thu về, nắm lấy cả hai tay, đột nhiên giơ lên đỉnh đầu.
Bàn tay lớn còn luồn lưng, kéo lòng.
Gương mặt tuấn tú của đàn ông áp sát, toát khí tức nguy hiểm, ánh mắt sâu thẳm chằm chằm nàng.
Cố Họa ánh mắt lảng tránh, dám thẳng.
Một lúc lâu , giọng trầm khàn của đàn ông khe khẽ rót màng nhĩ: “Muốn?”
“Không .” Cố Họa sợ đến lắc đầu.
Sự lạnh lẽo trong mắt Mộ Quân Diễn tan , khóe mắt nhuốm một tia , khàn giọng : “Ngươi và mấy , cần hổ, thì cứ thẳng với gia, gia thừa sức lực, thể thỏa mãn ngươi.”
Cố Họa hổ hối hận.
Đã qua canh ba , còn chọc giận , cả đêm cần ngủ.
Tuy nàng là rảnh rỗi, nhưng còn theo Chu tỷ tỷ học quản gia, thể mang bộ dạng ngái ngủ gặp khác chứ?
Quá mất mặt.
Nàng vội vàng nhỏ giọng cầu xin: “Không , chỉ là nhất thời ngủ …”
“Vậy ngươi há miệng gần gì? Muốn hôn gia? Ừm?”
Một tiếng cuối câu kéo dài, mà Cố Họa hổ vô cùng.
Hắn đây là hiểu lầm nàng đói khát ?
Không ngờ, Mộ Quân Diễn bình thường nghiêm túc ít thể những lời như .
Cố Họa giọng mang theo tiếng : “Thật sự … Gia, chúng ngủ …”
Lời “ngày mai còn việc lớn bận” còn kịp , cướp lời.
“Ừm, ngủ thì cứ .”
Mộ Quân Diễn nâng cằm đang né tránh của nàng lên: “Ngươi đến thư phòng thêm vài là thể thích ứng. Bây giờ thích ứng chứ?”
Cố Họa đang vắt óc suy nghĩ thế nào để từ chối, bàn tay lưng bắt đầu rục rịch.
Bàn tay lớn còn buông hai tay nàng , vuốt ve môi nàng.
Cố Họa sợ đến sắp , giọng run rẩy: “Gia, … cử động nổi nữa.”
Mộ Quân Diễn đột nhiên khẽ, ôm lòng, bàn tay lớn vỗ mạnh một cái m.ô.n.g.
Giống như đang dạy dỗ một con mèo lời: “Vậy thì ngoan ngoãn ngủ .”
Cố Họa đau đến nhe răng, nhưng dám phản kháng, đành ngoan ngoãn cuộn trong vòng tay ấm áp, dám động đậy.
Ngày hôm , mở mắt , ánh nắng ch.ói mắt.
Cố Họa sợ đến giật , vội vàng bò dậy.
Tiêu , muộn thế .
Nghe thấy động tĩnh bên trong, bên ngoài một bóng lay động.
Đông Hoa nhỏ giọng : “Cô nương tỉnh ? Xích Diễm hộ vệ đợi một lúc .”
Đầu óc Cố Họa nổ tung.
Thật còn mặt mũi nào gặp khác.
Không đúng, Xích Diễm?
Chẳng lẽ Ngân Chi tỉnh?
Cố Họa màng hổ: “Mau y phục cho .”