Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 69: Đọc Sách Biết Chữ

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:01:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Giác Hạ đưa Lưu Minh Đạt về đến nhà, giúp ông sắp xếp thỏa.

 

Lưu Minh Đạt đến tiểu viện của họ, lập tức thích ngay: "Chỗ , chỗ quả thực ."

 

Ông kiểm tra cho Diệp Bắc Tu một lượt , t.h.u.ố.c cho : "Hồi phục tồi."

 

Diệp Bắc Tu hỏi ông khi nào thể xuống đất , Lưu Minh Đạt bảo vẫn đợi thêm một thời gian nữa.

 

Lưu Minh Đạt cầm lấy cây gậy gỗ bên cạnh Diệp Bắc Tu, hứng thú: "Thứ tồi."

 

Diệp Bắc Tu khoe khoang với Lưu Minh Đạt: "Đây là nương t.ử cho đấy."

 

"Nương t.ử của ngươi quả thực tồi."

 

Đôi mắt Diệp Bắc Tu lấp lánh tia sáng hưng phấn, khóe miệng nhếch lên, nở một nụ thật tươi: "Nàng thực sự ."

 

Lưu Minh Đạt liếc một cái, trong lòng thầm nghĩ, đúng là khiêm tốn chút nào, khen nương t.ử ngươi , ngươi liền hưng phấn như .

 

Ông bộ dạng tiền đồ của Diệp Bắc Tu, ghét bỏ hừ một tiếng.

 

"Lưu lang trung, ở nhà quen ?"

 

"Nhà cô ."

 

"Vậy ngài uống nước , ngài cần gì thì cứ với ."

 

"Ừm."

 

Thời gian còn , hai đàn ông trừng mắt .

 

Trong nhà tĩnh lặng như tờ, nếu từng đợt từng đợt mùi thơm, bay trong nhà, e là hai sẽ chỉ còn sự ngượng ngùng.

 

Lưu Minh Đạt sớm màng đến lễ phép gì nữa, ông chạy chậm bếp: "Đây là nấu món ngon gì , câu hết cả sâu thèm ăn của ."

 

Trương Giác Hạ chỉ chỉ: "Sườn rang muối tiêu, thịt hồng thiêu, còn cải thảo xào giấm, thêm một đĩa củ cải thái sợi trộn lạnh."

 

Lưu Minh Đạt cầm một miếng sườn lên đưa miệng: "Ngon, hương vị quả thực ngon."

 

"Ngon, ngài cứ ăn nhiều một chút."

 

Trương Giác Hạ dìu Diệp Bắc Tu bếp, Lưu Minh Đạt ăn hết hơn nửa đĩa sườn rang muối tiêu: "Diệp tiểu nương t.ử, món sườn tuyệt quá, quyết định đến ở nhà cô của lão phu, quả thực là đúng đắn."

 

"Ngài đến để hái t.h.u.ố.c ?"

 

Trong miệng Lưu Minh Đạt nhét đầy thịt, rảnh để trả lời, chỉ lắc lắc đầu.

 

"Vậy mấy ngày nay ngài sắp xếp gì ?"

 

Thịt trong miệng Lưu Minh Đạt nuốt xuống bụng, nghi hoặc Trương Giác Hạ: "Cô hỏi cái gì?"

 

" thấy ngài thích ăn như , đây là đang nghĩ, chuẩn thêm nhiều món ngon cho ngài ."

 

"Thực sự là vì chuyện ?"

 

"Chuyện còn giả ."

 

"Vậy xem đồ ăn ngon nhiều , nếu nhiều, thời gian ở nhà các cô thể sẽ dài hơn một chút."

 

"Nói như , ngày thường ngài cũng sẽ khỏi cửa đúng ?"

 

"Cái đó cũng xem tâm trạng."

 

Diệp Bắc Tu nháy mắt với Trương Giác Hạ, bảo nàng đừng hỏi nhiều như .

 

Trương Giác Hạ thì hiệu cho .

 

"Nếu ngài khỏi cửa, thể dạy và tướng công chữ ."

 

"Tuy dạy chữ đơn giản hơn dạy học y thuật nhiều, thế , để lão phu suy nghĩ một chút ?"

 

" thể ngày nào cũng đồ ăn ngon cho ngài."

 

Lưu Minh Đạt chỉ món sườn rang muối tiêu: "Món ngày mai vẫn ăn."

 

"Được ạ."

 

Trương Giác Hạ lấy cuốn sách mua , Lưu Minh Đạt một cái: "Cuốn binh thư cũng thú vị đấy, lúc rảnh rỗi sẽ giảng cho các ."

 

"Hay là, hôm nay ngài giảng luôn ?"

 

Diệp Bắc Tu Lưu Minh Đạt binh thư, vội thẳng kháng, đòi lấy cuốn sách từ tay Lưu Minh Đạt, lật xem vài trang.

 

Lưu Minh Đạt hỏi : "Có hiểu ?"

 

Diệp Bắc Tu lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-69-doc-sach-biet-chu.html.]

 

"Hiểu mới là lạ, ngươi mà hiểu cuốn sách , thì thể tướng quân ."

 

Diệp Bắc Tu càng thêm tinh thần: "Phiền ngài giảng giải một hai."

 

Lưu Minh Đạt tình nguyện, lầm bầm lầu bầu, ông đặt cuốn binh thư sang một bên: "Muốn hiểu binh thư, chúng bắt đầu từ cái đơn giản , cuốn Tam Tự Kinh cũng tồi.

 

Nhân chi sơ, tính bản thiện. Tính tương cận, tập tương viễn.

 

Hiểu ?"

 

Lúc Diệp Bắc Tu học tư thục, phu t.ử từng dạy , Trương Giác Hạ cố ý nháy mắt với , Diệp Bắc Tu giả vờ mờ mịt: "Không hiểu."

 

"Ngốc thế."

 

Lưu Minh Đạt ngoảnh đầu mà bước khỏi cửa.

 

Trương Giác Hạ mỗi ngày đều đổi món đồ ăn ngon cho Lưu Minh Đạt, ngay cả lòng lợn Lưu Minh Đạt cũng ăn đặc biệt ngon lành.

 

Trương Giác Hạ nhân lúc ông đang ăn uống thỏa thuê, cố ý hỏi: "Lưu lang trung, ngài cứ trốn trong núi như , sợ bệnh nhân ngoài núi ai cứu chữa ?"

 

Lưu Minh Đạt cảnh giác Trương Giác Hạ: "Cô ?"

 

" đoán thôi."

 

"Nói thử xem."

 

"Ngài đến nhà chúng t.h.u.ố.c cho tướng công chẳng qua chỉ là cái cớ, lúc đầu tưởng ngài vì lên núi hái t.h.u.ố.c, nhưng ngài rõ với , hái t.h.u.ố.c.

 

Ngày thường ngài cũng chỉ dạo trong núi, hề đến thôn, thể thấy ngài vẫn cẩn thận với hành tung của .

 

Cho nên mới đoán, ngài khả năng là đang trốn ai đó, hoặc là đắc tội với ai đó ở bên ngoài, sợ tìm đến cửa báo thù.

 

, ngài là lang trung, khả năng thứ hai khá nhỏ.

 

Cho nên mới đoán, khả năng thứ nhất lớn hơn, ngài chắc hẳn là đang trốn ai đó."

 

Lưu Minh Đạt giơ ngón tay cái về phía Trương Giác Hạ: "Không tồi, quả thực tồi, giỏi quan sát, tâm tư kín đáo.

 

Lão phu quả thực là đang trốn một , một đặc biệt phiền phức.

 

Người ngu ngốc thì chớ, còn bái lão phu sư phụ, cửa .

 

Lão phu trêu thì trốn."

 

Trương Giác Hạ nhân cơ hội : "Lưu lang trung, ngài thấy và tướng công ngốc ?"

 

"So với tên ngu ngốc thì mạnh hơn nhiều."

 

"Hay là, ngài nhận và tướng công đồ ! Chỉ dạy sách chữ, cần dạy y thuật, ?"

 

Không đợi Lưu Minh Đạt bày tỏ ý nguyện, Trương Giác Hạ từ gầm bàn đá Diệp Bắc Tu một cái, hiệu cho dậy bái sư.

 

Diệp Bắc Tu phản ứng , vội quỳ mặt Lưu Minh Đạt: "Sư phụ ở , xin nhận của t.ử một lạy."

 

"Chỉ cần ngài nhận và tướng công, ngài ở nhà chúng bao lâu cũng ."

 

Lưu Minh Đạt suy nghĩ một lát: "Ta tuy xuất là Cử nhân, nhưng vì gia tộc truyền thừa, mà lựa chọn theo nghề y.

 

Học thức mảng quả thực sở trường của ."

 

Trương Giác Hạ vội giải thích: "Chúng vốn dĩ là phu thê chốn sơn dã, chẳng qua chỉ là thêm vài chữ.

 

Chúng cũng là cơ duyên xảo hợp, mới thể sống chung một mái nhà.

 

và tướng công đòi hỏi gì lớn lao, chỉ cầu vài chữ, lúc khỏi cửa bắt nạt mà thôi.

 

Ngài xuất là Cử nhân, dạy hai chúng chẳng là dư dả ."

 

"Các quả thực bất kỳ hứng thú nào với y thuật."

 

Trương Giác Hạ và Diệp Bắc Tu gật đầu.

 

Lưu Minh Đạt đỡ Diệp Bắc Tu dậy: "Bái sư thì cần , cứ coi như lão phu việc thiện. Bắt đầu từ ngày mai, dạy các sách chữ."

 

Trương Giác Hạ kích động nhảy cẫng lên: "Đa tạ Lưu sư phụ."

 

Lưu Minh Đạt vội ngăn nàng : "Chỉ là dạy sách chữ, gọi như , Lưu lang trung là .

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Chúng , cần bái sư.

 

Lão phu ở nhà các cũng chỉ ở đến qua năm mới, đợi tên ngu ngốc rời khỏi Thuận Hòa huyện, sẽ rời ."

 

"Không, nãy chẳng , nhà chúng ngài ở bao lâu thì ở bấy lâu."

 

 

Loading...