Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 23: Sự Công Nhận Của Người Nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:00:07
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Quý Lan chuẩn sẵn tinh thần để nhổ , nhưng đợi đến khi ăn miệng, sắc mặt liền đổi, miệng nhai ngừng, năng cũng hàm hồ rõ.

 

“Thứ ngon thế , hôm nay chúng mới , lãng phí bao nhiêu đồ .”

 

Lý Diệc Cần tán đồng gật đầu: “Còn , nghĩ đến đống hạ thủy heo vứt , quả thực khiến đau lòng.”

 

“Lát nữa dạy cách cho đại tẩu, như sẽ lãng phí nữa.”

 

Vương Quý Lan nữa Trương Giác Hạ với cặp mắt khác xưa: “Hạ nhi , cháu thật sự định dạy cách cho đại tẩu cháu?”

 

“Đó là đương nhiên, ăn cũng tiện mà. Chỗ hạ thủy heo cháu tốn một đồng nào, bán thịt tặng cho đấy, trong nhà thèm thịt, tốn nhiều bạc, thì thể ăn hạ thủy heo. Có điều, thứ dọn dẹp phiền phức.”

 

“Muốn ăn đồ ngon, tốn bạc, còn chê phiền phức, thì thật sự hết cách . Hạ nhi, cháu cứ thẳng cho đại tẩu cháu , thế nào là .”

 

Trương Giác Hạ giấu giếm, hạ thủy heo rửa thế nào, thêm hương liệu gì để kho, một hết cho Vương Quý Lan và Lý Diệc Cần.

 

Vương Quý Lan nghiêm túc Lý Diệc Cần: “Cần nhi , cháu là cháu dâu trưởng của nhà , phương t.h.u.ố.c Hạ nhi , tuyệt đối đừng ngoài nhé! Ngày thường chúng ăn cho đỡ thèm thì thôi, tránh để kẻ lòng lấy mất.”

 

Lý Diệc Cần vỗ n.g.ự.c: “Nãi nãi, trong lòng cháu hiểu rõ, ngay cả kỹ thuật đ.á.n.h lạc t.ử Hạ nhi dạy, cháu cũng sẽ ngoài .”

 

“Các cháu đều là đứa trẻ ngoan, vì Diệp gia chúng ngày càng sống hơn, đồng lòng nhé!”

 

Trương Giác Hạ che giấu chuyện , cũng là nghĩ rằng, hạ thủy heo thứ dọn dẹp phiền phức, nàng cũng định dùng để kiếm bạc.

 

Còn về chuyện trong tiểu thuyết nàng từng , cầm phương t.h.u.ố.c đến t.ửu lâu đổi bạc, nàng cảm thấy chuyện , hình như thông.

 

Người ở đây cũng kẻ ngốc, trong nghề ăn một hai , e là cũng đoán , ngươi thế nào .

 

Còn về việc rửa sạch, cũng chỉ là công phu tỉ mỉ.

 

Thử nhiều , cũng thể rửa sạch hạ thủy heo.

 

Còn về lời thề thốt của Lý Diệc Cần, nàng cũng tin bảy tám phần.

 

ở đây, quan niệm lấy gà theo gà, lấy ch.ó theo ch.ó, ăn sâu lòng .

 

Công phu nấu nướng của Trương Giác Hạ vẫn , nguyên chủ cũng là kiểu tay chân nhanh nhẹn, nhanh cơm xong.

 

Bọn Diệp Bắc Tu theo mùi thơm cũng nhà.

 

Diệp Bắc Sơn ha hả : “Đệ món gì ngon thế, ở ngoài ruộng ngửi thấy mùi thơm . Cuốc trong tay cũng cầm nổi nữa, chỉ nghĩ đến ăn đồ ngon thôi.”

 

Lý Diệc Cần lườm một cái: “Chỉ là nhớ thương đồ ngon, chịu việc đàng hoàng.”

 

Diệp Bắc Tu hai họ tương tác, chỉ vui vẻ, liền giúp Trương Giác Hạ bê bàn, bưng thức ăn.

 

Trong nhà chỉ hai bọn họ thì ở trong bếp ăn tạm là , nhưng hôm nay thêm bốn , trong bếp vạn chen chúc nổi.

 

Thức ăn dọn lên đủ, bánh bao ngô bưng lên, liền bàn ăn cơm.

 

Vương Quý Lan sức đề cử món hạ thủy heo, bảo Diệp Quý Thuận và Diệp Bắc Sơn nếm thử nhiều một chút.

 

Diệp Quý Thuận cảm thấy món cá Trương Giác Hạ , mùi tanh, cũng ngon.

 

Diệp Bắc Sơn thì tán đồng lời Vương Quý Lan , cho rằng hạ thủy heo ngon.

 

Khi Trương Giác Hạ dạy cách cho Lý Diệc Cần, liền đặt đũa xuống, trịnh trọng lời cảm ơn với Trương Giác Hạ.

 

Hành động của , Trương Giác Hạ ngược chút ngại ngùng.

 

Diệp Bắc Tu ở phía đỡ lời cho Trương Giác Hạ: “Đại ca, đừng văn vẻ với nương t.ử nữa, nương t.ử dạy phương t.h.u.ố.c cho đại tẩu , nên nhiều lời với đại tẩu, đến lúc đó bảo tẩu cho ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-23-su-cong-nhan-cua-nguoi-nha.html.]

 

“Đệ lời , lẽ cảm ơn nương t.ử . Nếu nương t.ử , thứ ngon như .”

 

Vương Quý Lan kéo Diệp Bắc Sơn xuống: “Đồ ngon cũng chặn miệng cháu.”

 

Là chủ gia đình, Diệp Quý Thuận hài lòng gật đầu.

 

Vợ thằng Bắc Sơn vốn là do ông gật đầu mới cưới cửa, cửa chăm chỉ, tính tình cũng , điều tiếc nuối duy nhất, là cửa hai năm, bụng động tĩnh.

 

Có điều, duyên con cái là giảng chữ duyên, trong lòng ông cũng quá sốt ruột.

 

vợ thằng Bắc Tu, là bất đắc dĩ mới cưới cửa.

 

Vậy mà tâm linh thủ xảo thế , khiến ông chút bất ngờ.

 

Ông giúp Bắc Tu khai hoang bên ngoài, những lời Bắc Tu với ông, ông càng cảm thấy sự kiên trì lúc đó của Bắc Tu là đúng đắn.

 

Diệp Quý Thuận ngày thường ít , hôm nay ông chủ động mở lời: “Vợ thằng Bắc Tu, Bắc Tu cưới cháu là phúc khí của nó, thằng nhóc nếu gan bắt nạt cháu, và nãi nãi cháu là đầu tiên tha cho nó.”

 

Diệp Bắc Tu tủi về phía Vương Quý Lan: “Nãi nãi, cháu mới là cháu ruột của và gia gia mà.”

 

Bàn tay to của Vương Quý Lan chút lưu tình vỗ tới, chỉ là nhẹ nhàng đặt xuống: “Thằng nhóc thối, lời của gia gia cháu, chính là lời của .”

 

Diệp Bắc Tu đắc ý nháy mắt với Trương Giác Hạ.

 

Nương t.ử của nhà công nhận, trong lòng vui.

 

Ăn uống no say, Diệp Quý Thuận dẫn hai đứa cháu trai khai hoang.

 

Lão gia t.ử già nhưng gân cốt còn , miệng hô hào, chỗ nhà cũ cũng khai hoang một ít.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Đến lúc đó mày mò trồng ít đất, đỡ để con cháu , sống cái cảnh treo đầu lưng quần nữa.

 

Lý Diệc Cần giúp Trương Giác Hạ cuốc xong mảnh vườn rau bên ngoài, nhặt sạch đá vụn, đập vụn cả tảng đất lớn xong, lúc mới cùng Vương Quý Lan về nhà.

 

Hạ thủy heo kho ở nhà, còn cũng nhiều, Trương Giác Hạ cũng bảo họ mang về.

 

Trời tối đen, Diệp Bắc Tu mới nhà.

 

Trương Giác Hạ phía : “Gia gia và đại ca bọn họ ?”

 

“Bọn họ về nhà , gia gia khi nào rảnh đến giúp.”

 

“Vậy ngại phiền ông cụ chứ.”

 

“Ông tự nguyện đấy, ông cụ là học hỏi kinh nghiệm ở chỗ chúng , mấy hôm nữa sẽ dẫn đại bá và tam thúc bọn họ khai hoang. Gia gia ông chút hối hận, ông cho rằng nếu ông sớm ý thức khai hoang, cha sẽ mất mạng, chân của sẽ què.”

 

“Gia gia thật sự ?”

 

“Ừm.”

 

Trương Giác Hạ cầm một chiếc khăn tay, giúp Diệp Bắc Tu phủi bụi đất .

 

“Chúng cũng là vì chân của mới nghĩ cách , nghĩ xem, trong nhà đều là cao thủ săn b.ắ.n, một năm kiếm bạc mua lương thực ăn, cũng ăn hết, bữa nào cũng thịt ăn, đây là độ cao mà bao nhiêu nỗ lực thế nào cũng đạt . Hơn nữa, đất núi chỗ chúng , trồng lương thực thu hoạch cao, chi bằng săn b.ắ.n, cuộc sống tự tại.”

 

“Gia gia hồi trẻ ông cảm thấy săn b.ắ.n, cuộc sống tự tại. Ai bảo ông mua đất, trồng trọt, ông liền gấp với đó. Đợi đến khi cha thương qua đời, ông từng nghĩ đến chuyện khai hoang trồng trọt.

 

trong nhà một đại gia đình, đều chờ ăn uống. Ông tinh lực, cũng bạc.

 

Bây giờ ông tuổi, chỉ cả nhà bình an, nơm nớp lo sợ nữa.”

 

 

Loading...