Bị Ép Gả Vào Núi Sâu, Khai Hoang Trồng Trọt Sống Những Ngày Sung Túc - Chương 134: Tình Cờ Gặp Gỡ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:24:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Giác Hạ và Diệp Bắc Tu đến Lý phủ, nhưng khéo là Lý Ánh Nguyệt nhà. Hỏi gác cổng bao giờ nàng về, gác cổng chỉ lắc đầu.
Trên đường trở về khách sạn, Trương Giác Hạ chút buồn bực vui.
“Tướng công, xem chúng bận tâm chuyện gì chứ. Qua năm mới, việc nhà cũng hết. Vốn dĩ chỉ nghĩ, đem vải vóc mà Lý phu nhân tặng nghĩ cách đổi thành tiền. ngờ cuối cùng bỏ nhiều công sức hơn.”
“Nương t.ử, nàng đừng gánh nặng gì cả, nàng thế nào cũng đều ủng hộ nàng.”
“Thiếp xây thêm một xưởng thủ công ở núi, đó mời một sư phụ thêu thùa về thôn, dạy thêu hoa, nghĩ cách đem đồ bán khỏi trấn Kim Thủy và huyện Thuận Hòa.”
Mắt Diệp Bắc Tu sáng rực lên: “Nương t.ử, giêng việc trong núi nàng cần lo lắng, nàng chỉ cần lo dựng xưởng thủ công lên là .”
“Được. Chỉ là tú nương , khó tìm a! Thật nghĩ , chúng chỉ cần mời về một tú nương tay nghề, từ từ dạy thêu hoa. Đừng là phụ nhân trong thôn chúng , cho dù là phụ nhân núi, nếu nguyện ý đến nhà chúng công, đều thể để họ kiếm bạc.”
“Nương t.ử, nàng thật sự quá .”
Trương Giác Hạ hì hì: “Thiếp cũng như nghĩ , chẳng cũng là vì để chúng thể kiếm thêm nhiều bạc . Giống như cái hà bao xem lúc nãy, của chúng mới bán hai trăm văn một cái, thể bán đến hai lượng bạc, gấp mười của chúng đấy! Nếu một cái hà bao của chúng thể bán hai lượng bạc, một tháng chúng kiếm bao nhiêu bạc chứ!”
Trương Giác Hạ càng nghĩ càng động lòng, gì thì , nàng cũng mở cho cái xưởng thủ công .
Hai dạo phố mệt mới trở về khách sạn.
Vừa bước cửa khách sạn, liền thấy đang gọi: “Bắc Tu , Diệp tiểu nương t.ử, thật sự là hai ?”
“Lý đại ca? Triệu đại ca?”
Lý Đông và Triệu Long bước lên hàn huyên với Diệp Bắc Tu: “Bắc Tu , chân của hồi phục tệ a!”
“Nhờ phúc của các .”
Lý Đông nghi hoặc hỏi bọn họ: “Sao hai rảnh rỗi đến huyện Thuận Hòa ?”
“Bọn đến thì đến thôi.”
Lý Đông chỉ chỉ hai : “Chúng phòng khách, bảo tiểu nhị chuẩn vài món nóng, chúng ăn uống.”
Diệp Bắc Tu và Trương Giác Hạ cũng khách sáo, theo Lý Đông phòng khách.
Triệu Long đầu dặn dò tiểu nhị: “Lên thêm cho chúng hai bình rượu nóng nữa.”
Rượu và thức ăn nóng hổi nhanh bưng lên.
Lý Đông dậy nâng chén rượu: “Chén , xin cạn kính. Chúng nếu gặp ở đây, thì qua vài ngày nữa và Triệu cũng đang bàn Diệp gia thôn tìm hai đấy!”
Lý Đông uống một cạn sạch, ngay đó : “Đa tạ Diệp tiểu nương t.ử, ở giữa dắt mối bắc cầu, những để chúng lấy đồ hộp, mà còn chút quan hệ với Lý gia. Không chỉ kiếm bạc, mà việc buôn bán cũng thuận lợi hơn ít.”
Triệu Long ngay đó cũng kính một chén, cũng là lời cảm kích.
Trương Giác Hạ và Diệp Bắc Tu vài câu khiêm tốn, lời cảm kích cũng dừng đúng lúc.
Trương Giác Hạ hỏi Lý Đông: “Lý đại ca, các thường xuyên tiếp xúc với Lý gia ?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Ta và Triệu mười bữa nửa tháng nhập hàng, tự nhiên là giao thiệp với Lý gia.”
“Đã từng gặp Lý Ánh Nguyệt ?”
“Lý tiểu thư dạo chắc là bận, việc buôn bán đồ hộp đắt hàng, cô còn phái từ phía Nam mua một lô quýt về, đang chuẩn đồ hộp quýt đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-ep-ga-vao-nui-sau-khai-hoang-trong-trot-song-nhung-ngay-sung-tuc/chuong-134-tinh-co-gap-go.html.]
“Ồ.”
Trương Giác Hạ trong lòng hiểu, Lý Ánh Nguyệt theo cách của nàng, từ từ bố cục, xem lúc đầu nàng như là đúng.
Lý Đông vẻ u sầu mặt Trương Giác Hạ: “Diệp tiểu nương t.ử, chúng duyên ở đây, thì là ngoài, là gặp chuyện gì ? Không ngại thì thử, Lý tiểu thư ở đây, lẽ chúng cũng thể giúp .”
Trương Giác Hạ nhu cầu của .
Lý Đông và Triệu Long cũng thấy khó: “Người tay nghề quả thật là dễ tìm a, huống hồ còn theo trong núi.”
“Không vội, từ từ tìm , thật sự thì nghĩ cách khác. Chỉ là cũng thắc mắc, tú nương của mấy cái tú phường là từ mà chứ?”
“Muội bồi dưỡng một tú nương cần bao nhiêu năm ?”
Lý Đông giơ một bàn tay: “Ít nhất năm năm mới bắt đầu, phàm là tú phường thể vững đều là nền tảng, bọn họ hàng năm đều sẽ tuyển học đồ, thời gian dài thì tú nương chẳng là .”
“Cũng , nếu ở trong tú phường ngóng chuyện tú nương, chính là đang đào góc tường của , thảo nào đều thèm để ý đến . Huynh xem giá cao ?”
“Cũng khó.”
Trương Giác Hạ thở dài một , thì đợi gặp Lý Ánh Nguyệt, hỏi nàng xem , xem nàng thể giúp đỡ .
Lý Đông và Triệu Long cũng an ủi nàng, là sẽ tận tâm giúp nàng ngóng chuyện .
“Muội đến nha hành mua một tú nương kỹ thuật thêu, liệu mua ?”
“Đây cũng là một cách, điều, cũng gặp may. Môi giới đều là kẻ tinh ranh, loại tay nghề hét giá cũng cực cao.”
“Mặc kệ , hôm nào và tướng công xem thử.”
Buông bỏ tâm tư, Trương Giác Hạ an tâm xuống, uống rượu ăn cơm.
Vài chén rượu nóng xuống bụng, liền bắt đầu chuyện thoải mái.
Lý Đông hỏi Trương Giác Hạ quen Lý Ánh Nguyệt thế nào, Trương Giác Hạ kể tình cảnh bọn họ quen .
“Hóa là như . Lý tiểu thư quả thực tệ, chúng lúc đó lấy thư của , trong lòng khá thấp thỏm, ai ngờ vung tay lên, bảo trướng, chỉ cần là chúng đến lấy hàng, bất luận bao nhiêu đều tính theo giá thấp nhất.”
“Nếu thì xưng hô tỷ với cô chứ!”
“Thật thì, Lý tiểu thư cũng quả thực dễ dàng. Tình hình nhà cô , Diệp tiểu nương t.ử ít nhiều cũng một chút chứ?”
Trương Giác Hạ lắc đầu, đây chính là cái hại của việc xuyên thành nhà quê, khác tra xét thế của nàng rõ như ban ngày. thế của khác, chỉ cần , nàng chỉ thể dựa ngóng, hoặc là .
“Cha của Lý tiểu thư, ba , cha cô ở huyện thành, lão nhị ở trấn Kim Thủy, lão tam ở Kinh thành quan.”
“Những cái .”
Lý Đông trái , lúc mới thần bí : “Huynh ba bọn họ, chỉ cha của Lý Ánh Nguyệt một con trai, chính là ca ca của Lý Ánh Nguyệt tên là Lý Tề. Tên Lý Tề bởi vì là con một của Lý gia, nuông chiều đến mức hình , ăn uống chơi gái c.ờ b.ạ.c thứ gì cũng thạo. Hắn tự thành khí, nhưng cứ cảm thấy bản lợi hại. Hôm đó, bọn nhập hàng, Lý gia , thấy việc buôn bán đồ hộp của Lý tiểu thư hồng phát, thế là liền nhúng tay việc buôn bán đồ hộp. Lý tiểu thư đương nhiên đồng ý, còn vì thế mà náo loạn vui.”
Trương Giác Hạ mà khỏi toát mồ hôi cho Lý Ánh Nguyệt, đây chính là việc buôn bán mà nàng đặt nhiều kỳ vọng, thể để khác nhúng chàm.
“Lý đại ca, chỗ các nhập hàng xa ?”
“Không xa, ngay bên rìa thành thôi.”
“Ngày mai, phiền các đưa qua đó.”