BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, CÔ GẢ CHO TỶ PHÚ - Tạ Tang Ninh - Chương 355: Cháu có thể ở nhà cô mãi không?

Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:37:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nhà họ Tạ đều khẽ, Tần Viễn Phương tiến lên nhẹ nhàng ôm Tạ Tang

Ninh, “Mẹ còn tưởng con đến nhà Thời Sơ ở chứ. Mẹ nghĩ cái cũng nhanh nhỉ? Dù cũng là bạn đời cả đời của con gái , nhà chúng cũng giúp con tìm hiểu vài năm chứ. Sao thể quen một hai tháng chuyển đến nhà ?”

Tạ Tiêu Bác nhịn giúp bạn , “Mẹ, thật Tiểu Sơ .

Lần Tạ thị chúng gặp khủng hoảng, hai lời, tính toán lợi lộc mà giúp chúng . Ném thị trường chứng khoán hàng chục tỷ. Chàng rể như tìm ?”

Gia đình năm đang trò chuyện, Mai Dịch ôm mô hình ô tô mà Tạ Tang Ninh dùng để giảng bài đến, cạnh Tạ Tang Ninh, cô với ánh mắt cầu xin:

“Mẹ nuôi, cháu thể chơi một lát ?”

Tạ Tang Ninh sảng khoái đồng ý, gật đầu. Nghĩ đến việc tối nay bé vẫn chỗ ngủ, cô hỏi: “Được, cháu tự ngủ một phòng ?”

Mắt Mai Dịch sáng lên: “Cháu cần ngủ chung với ngôi lớn đó nữa ?

Tuyệt quá!”

Tạ Tiêu Vũ chút bực , véo mũi bé: “Lần ngủ với , đối xử với cháu ?

Đồ vô lương tâm, uổng công thương cháu!”

Mai Dịch trừng mắt Tạ Tiêu Vũ, nghiêm túc : “Người là đứa trẻ lớn , cần chăm sóc!”

Người nhà họ Tạ nhịn , đều cảm thấy đứa trẻ quá đáng yêu, mới năm sáu tuổi là đứa trẻ lớn . Có những đứa trẻ năm sáu tuổi ở nhà khác thậm chí còn tự mặc quần áo.

Tần Viễn Phương mở lời: “Cháu ngủ phòng bên cạnh nuôi ?”

Tạ Tiêu Na chuyển , lẽ sẽ nữa. Phòng của cô trống ở, cho Mai Dịch tạm trú.

Mai Dịch cảm thấy nhà họ Tạ đều tin bé là đứa trẻ lớn, bé học theo cách chuyện của lớn, “Không vấn đề gì, cháu tự thể. Mẹ nuôi, cháu ngủ đây.”

Tạ Tang Ninh kéo Mai Dịch cạnh bé: “Đợi chút, bảo dọn phòng một chút. Trước đây ở phòng đó, bây giờ cô chuyển , trong phòng bây giờ chăn đệm, bảo chuẩn cho cháu ?”

Mai Dịch ừ một tiếng, cạnh Tạ Tang Ninh, ở đó tháo mô hình ô tô.

Tần Viễn Phương mô hình ô tô mà Mai Dịch cầm là của Tạ Tang Ninh dùng để giảng bài nên hỏi Tạ Tang Ninh: “Nó sẽ hỏng chứ? Thiếu một bộ phận thì giảng bài?”

Mai Dịch thấy, ngẩng đầu lên đảm bảo: “Bà nội, cháu sẽ hỏng của nuôi .

Cháu chừng mực, cũng sẽ mất bộ phận nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu-ta-tang-ninh/chuong-355-chau-co-the-o-nha-co-mai-khong.html.]

Tần Viễn Phương cũng nhận đứa trẻ quả thật hiểu chuyện, chuyện cứ như lớn .

Tạ Tang Ninh cũng giải thích giúp bé: “Không , Tiểu Dịch thông minh, mô hình phức tạp như , nó thể tháo và lắp , hơn nữa là tự thành. Nó năng khiếu về cơ khí, chơi code cũng giỏi.”

Tạ Tiêu Bác gật đầu, “ , Ninh Ninh giảng bài ở Tạ thị, giở trò máy chiếu, cũng là đứa trẻ giải quyết. Đây là một đứa trẻ triển vọng.”

Tần Viễn Phương càng thêm quý mến Mai Dịch. Cô gọi Lưu Lệ Lệ đến, bảo Lưu Lệ

Lệ dọn dẹp phòng của Tạ Na cho Mai Dịch ở.

Sáng hôm , Tạ Tang Ninh gọi Mai Dịch dậy. Hôm nay hai studio của cô sẽ chuyển đến tòa nhà tập đoàn Thời thị, nhiều việc nên sớm.

“Oa, phong phú quá!” Mai Dịch thấy bàn ăn dài bày nhiều loại bữa sáng. Có quẩy và bánh bao nhỏ lò, còn há cảo, bánh hoa cuộn và bánh bao hấp. Món mì mấy loại, còn trứng , trứng kho và trứng vịt muối. Cháo cháo gạo, cháo trứng bắc thảo thịt nạc, còn cháo gà xé, còn cháo bát bảo và cháo ngô mặn, còn sữa, bánh mì nguyên cám, v.v.

Cậu bé mắt sáng lấp lánh, một vòng quanh bàn ăn dài:

Còn hít hà thật sâu: “Thơm quá!”

“Mẹ nuôi, cháu ăn gì thì ăn đó ?” Mai Dịch ngạc nhiên hỏi.

Tạ Tang Ninh xoa đầu bé: “Muốn ăn gì thì ăn đó.”

Lưu Lệ Lệ cũng đến, giới thiệu cho bé: “Bánh bao nhỏ mấy loại nhân. Nhân tôm, nhân thịt heo hành lá, nhân bí xanh trứng gà… Cháu ăn loại nào?”

Mai Dịch dừng quầy bánh bao nhỏ, những chiếc bánh bao nhỏ tinh xảo, kích thước lớn, cơ bản là một miếng một chiếc, nhưng gói . Ngay cả ở khách sạn cũng từng thấy bánh bao nhỏ như .

“Cháu nhân tôm. Cháu còn há cảo, mỗi loại nhân một cái, một bát cháo gà xé, một quả trứng, một ly sữa…”

Tạ Tang Ninh Mai Dịch: “Muốn nhiều như cháu ăn hết ? Cháu sẽ ở nhà cô mấy ngày, từ từ ăn .”

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Mai Dịch ngoan ngoãn đối diện Tạ Tang Ninh. Cậu bé cảm thán với Tạ Tang Ninh:

“Mẹ nuôi , cháu ngày nào cũng ngủ đến mười hai giờ trưa, bao giờ bữa sáng cho cháu. Bà ngoại cháu thì dậy bữa sáng, nhưng ngày nào cũng là cháo gạo và dưa muối. Trứng cũng là trứng luộc nước lã. Mẹ nuôi, cháu thể ở nhà cô mãi ? Cháu lo ông bà ngoại chuyển , cháu bữa sáng cho cháu nữa, còn bắt cháu bữa sáng nữa.”

Lưu Lệ Lệ đang lấy đồ ăn cho Mai Dịch thấy, cảm thấy lạ:

“Cháu mới mấy tuổi mà nấu ăn ?”

Mai Dịch kiêu ngạo trả lời: “Cháu nấu mì gói, gọi đồ ăn ngoài.”

Lưu Lệ Lệ cảm thán: “Thật là một đứa trẻ ngoan. Cô Mai mà đứa trẻ thì sống nổi.”

 

Loading...