Bị đọc tâm trở thành đoàn sủng - Chương 643

Cập nhật lúc: 2026-03-12 20:24:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài giống như nhà kho nhưng bên trong sạch sẽ gọn gàng, giường chiếu, bàn ghế và các vật dụng thường ngày đầy đủ.

Trên một chiếc giường giá đơn sơ trải đệm chăn dày, một vị phụ nhân tóc hoa râm mặc y phục của bà v.ú, đang giường, tay cầm một bộ y phục vá , thấy tiểu nha , bà vội buông kim chỉ hỏi: "Thế nào, đám quan sai ?"

Xuân Ny tiện tay đóng cửa : "Phu nhân yên tâm, đều cả ."

"Vậy thì , mấy ngày nay ồn ào yên ." Lăng Ngọc Thu thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Bình nhi khi nào trở về ?"

Xuân Ny tới, cầm lấy kim chỉ trong tay Lăng Ngọc Thu: "Phu nhân mắt , đừng kim chỉ nữa, kẻo Đại công t.ử thấy trách phạt nô tỳ."

Lăng Ngọc Thu gật đầu đồng ý, Xuân Ny lúc mới đáp: "Đại công t.ử khi nào về, chỉ sai mang tin về dặn dò nô tỳ, khi công t.ử trở về thì phu nhân chịu khó trốn ở chỗ , tuyệt đối đừng ngoài."

"Hôm qua đám quan sai cửa lục soát, nếu nô tỳ là mẫu của nô tỳ, cùng nô tỳ ở nhà chính trông nhà, e rằng dễ lừa gạt như ."

Lăng Ngọc Thu liên tục gật đầu: "Được, ngoài."

Rồi bà nhíu mày hỏi: "Xuân Ny, con thật cho , Bình nhi ở bên ngoài chuyện gì sai trái nên những đó mới tìm tới cửa ?"

Xuân Ny lắc đầu: "Phu nhân yên tâm, hẳn là liên quan đến Đại công t.ử, bọn họ chỉ lục soát nhà chúng mà cả con hẻm đều lục soát qua."

Lăng Ngọc Thu buồn bực: "Vậy bọn họ tìm phạm nhân gì? Sao nữ nhân lớn tuổi như cũng tra hỏi?"

Xuân Ny: "Nô tỳ thấy giống, nô tỳ trốn ở trong sân, bên ngoài gọi nương với đại ca gì đó, hình như là nhà mất tích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-643.html.]

Lăng Ngọc Thu thở dài: "Vậy cũng là đáng thương."

DTV

Xuân Ny vá y phục: "Trong nhà mất là đáng thương, nhưng đám quan sai quá vô lễ, nhất là hai vị quan gia dẫn đầu, dáng dấp cao lớn , một mặt lạnh như băng, một hung thần ác sát như ăn thịt , dọa nô tỳ chỉ dám liếc một cái là dám thứ hai."

"Hài t.ử ngoan, cũng khó con ." Lăng Ngọc Thu vỗ vỗ tay Xuân Ny an ủi, hỏi: "An nhi gửi thư tới ?"

Xuân Ny buông kim chỉ trong tay xuống, vỗ trán: "Xem trí nhớ của nô tỳ , quên mất chứ, sáng nay nhận , nô tỳ tiện tay để ở tiền viện, chờ một lát, nô tỳ lấy."

Dứt lời, cô bé bước nhanh cửa, chạy tới nhĩ phòng, từ trong tủ quần áo lấy một cái hộp nhỏ, mở nắp , thấy bên trong chất đầy thư, cô bé lấy một phong thư cùng nhét tay áo đậy nắp hộp, đặt tủ quần áo, chạy về nhà kho ở hậu viện.

Vào cửa, cô bé vui vẻ đưa thư tới mặt Lăng Ngọc Thu: "Phu nhân, đây là thư Nhị công t.ử gửi cho ."

Lăng Ngọc Thu xoa hai tay lên y phục, nhận lấy, bà mở , phát hiện mắt chút mơ hồ, bà đưa xa một chút, vẫn thấy rõ, bà dụi dụi mắt.

"Để nô tỳ cho." Xuân Ny thấy thế thì đưa tay tiếp nhận, nghiêm trang bắt đầu : "Mẫu , Triệu An bất hiếu..."...

Sùng An cung.

Thái t.ử quỳ gối mặt Thừa Vũ Đế, khẩn thiết khuyên nhủ: "Phụ hoàng, chiếu thư tự trách thể ban , những tổn hại đến uy nghiêm của đế vương mà còn vô ích."

Bát hoàng t.ử cũng quỳ bên cạnh thái t.ử, khuyên theo: "Phụ hoàng, đại ca đúng, chiếu thư tự trách vạn vạn ban."

Tứ hoàng t.ử thừa dịp cấm quân tiến cũng dập đầu: "Phụ hoàng, đều là lầm của nhi thần, nhi thần bằng lòng nhận tội, chỉ xin cho nhi thần một cơ hội chuộc tội."

 

Loading...