Bị đọc tâm trở thành đoàn sủng - Chương 642

Cập nhật lúc: 2026-03-12 20:24:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tứ hoàng t.ử ngẩng đầu lên: "Phụ hoàng, năm đó lão Nhị chiếm đất phong của nhi thần, vì giúp nhi thần một câu?"

Thái t.ử lạnh giọng trách mắng: "Lúc đó trưởng thành, trẻ con, bản , vì thẳng? Bây giờ còn mặt mũi oán trách phụ hoàng?"

Thừa Vũ Đế bình tĩnh , hỏi: "Trẫm hỏi ngươi, ngươi yêu thương hết mực với bách tính Kiềm Châu là diễn trò ?"

Tứ hoàng t.ử: "Kiềm Châu là đất phong của nhi thần, bách tính Kiềm Châu là con dân của nhi thần, nhi thần đương nhiên đối xử t.ử tế."

Thừa Vũ Đế tức giận đến mức ném một cái chén: "Bách tính Kiềm Châu là con dân của ngươi, bách tính Kiến Xương là con dân của ngươi ? Nghiệt chướng, ngươi họ Thẩm, bộ Đại Tuyên đều là thiên hạ của Thẩm gia, tất cả bách tính Đại Tuyên đều là con dân của ngươi."

Tứ hoàng t.ử cúi đầu, im lặng một lát, dập đầu thật mạnh: "Nhi thần sai, cầu phụ hoàng tha thứ cho nhi thần ."

Thừa Vũ Đế lắc đầu, vẻ mặt mệt mỏi: "Lão Tứ, lời từ biệt với mẫu phi của ngươi ."

Tứ hoàng t.ử đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc: "Phụ hoàng, g.i.ế.c nhi thần? Đó chẳng qua chỉ là mấy vạn bách tính bình thường, triều đình cũng trợ cấp, huống chi năm đó khi bình định thiên hạ, g.i.ế.c còn nhiều hơn thế, thể vì bọn họ mà g.i.ế.c nhi thần?"

Thừa Vũ Đế thất vọng lắc đầu nữa: "Người , lôi nghiệt chướng xuống."

DTV

Sau đó ông về phía thái t.ử: "Thái t.ử, chuẩn b.út mực, trẫm dạy con nghiêm, trẫm hạ chiếu tự trách ."...

Thành Nam, ngõ Trường Thanh.

Lương Tuyền giống như một con ruồi đầu tới lui trong con ngõ nhỏ . Khi đến vòng thứ năm, Thập Nhất hoàng t.ử vẫn luôn ở ven đường đưa tay ngăn , giọng vốn lạnh lùng mang theo chút bất đắc dĩ: "Huynh trưởng, trong ngõ , chúng đổi chỗ khác tìm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-642.html.]

Lương Tuyền phịch xuống bậc đá cửa một căn nhà, ủ rũ : "Mấy ngày nay chúng đổi bao nhiêu chỗ nhưng ngay cả cái bóng cũng tìm thấy, rốt cuộc mới tìm chứ?"

Nói xong, cũng đợi Thập Nhất hoàng t.ử trả lời, chắp hai tay quanh miệng, lớn tiếng hô: "Nương, đại ca, hai đang ở ?"

Thấy Lương Tuyền cao lực lưỡng giống như đứa trẻ lạc đường đất kêu nương gọi , Thập Nhất hoàng t.ử mặt lạnh như quan tài khỏi run rẩy hai cái, y đành lòng thẳng mà mặt .

Lương Tuyền hét xong thì thở dài một tiếng: "Thập Nhất, xem rốt cuộc bọn họ ở , đến khi nào mới thể tìm ?"

Thấy quá đáng thương, Thập Nhất hoàng t.ử tiến lên an ủi: "Huynh trưởng, muộn , chi bằng hôm nay hồi cung , ngày mai ngoài tìm?"

Con hẻm bọn họ lục soát từng nhà nhưng tìm .

Lương Tuyền vô cùng cố chấp, thấy nọ ở đây, chừng đó sẽ , thế là cứ khăng khăng kéo y chạy tới đây mấy chuyến, cho dân chúng trong hẻm hoang mang lo sợ, dám ngoài.

Có đôi khi Lương Tuyền còn ghé tường nhà khác trong, nếu y mặc quan phục ở bên cạnh, thêm Lương Tuyền cao lực lưỡng, tướng mạo hung dữ, e rằng sớm cầm chổi đập xuống khỏi tường .

Thấy Thập Nhất hoàng t.ử xưa nay ít lời hết sức khuyên nhủ, Lương Tuyền sang trái hẻm, sang hẻm, dậy: "Được , ngày mai đến."

Hai đến đầu hẻm, lên ngựa, mang theo nhân mã của cùng hồi cung.

Đợi bọn họ xa, cánh cửa nơi Lương Tuyền xếp bằng kẽo kẹt mở một khe nhỏ, một tiểu nha chừng mười ba mười bốn tuổi thò đầu , cô bé lanh lợi hai bên, rụt đầu , đó đóng cửa, cài then, chạy một mạch qua cửa thùy hoa sân, từ nhĩ phòng phía đông của chính phòng đến hậu viện, cô bé tới một gian nhà kho, mở cửa nhà.

 

Loading...