Thẩm Vi Thanh giễu một tiếng: "Tên nô tài Vương Thuận phạm thượng, đưa đến Cửu Minh Vệ, giao cho Thập Nhất hoàng thúc của , cứ là sai đưa đến."
Vốn tưởng chỉ giáo huấn một trận là xong, ngờ đưa đến Cửu Minh Vệ, Vương Thuận ngẩn , cầu xin: "Quận vương tha mạng, nô tài dám nữa."
Hai thị vệ tất nhiên theo tiểu Quận vương nhà , họ thèm để ý Vương Thuận giãy giụa, bịt miệng gã , lôi .
Thẩm Tri Nặc hài lòng với cách xử lý của nhị ca, bé xoa đầu bé, hiếm khi khen một câu: "Nhị ca giỏi lắm."
Thẩm Vi Thanh kiêu ngạo ngẩng đầu: "Đối với loại chọc giận Nặc nhi của chúng , trừng phạt thật nặng."
Thẩm Tri Nặc cảm động, vỗ vai bé: "Nhị ca nhất."
Nói xong, bé đạp chân mấy cái: "Nhị ca, Nặc nhi tự ."
Thẩm Vi Thanh ôm hai đứa nhỏ, cánh tay cũng chút mỏi, bèn đặt hai đứa nhỏ xuống đất.
Thẩm Tri Nặc nắm tay tiểu tướng quân, nhanh chân bước về phía : [Cún con, , chúng quét Nhu quý nhân. ]
Thẩm Vi Thanh nghĩ bụng, tình hình trong cung Nhu quý nhân thế nào, cũng dám tùy tiện đưa Nặc nhi qua đó, bèn vội vàng ngăn tiểu cô nương , xổm xuống mặt bé khuyên nhủ: "Nặc nhi, sắp đến giờ ngọ thiện , là chúng về cung hoàng tổ mẫu dùng bữa , lát nữa ngoài chơi?"
Thẩm Tri Nặc nôn nóng chuyện của Nhu quý nhân nên về, nhưng nghĩ thì cũng đến giờ ăn cơm, bé béo như thể nhịn đói một lát, nhưng tiểu tướng quân gầy thế thì thể để đói, bèn gật đầu, vung tay: "Đi, ăn cơm."
Bọn trẻ trở Phượng Nghi Cung, khi điện, Thẩm Vi Thanh nháy mắt với hai vị tiểu quận chúa, Văn Anh quận chúa và Hoa Nguyệt quận chúa chạy đến chơi với , còn Thẩm Vi Thanh thì đến bên cạnh hoàng hậu, nhỏ giọng : "Hoàng tổ mẫu, tìm Vương thái giám ..."
Hoàng hậu càng , sắc mặt càng trầm xuống, xong, bà gật đầu : "Được, hoàng tổ mẫu , dùng bữa , lát nữa hoàng tổ mẫu sẽ gọi Nhu quý nhân đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-611.html.]
Thẩm Vi Thanh: "Vậy tôn nhi với phụ vương và mẫu phi một tiếng, lát nữa sẽ ."
Thẩm Tri Nặc và tiểu tướng quân giúp rửa tay, theo hai tỷ tỷ bàn ăn, thức ăn dọn lên, Thẩm Tri Nặc thấy nhị ca , tò mò hỏi: "Hoàng tổ mẫu, nhị ca con ?"
Hoàng hậu : "Nhị ca con chê đồ ăn hôm nay hợp khẩu vị nên về Đông cung ăn , ăn xong sẽ ."
Thẩm Tri Nặc lắc đầu, thở dài: "Nhị ca đúng là chịu lớn."
Cục bột nhỏ béo ú cố vẻ lớn khiến hoàng hậu ngớt, bà gọi bọn trẻ động đũa, một già bốn trẻ ấm áp vui vẻ dùng xong bữa cơm.
Sau khi ăn xong, đầu óc Thẩm Tri Nặc tự động ngắt điện, bé sạp ngẩn một lúc, mí mắt bắt đầu giật giật, cái đầu nhỏ cũng khống chế mà gật gù.
DTV
Địch Quy Hồng sợ bé ngã, hai tay nhỏ nhắn đưa đỡ cằm tiểu cô nương.
Hoàng hậu thấy buồn , vội vàng ôm tiểu cô nương lên: "Bé ngoan của buồn ngủ , chúng trong phòng ngủ thôi."
Thẩm Tri Nặc cong m.ô.n.g dụi lòng hoàng hậu, còn quên vẫy tay với Địch Quy Hồng: "Tiểu tướng quân cũng đến."
Hoàng hậu : "Hồng nhi cũng đến."
Địch Quy Hồng bèn đưa tay nắm lấy tay tiểu cô nương, ngoan ngoãn theo hoàng hậu, cùng nội thất.
Hoàng hậu dỗ hai đứa trẻ ngủ say gọi Phương ma ma đến canh chừng, còn thì trở ngoài, thấy Văn Anh quận chúa và Hoa Nguyệt quận chúa chụm đầu thì thầm, hoàng hậu mỉm tới: "Sao ngủ?"
Hai tiểu cô nương sáp gần hoàng hậu, ôm lấy eo bà: "Hoàng tổ mẫu/Ngoại tổ mẫu, chúng con buồn ngủ."