Bảo Ninh tiểu quận chúa lùn tròn là chủ t.ử mới của ?
Lương Tuyền kinh ngạc há to miệng, nửa ngày nên lời.
Hắn ngàn vạn ngờ chủ t.ử mới của là Bảo Ninh tiểu quận chúa của Đông Cung.
Vậy bẩm báo nhiệm vụ với bé thế nào?
Hắn quỳ xuống còn cao hơn tiểu quận chúa, chẳng lẽ sấp xuống đất bẩm báo? Hay là bế tiểu quận chúa lên bàn?
Thấy trợn mắt há hốc mồm, Thừa Vũ Đế trừng một cái: "Sao, bất mãn với chủ t.ử mới của ngươi?"
Lương Tuyền vội lắc đầu: "Thần dám, mạng của thần là bệ hạ cứu, tất cả thần bây giờ cũng đều là bệ hạ ban cho, bệ hạ bảo thần gì, thần sẽ nấy."
Thừa Vũ Đế hừ lạnh: "Nói lắm, trẫm năm đó bảo ngươi chăm chỉ sách, tướng quân, ngươi ? Mấy năm nay trẫm vẫn luôn để ngươi thành gia, ngươi gió thoảng bên tai?"
Hai chuyện là sự thật, Lương Tuyền im miệng dám phản bác.
Thấy mặt mày ủ rũ, dường như cam tâm tình nguyện, Thừa Vũ Đế hỏi: "Không bất mãn với chủ t.ử mới thì vẻ mặt như cá c.h.ế.t thế ?"
Lương Tuyền khó xử: "Bệ hạ, Bảo Ninh quận chúa còn nhỏ như , thần quỳ còn cao hơn tiểu quận chúa, thần theo ngài ."
Làm việc trướng bệ hạ, chỉ cần mệnh lệnh của bệ hạ là , nhưng Bảo Ninh tiểu quận chúa còn nhỏ như , nếu lên thì ? Hơn nữa bây giờ bé còn cần uống sữa nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-559.html.]
Tưởng tượng cảnh bưng bát sữa đuổi theo Bảo Ninh tiểu quận chúa đang oa oa dỗ bé uống sữa, da đầu run lên từng đợt, quỳ xuống, bò vài bước đến mặt Thừa Vũ Đế: "Bệ hạ, là chờ lúc , mang theo thần cùng ."
Thừa Vũ Đế tức giận đến mức vỗ một cái lên đầu : "Nhìn cái tiền đồ của ngươi kìa, trẫm tốn bao nhiêu tâm tư bồi dưỡng ngươi, bây giờ ngươi một đứa bé dọa sợ?"
Lương Tuyền xoa đầu, cũng rõ là cảm giác gì, đột nhiên mũi đau xót, giống như khi còn bé ghé đầu gối Thừa Vũ Đế: "Bệ hạ, thần chủ t.ử mới, thần chỉ theo , sống, thần sống, c.h.ế.t, thần c.h.ế.t."
Thấy Lương Tuyền như , Thừa Vũ Đế cũng khó chịu.
Năm đó ông nhặt đứa nhỏ , lúc đó còn nhỏ nhưng kiên cường, dù sắp nấu chín cũng rơi một giọt nước mắt, về cũng gần như thấy , ngờ lúc chỉ là đổi chủ t.ử cho , vẻ mặt uất ức thế , đúng là ông nuông chiều quá .
Thừa Vũ Đế khẽ thở dài, giống như mấy năm nhẹ nhàng vuốt ve đầu : "Ngươi là một đứa trẻ ngoan, trẫm nỡ mang ngươi . Chờ trẫm , ngươi bảo vệ Bảo Ninh cho . Bảo Ninh giống những đứa trẻ khác, ngươi bảo vệ nó, trẫm mới thể an tâm, Đại Tuyên chúng mới thể vững vàng tiếp."
Lương Tuyền buồn bực một tiếng: "Thần chắc chắn sẽ bảo vệ Bảo Ninh."
Giống như bảo vệ bệ hạ, lấy mạng bảo vệ.
DTV
Thừa Vũ Đế tiếp: "Trẫm vẫn luôn coi ngươi là nhi t.ử, thái t.ử tuy rõ nhưng cũng coi ngươi là , ngươi cũng nên coi nó là đại ca."
Lương Tuyền gật đầu: "Vâng, trong lòng thần sẽ gọi thái t.ử điện hạ là đại ca."
Thừa Vũ Đế : "Sau thiên hạ là do đại ca ngươi chủ, đại ca ngươi nhân hậu hơn trẫm, trọng tình trọng nghĩa hơn trẫm. Chỉ cần ngươi mưu phản, đại ca ngươi chắc chắn sẽ đối xử với ngươi."
Lương Tuyền giơ tay chỉ trời: "Thần thề, tuyệt đối sẽ phản bội đại ca."