Thừa Vũ Đế gật đầu: ", tự chọn. Con chọn , con chọn xong, các ca ca tỷ tỷ mới chọn, từng món một."
Văn Anh quận chúa và Hoa Nguyệt quận chúa đều chút kinh ngạc, ghé tai thì thầm: "Còn ban thưởng kiểu ?"
Thẩm Vi Thanh hỏi: "Hoàng tổ phụ, chia luôn chẳng xong , như phiền phức quá."
Thừa Vũ Đế trừng mắt nhị tôn t.ử: "Nặc nhi còn gì, chỉ con lắm lời."
Thẩm Vi Thanh tiến lên ôm cánh tay Thừa Vũ Đế, hì hì: "Hai hòm lớn đồ thế mà chọn từng món như , chọn đến bao giờ, chẳng tôn nhi sợ mệt ?"
Thừa Vũ Đế đưa tay chọc trán bé: "Con là sốt ruột chơi thì ."
Mọi đều .
Tiết Tụng và Thẩm Vi Yến liếc , đều mơ hồ đoán dụng ý của bệ hạ. Lão nhân gia thể , đại khái là hưởng thụ niềm vui con cháu đầy nhà, nhưng Nặc nhi vì chuyện cũ nên đối với bệ hạ chút xa cách và đến gần, cho nên bệ hạ mới nghĩ cách , chỉ để bọn họ ở bên cạnh lâu hơn.
Hai nghĩ đến chuyện cũ, bệ hạ lúc , trong lòng trăm mối cảm xúc lẫn lộn.
Thẩm Tri Nặc chẳng quan tâm tự chọn lão hoàng đế chia, dù chỉ cần đồ là .
Vì thế bé ghé bên hòm thứ nhất, kiễng chân, vươn cánh tay ngắn ngủn, cố gắng với hai cái lấy con d.a.o găm tinh xảo khảm một viên bảo thạch màu lam ở cùng, bé giơ lên cho lão hoàng đế xem: "Hoàng gia gia, Nặc nhi cái ."
Thừa Vũ Đế khẽ nhướng mày, mỉm : "Vì Nặc nhi cái ?"
Thẩm Tri Nặc chỉ thanh kiếm nhỏ bên hông Địch Quy Hồng: "Nặc nhi học kiếm với tiểu tướng quân."
Thẩm Vi Thanh tiến lên con d.a.o găm trong tay Nặc nhi: "Ây da, con d.a.o găm giống bảo kiếm nhỏ của tiểu tướng quân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-557.html.]
Địch Quy Hồng cúi đầu thanh tiểu bảo kiếm bên hông, con d.a.o găm trong tay Nặc nhi, cong môi .
Thừa Vũ Đế chằm chằm tiểu cô nương một lúc, đột nhiên ha hả, đưa tay xoa đầu tiểu cô nương, ánh mắt tràn đầy từ ái: "Ý trời."
Thẩm Tri Nặc hiểu: "Hoàng gia gia, ý trời gì ạ?"
Bọn trẻ cũng hiểu, đều tò mò Thừa Vũ Đế.
Thừa Vũ Đế giải thích, chỉ sờ hai b.úi tóc nhỏ đầu tiểu cô nương, giọng ôn hòa nhưng giọng điệu trịnh trọng: "Con d.a.o găm chính là bảo vật giá trị liên thành, Nặc nhi cất kỹ."
Chỉ thôi ? Thẩm Tri Nặc kinh ngạc giơ d.a.o găm lên mặt, vẫn gì đặc biệt.
Bé hai bước đến bên cạnh Địch Quy Hồng, đưa d.a.o găm cho bé, ghé đầu tai bé, nhỏ: "Tiểu tướng quân, xem giúp con d.a.o găm giá trị liên thành thật ?"
Địch Quy Hồng cầm d.a.o găm kỹ, bé học theo tiểu cô nương mà ghé sát tai bé khẽ: "Ta cũng , lẽ viên bảo thạch đáng giá."
Thẩm Tri Nặc: "Vậy , lấy cái , khi nào hết tiền, sẽ cạy viên bảo thạch bán."
Cậu bé kinh ngạc mở to hai mắt, mím môi : "Được."
DTV
Thừa Vũ Đế cúi đầu hai đứa trẻ còn cao đến chân thì thầm to nhỏ, bất đắc dĩ lắc đầu: "Nặc nhi, thể để ca ca tỷ tỷ của con chọn ?"
Thẩm Tri Nặc nhận d.a.o găm từ tay Địch Quy Hồng ôm lòng: "Hoàng gia gia, tiểu tướng quân còn nhỏ hơn, để tiểu tướng quân chọn ạ?"
Thừa Vũ Đế gật đầu: "Được, để tiểu tướng quân chọn."
Trước đó bé cũng phần thưởng, lúc bệ hạ mở miệng, Địch Quy Hồng cũng từ chối, bé chắp tay hành lễ với Thừa Vũ Đế, tới hòm một lượt, chọn một miếng ngọc bội song ngư thể tách đôi, giơ lên cho Thừa Vũ Đế xem: "Bệ hạ, Hồng nhi chọn xong ."