Bát hoàng t.ử ngẫm nghĩ, lựa lời mà : "Phụ hoàng dùng đan d.ư.ợ.c nên thể suy kiệt, đại ca phế, lão Nhị, lão Tam, lão Lục, lão Thập, còn cả , tất cả đều khởi binh tạo phản, thiên hạ đại loạn, bèn dẫn binh về kinh hộ giá, nào ngờ lão Nhị, lão Tam, hai tên khốn kiếp phục kích , đ.á.n.h bọn họ, khổ chiến mấy ngày, dẫn binh phá vòng vây, là tên khốn kiếp nào b.ắ.n lén lão t.ử, lão t.ử cứ thế mà c.h.ế.t."
Tứ hoàng t.ử xong cũng ngây , đưa tay vỗ vai Bát hoàng t.ử: "Vậy còn thê t.ử của thì ?"
DTV
"Nhắc tới chuyện tức." Bát hoàng t.ử đập tay xuống bàn, ấm , chén bàn rung lên.
Tứ hoàng t.ử vội vàng đưa tay đỡ lấy: "Sao thế? Thê t.ử cũng c.h.ế.t ?"
Bát hoàng t.ử: "Bởi vì c.h.ế.t, A Chỉ nhất quyết đòi c.h.ế.t theo , nữ nhân ngốc , là xong, nàng quá quấn ."
Bát hoàng t.ử ngoài miệng tức giận nhưng Tứ hoàng t.ử trong giọng điệu của tràn đầy vẻ khoe khoang và đắc ý, còn kịp gì, Bát hoàng t.ử : "Đợi từ Kiềm Châu trở về, chắc chắn dạy dỗ nàng một trận, tính mạng là của chính nàng , thể vì thế nào mà nàng thế đó, nếu nàng , sẽ, sẽ..."
Bát hoàng t.ử " sẽ" mãi, mà chẳng gì, Tứ hoàng t.ử dáng vẻ bộ tịch của mà ngán ngẩm, xua tay: "Thôi thôi, đừng " sẽ" nữa, tiếp cho xem, thần toán t.ử còn gì nữa?"
Bát hoàng t.ử ngắt lời, lập tức vui, lạnh mặt : "Ta đến đây là để diệt phỉ, để kể chuyện cho , nếu thì mau tự về kinh , phụ hoàng còn đang đợi đấy."
Nói hết , lão Tứ c.h.ế.t tiệt sợ là càng về kinh, chi bằng một nửa, giữ một nửa để khơi gợi sự tò mò của .
Tứ hoàng t.ử bất đắc dĩ lắc đầu: "Đã lớn thế , tính khí thất thường thế?"
Bát hoàng t.ử liếc ngoài, hạ giọng: "Có Tứ tẩu thường xuyên liên lạc với kinh thành ?"
Tứ hoàng t.ử: "Tứ tẩu của nhớ nhà, thường sai mang về chút đặc sản của Kiềm Châu, thỉnh thoảng cũng gửi cho mẫu phi ít đồ, thế, tự dưng hỏi chuyện ?"
Bát hoàng t.ử thấy Tứ hoàng t.ử tỏ vẻ gì, nghĩ đến chuyện g.i.ế.c một cách mờ ám, lập tức đoán hẳn là nên cũng định rõ, qua loa đáp: "Không gì, chỉ hỏi thôi."
"À đúng lão Tứ, nhớ năm xưa khi cầu hôn Tứ tẩu của , tẩu còn đồng ý, nhiều năm như , quan hệ giữa và Tứ tẩu thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-550.html.]
Sắc mặt Tứ hoàng t.ử khựng .
*
Kinh thành, hoàng cung, Phượng Nghi cung.
Thẩm Tri Nặc truy hỏi: [Tại Uyển quý phi "thừa nước đục thả câu" với Tưởng chiêu nghi?]
Hệ thống: [Tuổi tác hai chênh lệch nhiều, thời gian đến bên cạnh lão hoàng đế cũng xấp xỉ , khi lão hoàng đế bình định thiên hạ, cả nhà đều sống chung, đông chỗ ở chật hẹp, khó tránh khỏi xảy va chạm, mâu thuẫn. ]
[Mà Tam hoàng t.ử và Lục hoàng t.ử cũng chỉ kém mấy tuổi, hai đứa tính tình nghịch ngợm, đương nhiên là đ.á.n.h ít. ]
Thẩm Tri Nặc liếc Nhị ca nhà , giọng non nớt đầy vẻ ghét bỏ: [Con trai chơi với cứ thích đ.á.n.h , Nhị ca của chính là như , lớn như thế mà đ.á.n.h với tiểu tướng quân nhỏ như . ]
Nói xong, bé còn đồng cảm liếc bé: [ là khó tiểu tướng quân . ]
Địch Quy Hồng cạnh tiểu cô nương, bé vẫn luôn nắm tay bé, lúc thấy bé sang, bé cong mắt với bé.
Thấy tiểu tướng quân đến là ngoan, Thẩm Tri Nặc lòng cùng bé chơi nhưng vẫn hỏi hệ thống xong, bé đành đáp , vỗ vỗ tay bé an ủi một chút, đó nắm c.h.ặ.t trong lòng hỏi: [Cún con, ngươi tiếp . ]
Hệ thống: [Người bình thường, con trẻ chơi đùa đ.á.n.h chỉ cần cố ý bắt nạt khác, đ.á.n.h qua thì thôi, nếu đứa trẻ nào chịu thiệt, cùng lắm thì dạy nó đ.á.n.h , nhưng Uyển quý phi thì khác, Uyển quý phi đặc biệt bao che con, bảo vệ con vô nguyên tắc, bà khắc sâu chuyện Tam hoàng t.ử đ.á.n.h Lục hoàng t.ử trong lòng, thế nào cũng bỏ qua . ]
[Uyển quý phi còn từng ba bốn lượt tới tìm Tưởng chiêu nghi chuyện, nhưng Tưởng chiêu nghi cảm thấy con trai đ.á.n.h mà thôi, là ruột thịt trong nhà, cần quá lên, cho nên thèm để ý, lúc hai địa vị ngang nên Uyển quý phi cũng gì , nhưng lòng oán hận đối với hai con Tưởng chiêu nghi và Tam hoàng t.ử ngày càng sâu, bà luôn tìm cơ hội trả đũa. ]
[Cho nên đó Tưởng chiêu nghi phạm , Uyển quý phi coi như bắt cơ hội, cảm thấy nếu Tưởng chiêu nghi dạy dỗ Tam hoàng t.ử, thì dứt khoát đừng nuôi nữa, nên nhân cơ hội những lời như mặt vị phi t.ử trẻ tuổi , cuối cùng khiến Tam hoàng t.ử bế khỏi Tưởng chiêu nghi. ]
Thẩm Tri Nặc đến đây, trong đầu đột nhiên lóe sáng: [Đợi , cún con, đó ngươi Uyển quý phi dùng một phong thư gọi ngoài, đó bịt miệng c.h.ế.t ném giếng hoang, chuyện , là Tưởng chiêu nghi ?]