Hạ Trường Chinh cúp điện thoại chuyện với cả, chiếc điện thoại mặt ngẩn một lúc lâu, cuối cùng , dậy trở về sân nhỏ.
Trên đường gặp chị dâu nhiệt tình nổi tiếng trong khu gia thuộc, hỏi suy nghĩ thế nào, đằng gái là của đoàn văn công, dung mạo khí chất đều thuộc loại xuất sắc, vô cùng xứng đôi với , đằng gái đồng ý gặp mặt, chỉ đợi câu trả lời của .
Hạ Trường Chinh lắc đầu: "Cảm ơn ý của chị, hiện tại ý định lập gia đình, lỡ dở cô gái , là thôi đừng gặp nữa."
Chị dâu nhiệt tình khuyên bảo một hồi lâu, thái độ Hạ Trường Chinh kiên quyết, chị cũng hết cách, chỉ đành bỏ cuộc.
Thật chị nhất định mối , là nữ đồng chí bên đoàn văn công để ý Hạ Trường Chinh, nhờ chị chuyện , kết quả Hạ Trường Chinh cũng , tuổi tác còn nhỏ, nghĩ đến chuyện lập gia đình, cả ngày cứ độc lai độc vãng.
Hạ Trường Chinh trở về sân nhỏ, ngẩn trong phòng một lúc, từ trong ngăn kéo lấy tấm ảnh kẹp trong cuốn sách. Là một tấm ảnh chụp chung, khi chụp ảnh, bên cạnh Tống Vân, bọn họ đều đeo hoa đỏ to, hai bên trái lãnh đạo quân bộ , tất cả đều rạng rỡ, đó là ảnh chụp lúc trao thưởng khi bọn họ cùng nhiệm vụ trở về.
Cô gái trong ảnh còn ch.ói mắt hơn cả ánh mặt trời, chỉ cần thấy cô, ánh mắt liền thể dời nữa, chỉ cần nghĩ đến cô, nhịp tim sẽ khống chế mà loạn nhịp.
Điều đúng.
Cô kết hôn , bạn đời.
Vừa cả với , Tống Vân sinh một đứa bé đáng yêu, là con trai, đặt tên là Tề Bình An.
Anh nên giữ tâm tư như với cô nữa, nên.
Hạ Trường Chinh khổ, lấy khăn khô cẩn thận lau sạch bụi bám ảnh, kẹp kỹ trong sách.
Tề Bình An, cô nhất định hy vọng con của cô cả đời đều bình bình an an.
Anh dậy tìm một chiếc hộp nhỏ trong tủ quần áo, đây là thứ mang từ Kinh Thị tới, là một đồ để cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-cuop-hon-ta-ga-cho-quan-quan-tre-tuoi-nhat/chuong-874-ngoai-truyen-ha-truong-chinh.html.]
Anh tìm trong hộp một miếng ngọc khấu, ngọc khấu lớn, nhưng chất ngọc là phỉ thúy cực phẩm, nhớ từng , cái gọi là bình an khấu.
Lại tìm một cái hộp nhỏ, dùng vải nhung bọc kỹ bình an khấu, bỏ trong hộp, một bức thư ngắn gọn, gửi đến Kinh Thị, nhờ chị dâu giúp chuyển giao cho Tống Vân, là quà tặng cho đứa bé.
Kể từ khi đến quân khu Xuyên tỉnh, liên lạc với Tống Vân nữa, gửi đồ cho cô cũng là nhờ chị dâu chuyển giao, vẫn giữ chừng mực và cách nên , hy vọng vọng niệm đơn phương tình nguyện của mang đến rắc rối cần thiết cho cô.
Thoáng cái một năm trôi qua, sắp đến Tết Nguyên đán, đoàn văn công bên quân khu Xuyên tỉnh đang khẩn trương tập luyện. Tuy hàng năm Tết đều hội diễn văn nghệ, nhưng năm nay đặc biệt khác, xã hội những đổi mới, thứ đều giống nữa, những vở kịch diễn, bây giờ thể diễn , những bài hát hát, bây giờ cũng thể hát .
Đoàn văn công định một buổi hội diễn văn nghệ đặc sắc, mang những tuyệt chiêu bụi phủ bao năm nay thể hiện.
Hôm hội diễn, Hạ Trường Chinh ở hàng thứ hai chính giữa, coi là vị trí thưởng thức cực , nhưng tâm trạng gì, vốn dĩ cũng hứng thú với các tiết mục ca múa, tâm trí vẫn luôn ở sân khấu, chú ý xem tiết mục, cũng chú ý diễn tiết mục. Mãi cho đến khi hội diễn kết thúc tan trường, một nữ đồng chí mặc quân phục xuất hiện mặt , vươn tay về phía , nụ rạng rỡ: "Chào đồng chí, quen một chút, là nữ binh đoàn văn công, Giang Vân, vui quen ."
Hạ Trường Chinh nữ đồng chí mắt, da trắng, dáng cao ráo, dung mạo cũng thuộc loại khá xuất sắc, thật một chút cũng giống Tống Vân, nhưng tại , thấy cô tên là Giang Vân, liền nhịn cô thêm hai cái.
"Chào cô." Hạ Trường Chinh đưa tay bắt hờ với nữ đồng chí mắt một cái: " là Hạ Trường Chinh."
Giang Vân rõ ràng chút hài lòng với sự phản hồi qua loa của , nhưng nụ của cô vẫn rạng rỡ, hỏi thẳng thừng: "Anh đối tượng ?"
Nụ mặt Hạ Trường Chinh nhạt : "Đây là việc riêng của , nếu việc gì, đây."
Hạ Trường Chinh thu hồi ánh mắt, trực tiếp lướt qua Giang Vân về phía .
Giang Vân cũng vì sự lạnh nhạt của mà bỏ cuộc, trực tiếp theo, sán đến bên cạnh líu ríu gì.
Tục ngữ , nữ theo đuổi nam cách một tầng sa, cũng khi nào Giang Vân mới thể xé rách tầng sa .