Bị Cướp Hôn, Ta Gả Cho Quan Quân Trẻ Tuổi Nhất - Chương 699: Đạo lý chỉ nói với người hiểu lý lẽ

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:27:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Tống Vân bước văn phòng, đúng lúc thấy Ngô Hồng Anh và Giang Mạn nở nụ đắc ý đầy lạnh lùng với Lưu Phương Phương.

 

"Thật ngờ, tại học phủ cao nhất đào tạo giáo viên, để chứng kiến nhân tính xí đến nhường . Phẩm hạnh như , thật sự xứng đáng trong văn phòng chỉ tay năm ngón về tư tưởng đạo đức của sinh viên ?"

 

Sắc mặt thầy Đàm biến đổi, đầu bước . Là một cô gái trẻ, dung mạo xuất chúng, khí chất bất phàm, quan trọng là khí thế toát từ cô khiến ngay cả ông là Chủ nhiệm Giáo vụ cũng cảm thấy trong lòng run lên.

 

"Cô là lớp nào? Vào cửa cũng gõ cửa ?" Thầy Đàm trầm mặt , định dùng thế áp .

 

Tống Vân đến bên cạnh Lưu Phương Phương và Dương Lệ Phân , vỗ vỗ lưng Lưu Phương Phương đang đỏ hoe mắt hai cái, ôn tồn : "Đạo lý chỉ với hiểu lý lẽ, nếu đối phương lý lẽ thì cần lý lẽ với họ. Con đường giải quyết vấn đề nhiều, Phòng Giáo vụ thể cho em một lời giải thích, thì tìm Hiệu trưởng, Hiệu trưởng nếu giải quyết thì đến Cục Giáo d.ụ.c, chị tin đời luôn phân biệt trái."

 

Tim Chủ nhiệm Đàm thót một cái, tìm Hiệu trưởng thì ông còn sợ, dù cũng là quen cũ, chút chuyện đến mức trở mặt với ông , nhưng nếu ầm ĩ đến Cục Giáo d.ụ.c thì chuyện sẽ khó giải quyết, chuyện nhỏ cũng sẽ thành vấn đề lớn, nhất là hiện tại chức Phó Hiệu trưởng của trường đang bỏ trống, ông còn cạnh tranh một chút, nếu chuyện thật sự ầm ĩ đến Cục Giáo d.ụ.c, bất kể kết quả thế nào, chuyện cạnh tranh Phó Hiệu trưởng của ông đều sẽ tan thành mây khói.

 

Chủ nhiệm Đàm đang suy nghĩ đối sách trong lòng thì thấy Giang Mạn bên mở miệng : "Cười c.h.ế.t , nhà quê thì vẫn là nhà quê, tưởng Hiệu trưởng là các gặp là gặp ? Tưởng Cục Giáo d.ụ.c là các đến là đến ? Tự coi là ai thế? Không trời cao đất dày. khuyên các , nhân lúc bây giờ bậc thang để xuống thì mau xuống , Chủ nhiệm Đàm đây là cho các , đừng điều."

 

Ngô Hồng Anh rõ ràng tán đồng lời Giang Mạn, tự nhiên tiếp lời: "Chuyện vốn dĩ là hiểu lầm, cũng chẳng gì cô, còn mở miệng ngậm miệng đòi tìm Hiệu trưởng đòi ầm ĩ đến Cục Giáo d.ụ.c, thật sự tưởng Cục Giáo d.ụ.c là nơi ch.ó mèo nào cũng thể đến ?"

 

Tống Vân sang Chủ nhiệm Đàm sắc mặt khó coi: "Ông cũng cho là như ?"

 

Chủ nhiệm Đàm nhíu c.h.ặ.t mày, tuy cảm thấy lời Ngô Hồng Anh và Giang Mạn chút , nhưng đại thể ý tứ vẫn đúng, nên phản bác. Đối mặt với câu hỏi của Tống Vân, ông trầm ngâm một chút mở miệng: "Vị bạn học , quãng đời đại học mới chỉ bắt đầu, ngày tháng chung sống với bạn học còn dài, chút chuyện cỏn con thật sự cần thiết ầm ĩ lớn như , cho ai cả."

 

"Có lẽ trong mắt ông đây chỉ là một chuyện nhỏ đáng kể, nhưng trong lòng bạn học oan uổng bắt nạt, đây là chuyện tày đình. Hôm nay nếu trấn áp luồng gió tà xuống, ngày mai vu oan trộm cái gì hoặc cái gì, cái trường còn ở tiếp thế nào ? Có lãnh đạo nhà trường phân biệt trái, ác ý đổi trắng đen như ông ở đây, em thật sự thể lấy bằng nghiệp ở trường ?"

 

Lời ngẫm kỹ cực kỳ đáng sợ, sắc mặt Lưu Phương Phương và Dương Lệ Phân đều biến đổi.

 

, lãnh đạo nhà trường như thế ở đây, Ngô Hồng Anh và Giang Mạn tùy tiện hắt thêm chút nước bẩn gì lên cô, cô khi sẽ ghi lớn thậm chí đuổi học.

 

Dương Lệ Phân nắm c.h.ặ.t cánh tay Tống Vân: "Đi, bây giờ tìm Hiệu trưởng ngay."

 

Lưu Phương Phương cũng gật đầu: "Em văn phòng Hiệu trưởng ở ."

 

Ba đang định rời , Chủ nhiệm Đàm vội vàng chặn họ : "Chuyện thuộc quyền quản lý của , các cô tìm Hiệu trưởng cũng vô dụng, cũng chuyện gì to tát, đừng kích động như , xuống , chúng chuyện đàng hoàng."

 

Tống Vân như Chủ nhiệm Đàm ánh mắt dần hoảng loạn, nhàn nhạt : "Không cần , gì để với ông cả, kẻ ngốc cũng ông đang thiên vị ai, cần thiết tiếp tục lãng phí nước bọt." Nói xong màng sự ngăn cản của Chủ nhiệm Đàm, trực tiếp dẫn Lưu Phương Phương và Dương Lệ Phân rời khỏi văn phòng.

 

Chủ nhiệm Đàm tức giận thôi, suýt chút nữa ném cốc, sang trừng mắt Ngô Hồng Anh: "Còn ngẩn đó gì? Mau gọi điện thoại cho nhà cô, bảo nhà cô lập tức liên hệ với Hiệu trưởng Mã, bảo Hiệu trưởng Mã ém chuyện xuống, tuyệt đối ầm ĩ đến Cục Giáo d.ụ.c."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-cuop-hon-ta-ga-cho-quan-quan-tre-tuoi-nhat/chuong-699-dao-ly-chi-noi-voi-nguoi-hieu-ly-le.html.]

Chuyện nếu ầm ĩ đến Cục Giáo d.ụ.c, đối với sinh viên cùng lắm là bắt kiểm điểm và công khai xin , tổn hại chút mặt mũi, nhưng đối với Chủ nhiệm Giáo vụ là ông , tổn thất sẽ lớn vô cùng, liên quan đến chuyện tiền đồ .

 

Ngô Hồng Anh cũng sợ chuyện càng càng lớn, lời Chủ nhiệm Đàm, vội vàng gọi điện thoại cho gia đình.

 

Lúc Tống Vân và Dương Lệ Phân, Lưu Phương Phương đến văn phòng Hiệu trưởng. Sau khi Tống Vân gõ cửa liền phận.

 

Hiệu trưởng Mã vốn còn chút lơ là, đối phương là sĩ quan cấp Đoàn, lập tức tỉnh táo . Đợi xong bộ quá trình Lưu Phương Phương tự thuật, lông mày Hiệu trưởng Mã xoắn thành bánh quẩy, trong lòng mắng Chủ nhiệm Đàm một vạn tám nghìn , chút chuyện cỏn con cũng xử lý xong, để ầm ĩ đến chỗ ông .

 

Hiệu trưởng Mã đang cân nhắc lời lẽ, lúc điện thoại reo, khi máy sắc mặt trở nên kỳ quái.

 

"Xin , chuyện , là bạn học Ngô , thì theo quy định của nhà trường."

 

Đầu dây bên sững sờ: "Lão Mã, ông ý gì? Chút chuyện nhỏ ông cũng nể mặt?"

 

Trong lòng Hiệu trưởng Mã khổ sở, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm túc: "Trường học quy định của trường học, chuyện lớn lớn, nhỏ nhỏ, nếu ai cũng như bạn học Ngô, nhà trường cũng lời giải thích, trường học thành cái gì? Chẳng loạn ?"

 

Hiệu trưởng Mã ngay mặt Tống Vân, nghiêm lời từ chối đề nghị của đầu dây bên , đó cúp điện thoại, đối mặt với Tống Vân và Lưu Phương Phương, đổi sang vẻ mặt tươi : "Bạn học Lưu Phương Phương, chuyện đến chỗ , chắc chắn sẽ xử lý công bằng, nhưng điều tra một chút, thể chỉ lời một phía của em."

 

Tống Vân gật đầu: "Nên như , ngày mai sẽ , tin rằng chút chuyện , một ngày thời gian chắc đủ để điều tra rõ ràng ."

 

Hiệu trưởng Mã vội vàng gật đầu: "Đủ đủ , một ngày là đủ ."

 

Tống Vân , cáo từ Hiệu trưởng Mã rời .

 

Ba , Hiệu trưởng Mã lập tức đến văn phòng Chủ nhiệm Đàm, lúc Ngô Hồng Anh và Giang Mạn vẫn đang ở văn phòng Chủ nhiệm Đàm.

 

Chủ nhiệm Đàm nhận một cuộc điện thoại, sắc mặt trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi, khi cúp điện thoại, ông trừng mắt Ngô Hồng Anh: "Không Lưu Phương Phương chỉ là dân chân lấm tay bùn từ nông thôn thi lên ?"

 

Ngô Hồng Anh gật đầu: " , chính là từ nông thôn Hắc tỉnh thi lên, chính miệng mà."

 

Chủ nhiệm Đàm xem hồ sơ của Lưu Phương Phương, quả thực là từ nông thôn thi lên, nhưng nhà họ Ngô chính miệng thái độ của Hiệu trưởng Mã kỳ lạ, nghi ngờ phận đối phương thể dễ chọc, nếu Hiệu trưởng Mã sẽ như , một chút cơ hội hòa hoãn cũng cho.

 

Ngô Hồng Anh cũng nhận tình hình , cô nghĩ ngợi, mở miệng : "Chủ nhiệm Đàm, bạn của Lưu Phương Phương chính miệng với em, b.út máy của Lưu Phương Phương là cô mua ở Cảng Thành, b.út vàng hơn bảy trăm đồng, thầy xem cô phận gì? Liệu là nhà tư bản ?"

 

 

 

 

Loading...