Bị Cướp Hôn, Ta Gả Cho Quan Quân Trẻ Tuổi Nhất - Chương 616: Tha cho tôi

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:16:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh Mộc Tình T.ử hung tợn chằm chằm Tống Vân: "Mày rốt cuộc gì tao?"

 

Tống Vân lấy một cây kim: "Xem cô vẫn thấy đau."

 

"Mày gì? Mau dừng , mau dừng tay." Anh Mộc Tình T.ử đầu tiên nảy sinh cảm giác sợ hãi đối với một Hoa Quốc.

 

Tống Vân đương nhiên sẽ vì lời của Anh Mộc Tình T.ử mà dừng động tác trong tay, cây kim bạc mảnh dài đ.â.m , Anh Mộc Tình T.ử nhanh phát tiếng thét t.h.ả.m thiết.

 

Để ồn đến khác, Tống Vân chu đáo nhét một cục vải miệng Anh Mộc Tình Tử, khiến cô chỉ thể phát tiếng ư ư nghèn nghẹn.

 

Sau khi đ.â.m cây kim thứ hai một phút, Anh Mộc Tình T.ử bắt đầu cầu xin Tống Vân tha thứ, Tống Vân giả vờ thấy, mãi đến khi cô chịu đựng đủ năm phút, mắt thấy sắp ngất , cô mới rút cục vải trong miệng Anh Mộc Tình T.ử : "Cảm giác thế nào? Có thêm kim thứ ba ? Dù cô trung thành với đất nước của cô như , vì đất nước của cô bỏ nhiều hơn chút cũng là nên mà."

 

Anh Mộc Tình T.ử thể chuyện bình thường trọn vẹn, cô thở dốc dồn dập, giọng đứt quãng: "Cầu, cầu xin cô, g.i.ế.c , g.i.ế.c ." Tống Vân động đậy.

 

Anh Mộc Tình T.ử : " , cô đều , tha cho , tha cho ."

 

"Xem xương cốt của tiểu thư Anh Mộc cũng cứng như chính cô nhỉ."

 

Trêu chọc thì trêu chọc, Tống Vân vẫn rút hai cây kim bạc Anh Mộc Tình T.ử .

 

Nghịch mạch quy chính, khiến cảm giác đau đớn xé gan xé ruột đột ngột biến mất quá nửa, Anh Mộc Tình T.ử cảm thấy cuối cùng cũng bò lên từ mười tám tầng địa ngục.

 

Thở dốc một lúc lâu, Anh Mộc Tình T.ử mới cuối cùng tìm giọng của : "Cô rốt cuộc ?"

 

Tống Vân kéo ghế xuống đối diện Anh Mộc Tình Tử, lưng dựa ghế, nhàn nhã lười biếng, giọng cũng mây trôi nước chảy: "Cô tư cách hỏi, bây giờ hỏi, cô trả lời. Chỉ cần để một chữ bậy, nỗi đau , sẽ cho cô nếm thử một trăm , hiểu ?"

 

Giọng của cô rõ ràng nhẹ nhàng, nhưng tai khác, áp lực cực mạnh.

 

Anh Mộc Tình T.ử bây giờ một chút cũng ngông cuồng nổi nữa, một câu tàn nhẫn cũng , thậm chí ngay cả im lặng cũng dám: "Hiểu ."

 

Tống Vân về phía Cố Hưng Hoa và Liêu Phú Cường: "Chuẩn ghi chép."

 

Cố Hưng Hoa và Liêu Phú Cường lập tức gật đầu: "Không thành vấn đề."

 

Cuộc thẩm vấn kéo dài một tiếng đồng hồ, ngoài những vấn đề liên quan đến hành động , Tống Vân còn hỏi một chuyện về Viện nghiên cứu Hoa d.ư.ợ.c nước R.

 

Đáng tiếc về chuyện của Viện nghiên cứu Hoa d.ư.ợ.c, Anh Mộc Tình T.ử nhiều, cơ bản bằng thừa.

 

Theo lời khai của Anh Mộc Tình Tử, sở dĩ bọn chúng thể tay nhanh như ở nơi , là vì bên Viện nghiên cứu nội gián, tiết lộ hành tung của Thành lão và Khúc lão, bọn chúng bố trí ở đây.

 

Về thông tin của nội gián, Anh Mộc Tình T.ử nhiều, chỉ lác đác một chút manh mối, Tống Vân lập tức báo cáo manh mối về Quân bộ Kinh Thị, bên đó coi trọng cao độ, lập tức phái bí mật điều tra.

 

Chuyện ở Kinh Thị Tống Vân tạm thời xen tay , khi thẩm vấn xong, cô bàn giao đặc vụ cho Ban vũ trang địa phương, do Ban vũ trang địa phương phái chuyển đến Kinh Thị, nhiệm vụ chính của cô bây giờ vẫn là bảo vệ mấy vị giáo sư Viện nghiên cứu, những việc khác đều xếp .

 

Sau khi tiếp nhận điều trị hệ thống hai ngày tại bệnh viện, hai bố con Giáo sư Cô và Cô Ngọc Đình trông đều khá hơn nhiều, đặc biệt là Giáo sư Cô, tinh thần cả đều trở , suốt ngày bận rộn giường bệnh con gái, chăm sóc con gái .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-cuop-hon-ta-ga-cho-quan-quan-tre-tuoi-nhat/chuong-616-tha-cho-toi.html.]

Bên Kinh Thị mấy gọi điện giục Tống Vân mau ch.óng đưa mấy vị giáo sư về Kinh, Tống Vân cũng cùng bác sĩ Phí đ.á.n.h giá tính khả thi của việc về Kinh hiện tại, Giáo sư Cô thì , bây giờ về Kinh vấn đề gì, hồi phục cũng tàm tạm , chỉ là tình hình của Cô Ngọc Đình thích hợp xóc nảy đường dài, cần một thời gian tĩnh dưỡng.

 

Vốn dĩ ý của Tống Vân và bác sĩ Phí là, đưa mấy vị giáo sư về Kinh , Cô Ngọc Đình bên sắp xếp ở bệnh viện chăm sóc, cũng sẽ sắp xếp của Ban vũ trang bảo vệ, đợi sức khỏe hồi phục đến mức thể tàu hỏa đường dài, sẽ đưa cô về Kinh Thị đoàn tụ với gia đình.

 

Giáo sư Cô thế nào cũng chịu đồng ý, ông dù thế nào cũng trông chừng con gái, sợ ông , bên nhà họ Vương đến gây phiền phức, con gái tình hình hiện tại, căn bản ứng phó nổi.

 

Hơn nữa Giáo sư Cô chứng kiến sức lực của thằng ngốc nhà họ Vương, thường thể chế ngự , đến lúc đó tùy tiện chạm Ngọc Đình một cái, ông cũng dám nghĩ đến hậu quả đó.

 

Tống Vân đang cân nhắc chuyện , còn nghĩ kết quả, nhà họ Vương tìm đến bệnh viện.

 

Hừ, tự dâng đầu đến, lắm.

 

Người nhà họ Vương đang ầm ĩ ở chỗ cầu thang, các đội viên đặc chiến ngăn cho qua, ồn ào nhốn nháo.

 

Sắc mặt Giáo sư Cô , ông gặp nhà họ Vương, càng Ngọc Đình gặp nhà họ Vương, ông tìm Tống Vân: "Đội trưởng Tống, Ngọc Đình nhà nhà họ Vương hiện tại quan hệ gì, tương lai cũng thể quan hệ gì, chúng đều gặp gia đình đó nữa."

 

Tống Vân gật đầu: "Cháu hiểu, ông yên tâm, cháu sẽ để họ qua quấy rầy đồng chí Cô dưỡng thương." Tống Vân an ủi Giáo sư Cô và Cô Ngọc Đình, xoay khỏi phòng bệnh, về hướng cầu thang.

 

Cô Ngọc Đình trong phòng bệnh bóng lưng Tống Vân xoay rời , trong mắt tràn đầy sùng bái và ngưỡng mộ: "Bố, con mà thể lợi hại như Đội trưởng Tống thì mấy, ai cũng thể bắt nạt chúng ."

 

Giáo sư Cô vỗ vỗ tay con gái: "Sau sẽ còn ai thể bắt nạt chúng nữa."

 

Cô Ngọc Đình gật đầu, trong mắt ẩn hiện ánh lệ: "Bố, cả họ chúng sắp về ?"

 

Sắc mặt Giáo sư Cô lạnh : "Biết thì , con tái giá từ lâu , cả con bây giờ là con trai khác, còn quan hệ gì với chúng nữa, chúng sống cuộc sống của , cần để ý đến họ."

 

Cô Ngọc Đình gật đầu, trong lòng là tư vị gì.

 

Hình dáng của cả, trong lòng cô trở nên mơ hồ, đặc biệt khi tái giá, cả suốt ngày hiếu thuận mặt bố dượng, hai con đó dường như quên sạch sành sanh cô và bố, cô cũng dần dần còn nhớ đến họ nữa.

 

Đầu bên , Tống Vân đến cầu thang, nhà họ Vương khi thấy Tống Vân, lập tức trở nên vô cùng ngoan ngoãn, khuôn mặt hống hách ngang ngược trong nháy mắt trở nên khúm núm, cơ thể vốn hung hãn xông đội viên đặc chiến của Vương lão thái lập tức co rúm lưng Vương lão hán, cũng dám Tống Vân một cái.

 

Ngay cả thằng ngốc khi thấy Tống Vân cũng theo bản năng lùi hai bước.

 

Ánh mắt lạnh lẽo của Tống Vân đảo qua ba nhà họ Vương một vòng, lạnh giọng hỏi: "Các ầm ĩ cái gì?"

 

Vương lão hán thấy bà vợ già biến thành con chim cút lời nào, liền dựa , con trai ngốc càng dựa , chỉ đành tự kiên trì: "Đồng, đồng chí, chúng đến gây sự."

 

Tống Vân khẩy: "Không gây sự? Vậy nãy các đang gì?"

 

Vương lão hán trừng mắt bà vợ già một cái, giống như khi, bất kể lầm gì, đều đổ lên đầu bà vợ già, dù cũng liên quan đến ông .

 

"Chúng thật sự đến gây sự, chúng , chúng chỉ đến thăm con dâu và thông gia, cô xem..." Ông xách lên một con gà mái già trói chân: "Đây là gà mái đẻ trứng trong nhà, chúng đặc biệt mang đến tẩm bổ cho Ngọc Đình."

 

 

 

 

Loading...