Bị Cướp Hôn, Ta Gả Cho Quan Quân Trẻ Tuổi Nhất - Chương 507: Đại Dã
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:12:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Trường Chinh tự nhiên hiểu rõ: “Cậu yên tâm, sẽ bừa.”
Khoảng cách xa, cũng chỉ mất năm phút xe, là nhà dân ở một con phố khác.
Thanh niên hạ thấp giọng : “Giống như bên chỗ chúng , đều giam riêng, nhưng ai canh giữ, bọn họ hoặc là đ.á.n.h bài ngủ trong phòng, hoặc là ngoài uống rượu, chúng động tĩnh nhỏ chút là .”
Sự việc thuận lợi hơn Hạ Trường Chinh tưởng tượng, kịp mặt những ăn mày, đưa tính.
Thanh niên tổng cộng mười hai , chỗ tiếp theo còn bốn .
Chỉ là xảy chút sự cố, khi họ tay, đúng lúc gặp phụ trách canh giữ từ trong phòng vệ sinh, hét lớn một tiếng, kinh động tất cả .
Một trận đ.á.n.h lộn hỗn loạn tự nhiên tránh khỏi. Sau khi Hạ Trường Chinh đ.á.n.h gục tất cả, để tránh bọn chúng tiết lộ tình hình ngoài, ảnh hưởng đến hành động bên phía Tống Vân, Hạ Trường Chinh bảo thanh niên dẫn trói đám .
Khi trói , nhận thanh niên.
“Hồ Bát? Mày là Hồ Bát bên chỗ Long đúng ?”
Đại ca bên vẻ mặt khiếp sợ: “Hắc Long? Mày là của Hắc Long? Chúng mày đang cái gì? Không sống nữa ? Nếu để Yamamoto , chúng mày sẽ hậu quả gì ?”
Tay trói dây của Hồ Bát khựng , ngẩng đầu đàn ông mặt mũi bầm dập hỏi: “Nếu tối nay Yamamoto c.h.ế.t thì ?”
Người đàn ông ngẩn , trong mắt đột nhiên b.ắ.n tia sáng: “Mày cái gì? Yamamoto c.h.ế.t? Mày thật?”
Hồ Bát tiếp tục trói dây: “Nếu mày Yamamoto c.h.ế.t, thì đừng chạy trốn, ngoan ngoãn ở đây đợi tin.”
Người đàn ông kích động: “Bản lĩnh của Hắc Long tao , việc , mày thả tao , tao cùng .”
Hồ Bát lắc đầu: “Không cần, Long , tự nhiên , các ở đây đợi tin là , chuyện khác thì đừng tham gia.”
Sau khi trói xong, Hạ Trường Chinh dẫn Hồ Bát bọn họ rời khỏi nhà dân, bốn chiếc xe nhét đầy ắp, mấy tên đàn em còn chủ động chui cốp xe.
Đợi khi họ trở về trang viên nhà họ Bạch, Bạch Thanh Phong sắp xếp xong tàu, cần xuống xe, trực tiếp đầu bến tàu.
Hạ Trường Chinh bảo Hồ Bát đến chân núi Long Hoa canh chừng, thấy Tống Vân xuống núi thì bảo cô thẳng đến bến tàu.
Hồ Bát sảng khoái ngay, gã cũng ngay lập tức, tên Yamamoto đó, rốt cuộc c.h.ế.t , c.h.ế.t đủ thê t.h.ả.m .
Đầu bên , khi Tống Vân và Hắc Long lái xe đến chân núi Long Hoa, Tống Vân một xuống xe.
“Thật sự cần lên cùng?” Hắc Long hỏi.
Tống Vân liếc cánh tay đang treo của gã: “Anh thì tác dụng gì?”
Hắc Long cúi đầu cánh tay của , thở dài: “Vậy cô cẩn thận chút, lão già Yamamoto đó âm hiểm độc ác, hơn nữa hành sự vô cùng cẩn thận dè dặt, bên cạnh ông một vệ sĩ công phu s.ú.n.g pháp đều lợi hại, bao giờ rời ông nửa bước.”
Tống Vân gật đầu: “Được, sẽ cẩn thận, đầu xe cho , nếu phát hiện gì , cần đợi , tự là .”
Tống Vân xong liền tự lên núi.
Nhìn bóng lưng dần xa trong bóng tối, Hắc Long đầu tiên cảm thấy thật vô dụng, ngay cả một phụ nữ cũng bằng.
Y lời đầu xe cho , tắt máy, bắt đầu sự chờ đợi nôn nóng dài đằng đẵng.
Chưa bao giờ , một phút thể dài như .
Núi Long Hoa là ngọn núi hiểm trở gì, vì núi chùa Long Hoa, hương hỏa thịnh vượng, đường lên núi tu sửa , dù là ban đêm cũng cần lo nhầm đường cẩn thận thứ gì chặn .
Một giờ sáng, Tống Vân đến chùa Long Hoa.
Cổng chùa đóng c.h.ặ.t, điều tự nhiên ngăn cô, leo tường là một trong những sở trường của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-cuop-hon-ta-ga-cho-quan-quan-tre-tuoi-nhat/chuong-507-dai-da.html.]
Cũng giống như những ngôi chùa từng thấy đây, chỉ là chùa Long Hoa hiển nhiên hào hoa hơn chùa chiền trong nội địa một chút.
Kiếp Tống Vân từng cùng sư phụ ở trong chùa vài ngày, phòng khách cho khách lưu trú thường sẽ xây ở , nhanh tìm thấy phòng khách chuyên dành cho khách ở phía lầu kinh phía Đông.
Nhìn kỹ thì phong cách kiến trúc phòng khách của chùa, và cái gọi là phong cách Nhật Bản thực giống .
Nói chính xác hơn, hẳn là phong cách kiến trúc Nhật Bản, và phong cách kiến trúc chùa chiền truyền thống bên phía Hoa Quốc giống .
Cả một dãy phòng khách, quỷ Yamamoto ở phòng nào, đơn giản, phòng nào canh cửa thì là phòng đó.
Tống Vân trong bóng tối, từ xa hai đàn ông canh giữ bên ngoài phòng khách.
Nương theo ánh trăng nhàn nhạt, Tống Vân thể thấy hai đó mặc võ sĩ phục truyền thống, bên hông đeo kiếm võ sĩ.
Hai đó như môn thần nhúc nhích, vóc dáng cao hơn những tên quỷ Tống Vân từng gặp đây một chút, thể tạng cũng tráng kiện, trông khá dọa .
Tiếc là dọa Tống Vân.
Cô ẩn trong bóng tối, ước lượng cách, trong tay kẹp hai viên đá cuội, chậm trong bóng tối mấy chục mét dừng , cách gần đủ , cổ tay vung lên, hai viên đá cuội đồng thời bay .
Đêm trong chùa yên tĩnh, tiếng xé gió của đá cuội thu hút sự chú ý của hai võ sĩ quỷ, hai theo bản năng né tránh, tiếc là muộn, tốc độ của đá cuội nhanh hơn bọn họ tưởng tượng nhiều, đợi bọn họ động tác né tránh, đá đồng thời trúng giữa trán hai .
Hai thậm chí kịp phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết, chỉ hừ hừ trong cổ họng, liền ngã xuống.
Người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi trong phòng mạnh mẽ mở mắt, gần như một giây chần chừ, gã nhanh ch.óng xuống giường, trong tay cầm thanh kiếm võ sĩ luôn đặt ở đầu giường.
Yamamoto ở gian trong vốn dĩ ngủ sâu, thấy động tĩnh lên tiếng hỏi: “Đại Dã quân?”
Đại Dã đến bên cửa, mùi m.á.u tanh xuyên qua khe cửa chui mũi gã, gã đầu dặn dò Yamamoto: “Cầm chắc s.ú.n.g, đừng ngoài.”
Yamamoto cau mày, dậy, tay thò xuống gối, rút một khẩu s.ú.n.g lục.
Ông cũng lo lắng, bởi vì Đại Dã từng thất bại.
Chỉ là tò mò, ai đến tìm ông gây phiền phức lúc , ai dám đến tìm ông gây phiền phức.
Bên ngoài, Tống Vân trong khoảnh khắc cửa mở ném đá , tiếc là gạt mất.
Đây vẫn là đầu tiên thể tránh đá cô ném , xem Hắc Long quá, bên cạnh quỷ Yamamoto quả thực một vệ sĩ công phu cao cường.
Đại Dã thấy ném đá về phía gã.
Trong bóng đêm mờ mịt, gã chỉ thể rõ là một phụ nữ dáng mảnh khảnh, dung mạo rõ lắm.
“Ai?”
Tống Vân chậm rãi bước : “Bà nội mày đây.”
Tống Vân tiếng Hoa, Đại Dã hiển nhiên hiểu, trong lòng bốc hỏa, đồng thời kinh ngạc, giọng , là một cô gái vô cùng trẻ tuổi.
Gã đầu cánh cửa gỗ đá b.ắ.n trúng, thủng một lỗ lớn, hơn nữa cả cánh cửa đều những vết nứt chi chít, ước chừng tùy tiện chạm một cái, cả cánh cửa sẽ tan tành, đây là sức mạnh mà một cô gái trẻ nên ?
Trong mắt Đại Dã b.ắ.n tia sáng hưng phấn.
Sớm Hoa Quốc nội gia công phu bí mật truyền ngoài, gã tìm bao nhiêu năm nay đều tìm thấy, ngờ bây giờ dâng tới cửa .
“Cô bé, khẩu khí lớn thật, sư phụ cô là ai?”
Tống Vân từng bước về phía Đại Dã, thản nhiên : “Tao là bà nội mày, sư phụ tao đương nhiên là tổ tông mày .”