Bị Cướp Hôn, Ta Gả Cho Quan Quân Trẻ Tuổi Nhất - Chương 448: Khách sạn Hữu Nghị

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:08:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khách nước ngoài đón khách sạn Hữu Nghị, từ khoảnh khắc họ bước chân khách sạn Hữu Nghị, sự an của họ thuộc về trách nhiệm của Tống Vân, Hà Duy và những khác. Các sĩ quan phụ trách đưa đón đều khách sạn Hữu Nghị mà trực tiếp rút lui.

 

Tống Vân lưng Hà Duy, hai ở chỗ dễ thấy mà trong góc tối của khách sạn. Họ chịu trách nhiệm an cho khách nước ngoài trong và ngoài khách sạn, nhưng vệ sĩ riêng, chỉ khi xuất hiện tình huống nguy hiểm mới bảo vệ an cho khách.

 

Thực tế khách nước ngoài tự mang theo vệ sĩ, những đàn ông ngoại quốc mặc âu phục đeo găng tay trắng, cao một mét tám, như gió, ánh mắt sắc bén đều là vệ sĩ của những vị khách , ước chừng lượng còn nhiều hơn cả khách.

 

Đây là tin tưởng năng lực an ninh của nước Hoa đến mức nào chứ.

 

Thôi kệ, như họ còn đỡ việc.

 

Ngoài đội đặc chiến phụ trách an cho khách nước ngoài, còn các phiên dịch viên của Bộ Ngoại giao phụ trách vấn đề giao tiếp cũng đều đợi ở khách sạn, sẵn sàng nhận lệnh bất cứ lúc nào.

 

Khách nước ngoài khá hài lòng với môi trường của khách sạn Hữu Nghị, dù cũng là khách sạn xây dựng chuyên biệt cho khách nước ngoài, cơ sở vật chất bên trong nhiều thứ thiết kế và trang trí tham khảo theo khách sạn nước ngoài, coi là sự sang trọng cao cấp độc nhất vô nhị của nước Hoa hiện tại.

 

Có lẽ do xuống máy bay cơ thể mệt mỏi, khách nước ngoài gây động tĩnh gì, ăn qua loa chút đồ ai nấy về phòng nghỉ ngơi.

 

Tống Vân và các chiến hữu thể nghỉ ngơi, kiểm tra trong ngoài khách sạn hai nữa để đảm bảo và việc khả nghi.

 

Đến tối, khách nước ngoài lượt khỏi phòng, cả khách sạn Hữu Nghị trở nên náo nhiệt. Khách nước ngoài tổ chức vũ hội, ăn tự chọn, uống đồ pha chế đặc biệt, tắm bồn hoa tươi, cái cái , khiến nhân viên phục vụ của cả khách sạn Hữu Nghị chạy đôn chạy đáo, bận đến chân chạm đất.

 

Tống Vân trong góc phòng tiệc tầng hai nơi tổ chức vũ hội, ánh mắt quét quanh phòng, thu hết động tĩnh của đáy mắt.

 

Ở nơi náo nhiệt thế , vài ly rượu bụng, chút ma sát là chuyện bình thường, chuyện nhỏ nhặt thì Tống Vân và đồng đội sẽ mặt, tự nhiên phụ trách khách sạn và Bộ Ngoại giao giải quyết.

 

Kia kìa, hai phiên dịch viên câu nào của nước Y kích động, trực tiếp tức phát , che mặt chạy khỏi khách sạn nữa.

 

Tống Vân quan sát một lúc, nhanh hiểu chuyện gì xảy . Một nước Y tính cách phô trương, năng thẳng thừng, thậm chí mang theo ý nhạo giọng điệu kỳ lạ của phiên dịch viên nước Hoa, chỉ nhạo mà còn sai khiến phiên dịch viên xoay như chong ch.óng, còn họ thì như xem khỉ diễn trò chạy vòng quanh. Các phiên dịch viên vốn luôn ngưỡng mộ, thể chịu sự tủi , chạy mất hai nữa.

 

Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đau đầu thôi, thầm mắng những nước Y vô lý gây sự, mắng cấp trẻ tuổi của vô dụng, một chút thủ đoạn cũng , gặp chuyện chỉ nhè bỏ chạy.

 

Mắng mỏ giải quyết vấn đề, hiện tại đang thiếu phiên dịch viên khẩu ngữ , Bộ trưởng Trương đột nhiên nghĩ đến Bạch Nguyễn Nguyễn sang việc ở Bộ Thương mại.

 

Nói về khẩu ngữ , Bạch Nguyễn Nguyễn thực sự sống ở nước Y nhiều năm, khẩu ngữ chẳng khác gì nước Y, kinh nghiệm sống ở nước Y, ứng phó với những vị khách nước ngoài chắc thành vấn đề.

 

Thế là ngày hôm , Bạch Nguyễn Nguyễn điều động đến khách sạn Hữu Nghị.

 

Ban ngày các chính khách nước Y đến Đại lễ đường gặp gỡ lãnh đạo cấp cao nước Hoa, trường hợp sẽ phiên dịch viên chuyên nghiệp mặt, Bạch Nguyễn Nguyễn giữ khách sạn Hữu Nghị, phụ trách nhu cầu phiên dịch của một thương nhân giàu nước Y và gia đình.

 

Có sự gia nhập của Bạch Nguyễn Nguyễn, đội ngũ phiên dịch nước Hoa rõ ràng bắt đầu guồng, cả ngày xảy loạn gì, cho đến khi màn đêm buông xuống, những nước Y bắt đầu tổ chức vũ hội.

 

Tổ chức vũ hội thì uống rượu, một khi uống rượu, tự nhiên tránh khỏi một chuyện linh tinh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-cuop-hon-ta-ga-cho-quan-quan-tre-tuoi-nhat/chuong-448-khach-san-huu-nghi.html.]

Bạch Nguyễn Nguyễn bận rộn cả ngày, lấy một ly nước trái cây từ quầy bar, một bên uống hai ngụm, một đàn ông nước Y ba mươi tuổi bưng hai ly rượu đến mặt Bạch Nguyễn Nguyễn, đưa một ly cho cô: "Quý cô xinh , vinh hạnh mời cô uống một ly ?"

 

Bạch Nguyễn Nguyễn lịch sự nhận lấy rượu, giơ ly về phía đàn ông nước Y nhưng uống: "Cảm ơn, nhưng hiện tại đang việc, thể uống rượu, mong ngài thông cảm."

 

Người đàn ông nước Y thấy cô uống, : "Vậy thể mời cô nhảy một điệu ?"

 

Bạch Nguyễn Nguyễn vẫn mỉm từ chối: "Xin ngài, nhảy, hơn nữa hiện tại là giờ việc của ."

 

Sự từ chối rõ ràng .

 

gã đàn ông nước Y rõ ràng định bỏ cuộc, gã đặt ly rượu lên quầy bar, trực tiếp đưa tay nắm lấy cổ tay Bạch Nguyễn Nguyễn: "Quý cô xinh , nhảy thể học, dạy cô ?" Nói xong trực tiếp kéo Bạch Nguyễn Nguyễn từ ghế dậy, tay định ôm eo Bạch Nguyễn Nguyễn.

 

Sắc mặt Bạch Nguyễn Nguyễn đổi, trực tiếp hất tay gã đàn ông nước Y , tránh bàn tay định ôm eo cô, xoay định .

 

Gã đàn ông nước Y sải một bước dài lên , chặn đường của Bạch Nguyễn Nguyễn, như Bạch Nguyễn Nguyễn xinh mảnh mai: "Quý cô xinh , chỉ cần cô đồng ý nhảy với một điệu, thể trả thù lao cho cô, mười bảng Y thế nào?"

 

Bạch Nguyễn Nguyễn hiện vẻ giận dữ: "Xin tránh ."

 

Gã đàn ông nước Y chẳng những tránh, đưa tay ôm eo Bạch Nguyễn Nguyễn: "Mười bảng Y đủ? Vậy hai mươi thì ?"

 

Có mấy gã đàn ông nước Y một bên xem kịch , bọn họ cá cược, hôm nay John thể "hạ gục" phụ nữ nước Hoa xinh .

 

Bốn , trong đó ba cảm thấy John nhất định thể hạ gục phụ nữ nước Hoa , chỉ một cảm thấy thể, bởi vì phát hiện phụ nữ nước Hoa khác với những nữ phiên dịch viên khác, khi gặp những vị khách quý như họ hề chút rụt rè cố ý nịnh nọt, ánh mắt họ và bình thường gì khác biệt, cho nên cảm thấy John sẽ thành công.

 

Bạch Nguyễn Nguyễn tránh tay John, vẻ giận dữ mặt càng đậm, cô lạnh lùng quát: "Vị , xin ngài hãy tôn trọng một chút."

 

Lúc John cũng cáu , gã mất mặt bạn bè, lúc khoác lác, nhất định thể hạ gục phụ nữ nước Hoa .

 

"Năm mươi thì ? Vẫn đủ ? Vậy cô cảm thấy cô đáng giá bao nhiêu?" Nụ mặt John gần như biến mất, gã mạnh mẽ kéo tay Bạch Nguyễn Nguyễn.

 

Lúc một bóng xuất hiện giữa hai , John cảm thấy cổ tay đ.á.n.h một cái, đau đến mức gã lập tức rụt kiểm tra, cổ tay đau, nhưng cổ tay chẳng dấu vết gì, chuyện gì ?

 

John ngẩng đầu, rõ bóng đột nhiên chen , là một phụ nữ mặc trang phục giống nhân viên phục vụ khách sạn, dung mạo rực rỡ ch.ói mắt, là vẻ khác kiểu với Bạch Nguyễn Nguyễn, vẻ như càng khiến gã động lòng.

 

Không màng đến cơn đau ở cổ tay, gã hỏi Tống Vân: "Là cô đ.á.n.h ?" Gã giơ cổ tay lên.

 

Tống Vân mặt cảm xúc, lạnh lùng John, sự chán ghét trong mắt hề che giấu, cô dùng tiếng Y lưu loát : "Vị , hành vi của ngài cấu thành quấy rối ác ý, sẽ lập tức báo cáo việc với phụ trách đoàn đại biểu, nếu ngài còn tiếp tục ở nước Hoa, xin hãy bắt đầu từ bây giờ, chú ý lời và hành động của ."

 

John cau mày, một cơn giận xông lên đầu: "Cô chỉ là một nhân viên phục vụ quèn, dám uy h.i.ế.p khách nước ngoài? Quản lý của các là ai? Bảo qua đây."

 

 

 

 

Loading...