Bị Cướp Hôn, Ta Gả Cho Quan Quân Trẻ Tuổi Nhất - Chương 308: Học có chút thành tựu
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:01:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đuổi khéo thư ký cùng, trong phòng chỉ còn ba bọn họ, Hoàng Oánh mới kể bộ sự việc xảy ở khách sạn cho Bạch Nguyễn Nguyễn .
Bạch Nguyễn Nguyễn sợ đến mức mặt trắng bệch.
“Cậu ...”
Hoàng Oánh lắc đầu: “Không , may mà em họ đến kịp, cô lợi hại, thật sự quá lợi hại, hai tên vệ sĩ , cô một tay một tên trực tiếp đ.á.n.h ngất, cứ như thế ...” Hoàng Oánh khoa tay múa chân với Bạch Nguyễn Nguyễn: “Sau đó cô một cước đá văng cửa phòng, liền túm lấy tóc tên dâm tặc Đổng Lâm , tát trái tát liên tiếp mười mấy cái, đ.á.n.h thành đầu heo, đó...” Hoàng Oánh dậy, bắt chước dáng vẻ lúc đó của Tống Vân, giơ chân giẫm xuống: “Cô giẫm một cái như thế , liền thấy tiếng ‘rắc’ vang lên, cánh tay Đổng Lâm gãy luôn, đau đến mức tên lóc t.h.ả.m thiết.”
Tống Vân bưng nước ấm tới, : “Không , Hoàng tiểu thư còn thiên phú kể chuyện đấy.”
Kể từ khi Tống Vân lộ một chiêu mặt cô , ánh mắt Hoàng Oánh Tống Vân khác , ngoài kính sợ , còn sùng bái.
Bạch Nguyễn Nguyễn cũng vẻ mặt kinh ngạc, cô Hoàng Oánh thể lừa , cho nên em họ thực là một cao thủ võ lâm?
“Chị họ, uống chút nước, tắm rửa .” Tống Vân vết đỏ n.g.ự.c Bạch Nguyễn Nguyễn cảm thấy chướng mắt vô cùng, đ.á.n.h cho tên dâm tặc Đổng Lâm một trận nhừ t.ử nữa.
Bạch Nguyễn Nguyễn nhận lấy cốc nước uống một chút, vẫn còn ngơ ngác, nhưng cô ngoan ngoãn dậy phòng tắm.
Nhân lúc Bạch Nguyễn Nguyễn tắm rửa, Hoàng Oánh sán gần Tống Vân, nhỏ giọng hỏi: “Tống tiểu thư, cô thật sự là bác sĩ Đông y lợi hại ?”
Tống Vân : “Rất lợi hại thì dám nhận, coi như học chút thành tựu.”
Hoàng Oánh vội vàng đưa tay : “Có thể xem cho ?” Một là cô quả thực bệnh, hai là cũng chị em thăm dò thực lực của Tống Vân, xem y thuật của cô thật sự lợi hại như , dù chú Bạch bệnh quả thực nặng, thể đùa giỡn .
Tâm tư nhỏ của Hoàng Oánh, Tống Vân , nhưng cô phản cảm, ngược mừng cho chị họ, thể một bạn thật lòng thật như .
Tống Vân bắt mạch cho Hoàng Oánh, đôi mày vốn đang giãn từ từ nhíu , cô thu tay về, Hoàng Oánh : “Cô chứng thể hàn nghiêm trọng, dù là mùa hè cũng thường xuyên tay chân lạnh buốt, sốt ?”
Hoàng Oánh mở to mắt, cô đúng hết.
Tình trạng sức khỏe của cô , ngoại trừ nhà và bác sĩ gia đình , căn bản ngoài , Tống Vân mới đến Cảng Thành, càng thể ngóng những chuyện riêng tư từ .
Cho nên, cô thật sự là bác sĩ Đông y thể chỉ dựa bắt mạch mà chẩn tình trạng sức khỏe của cô .
Hoàng Oánh gật đầu lia lịa: “ đúng, luôn lạnh tay chân, chỉ tay chân, cũng luôn thấy lạnh, sốt là chuyện thường xuyên, cô chuẩn thật.”
Thấy Hoàng Oánh vẻ mặt tươi , Tống Vân nhíu mày : “Cô cô bệnh nặng ?”
Hoàng Oánh sững sờ: “Bác sĩ gia đình chỉ là thể hàn, gì đáng ngại, lúc sốt uống chút t.h.u.ố.c hạ sốt là , hơn nữa mỗi sốt, chỉ cần uống t.h.u.ố.c hạ sốt cho hạ sốt là sẽ khỏi.”
Tống Vân lắc đầu: “Thuốc hạ sốt chỉ tác dụng hạ sốt, hiệu quả trị liệu bệnh chứng, nguyên nhân bệnh của cô vẫn luôn ở đó, hơn nữa theo tuổi tác tăng lên, chứng hàn của cô ngày càng nghiêm trọng, một khi thực sự bùng phát, sẽ thể vãn hồi.”
Sự nghiêm túc của Tống Vân dọa Hoàng Oánh giật , giọng cũng bắt đầu lắp bắp: “Không, thể nào chứ? bình thường ngoại trừ thỉnh thoảng sốt, sợ lạnh , triệu chứng gì khác mà.”
“Đó là vì chứng hàn phát triển đến điểm giới hạn, cơ năng cơ thể cô giúp cô áp chế , cho nên mới cảm giác khác.” Ngừng một chút, cô cân nhắc từ ngữ, tiếp tục : “Theo tình trạng hiện giờ của cô, chứng hàn phát triển đến điểm giới hạn, bất cứ lúc nào cũng khả năng bùng phát, thể là ngày mai, thể là ngày , tóm cô bây giờ đang ở trong tình cảnh cực kỳ nguy hiểm, nhất lập tức bắt đầu điều trị, thể kéo dài nữa.”
Hoàng Oánh thật sự dọa sợ , nhất thời lục thần vô chủ: “Vậy , bây giờ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-cuop-hon-ta-ga-cho-quan-quan-tre-tuoi-nhat/chuong-308-hoc-co-chut-thanh-tuu.html.]
Tống Vân : “Nếu cô tin tưởng , thể châm cứu điều trị cho cô, tiên loại bỏ một phần hàn khí trong cơ thể, đó dùng t.h.u.ố.c đúng bệnh từ từ điều dưỡng, việc cần một quá trình, ngày một ngày hai là chữa khỏi .”
Trong thâm tâm Hoàng Oánh là tin tưởng Tống Vân, nhưng chuyện quan trọng thế , cô nhất thời hoảng loạn, nên quyết định thế nào.
Tống Vân : “Cô thể về bàn bạc với nhà , nếu cần chữa trị cho cô, thì đến khách sạn tìm , nhanh lên, sẽ ở Cảng Thành quá lâu.”
Hoàng Oánh hoang mang lo sợ rời .
Bạch Nguyễn Nguyễn tắm xong , một bộ đồ ngủ thoải mái, dùng khăn khô quấn tóc, hốc mắt đỏ hoe, chắc là .
Bạch Nguyễn Nguyễn cũng mới hai mươi tuổi, nếu ở đời , chính là cô bé sinh viên nghiệp đại học, gặp chuyện , là bình thường.
May mà sự việc đến mức thể vãn hồi, một chút chắc là sẽ thôi.
“Chúng ăn tối trong phòng, lát nữa bảo khách sạn mang lên, bây giờ chị kỹ tình hình của cho em .” Tống Vân .
Bạch Nguyễn Nguyễn gật đầu.
Nhắc đến bệnh tình của ba, cô còn rõ hơn , nhiều lúc ba sợ đau lòng, bác sĩ kiểm tra và điều trị cho ông đều là bảo cô ở bên cạnh, cô rõ hơn ai hết tình trạng hiện giờ của ba.
Tống Vân ghi những trọng điểm mà Bạch Nguyễn Nguyễn nhắc đến, đồng thời đưa một câu hỏi chi tiết, ví dụ như lúc ho thì dáng vẻ thế nào, tiếng ho , thời gian giãn cách giữa các cơn ho, đau n.g.ự.c bắt đầu từ khi nào, phạm vi đau n.g.ự.c, thời gian phát bệnh, lưng đau , chân sưng các loại.
Sau khi ghi chép xong xuôi, Tống Vân nhanh căn cứ mô tả bệnh tình để lập phương án điều trị.
Nếu điều kiện cho phép, đương nhiên lập tức tiếp nhận sự điều trị của Tống Vân là nhất.
bây giờ điều kiện cho phép, cô chỉ thể một ít t.h.u.ố.c, để Bạch Nguyễn Nguyễn mang sang nước Y, định bệnh tình cho , để tinh lực khai thông con đường về nước, đợi về nước , chuyện đều dễ .
Hai ăn tối trong phòng khách sạn, trò chuyện một lúc, Tống Vân cáo từ về phòng .
Về đến phòng, cô phát hiện Tề Mặc Nam và bọn Hà Hồng Quân, Giang Cản Mỹ ba đều ở đó, ba bàn ăn, bàn bày mấy món đồ ăn, nguội lạnh, nhưng ai động đũa.
Hà Hồng Quân thấy Tống Vân về, vui mừng khôn xiết: “Cô cuối cùng cũng về , về nữa là bụng bắt đầu hát thành kế hồi thứ mười chín đấy.”
Tống Vân lúc mới nhớ đó với Tề Mặc Nam, cô sẽ về ăn tối, kết quả cô quên béng mất.
“Cái đó, nãy ăn , các mau ăn .”
Tề Mặc Nam chú ý thấy giày Tống Vân lúc về và lúc giống , nhíu mày hỏi: “Xảy chuyện gì ?”
Tống Vân kinh thán sự nhạy bén của Tề Mặc Nam, cùng là thành viên đội đặc chiến, Hà Hồng Quân và Giang Cản Mỹ ở phương diện kém xa Tề Mặc Nam.
“ là xảy chút chuyện.” Cô đến bên bàn ăn xuống, kể chuyện xảy hôm nay cho ba họ một lượt.