Bị Cướp Hôn, Ta Gả Cho Quan Quân Trẻ Tuổi Nhất - Chương 257: Quản cái miệng
Cập nhật lúc: 2026-01-12 14:55:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiến sĩ trẻ tuổi đưa ông lão , Cổ lão đầu lén lút hỏi Tống Vân: "Viên Ngưu Hoàng Hoàn cấp cứu của cháu, bao nhiêu tiền một viên?"
Tống Vân lắc đầu: "Thôi bỏ , cứu một mạng , bất kể t.h.u.ố.c đáng giá bao nhiêu tiền, lấy t.h.u.ố.c đổi mạng, tóm là đáng giá."
Cô cũng đau lòng, Ngưu Hoàng Hoàn dùng đều là d.ư.ợ.c liệu danh quý, cô tổng cộng chỉ chín viên, định giữ về thôn Thanh Hà mang cho bố và hai ông Tề Mạc, bây giờ dùng mất một viên, chỉ còn tám viên.
"Bác sĩ Tống, cứu con gái với." Một chiến sĩ trẻ tuổi bế một bé gái hai tuổi tới, bên cạnh theo một phụ nữ trẻ tuổi thần sắc cục mịch.
Tống Vân bảo bế đứa bé xuống, hỏi thăm: "Đứa bé ?"
Chiến sĩ trẻ tuổi : "Lúc sinh phát bệnh, vẫn luôn lắm."
Tống Vân hỏi: "Lúc phát bệnh là dáng vẻ thế nào?"
Chiến sĩ trẻ tuổi về phía phụ nữ bên cạnh, phụ nữ vội : "Luôn đột nhiên toát mồ hôi, thở , khi còn tím tái, đang đột nhiên ôm n.g.ự.c kêu đau, cũng sẽ ngất xỉu."
Tống Vân lông mày liền cau , khi kiểm tra cho bé gái, lông mày cau càng c.h.ặ.t hơn: "Mọi đưa đến bệnh viện khám bao giờ ?"
Chiến sĩ trẻ tuổi : "Đưa đến bệnh viện huyện khám một , là tim vấn đề, bọn họ chữa ."
Tống Vân gật đầu: "Quả thực là vấn đề ở tim, bệnh tim bẩm sinh, trong gia tộc các ai tiền sử bệnh ?"
Tống Vân hỏi câu , chiến sĩ trẻ tuổi trừng lớn mắt, vội : "Hai cô của đến ba mươi qua đời, lúc đó là bệnh gì, bố cô luôn kêu đau n.g.ự.c, thở , liệu cũng là bệnh ?"
Tống Vân thể dựa vài ba câu xác nhận điều gì, nhưng ước chừng là tiền sử di truyền gia tộc.
Người phụ nữ hoảng loạn vô cùng: "Vậy bây giờ? Niêu Niêu bây giờ?"
Tống Vân khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của đứa bé, trong lòng nỡ, với chiến sĩ trẻ tuổi: "Bệnh của đứa bé coi như là khá nghiêm trọng trong bệnh tim bẩm sinh, bắt buộc phẫu thuật điều trị, chỉ cần tiếp nhận phẫu thuật điều trị, là cơ hội lớn khỏi hẳn. Có điều bây giờ bé còn quá nhỏ, thích hợp phẫu thuật, đợi thêm hai năm nữa."
Nghe phẫu thuật, tay phụ nữ run lên, bây giờ còn , run càng dữ dội hơn, cô chảy nước mắt lắc đầu: "Gần đây Niêu Niêu phát bệnh ngày càng thường xuyên, con bé đợi ."
Tống Vân lấy giấy tới: "Mọi tên xuống."
Chiến sĩ trẻ tuổi ý gì, nhưng cũng hỏi nhiều, nhận lấy b.út tên xuống.
Tống Vân lấy giấy b.út, ba chữ Liêu Tiến Bộ tên chiến sĩ trẻ tuổi, xuống tên t.h.u.ố.c: "Hộ Tâm Hoàn."
"Hai ngày đừng vội, tối tranh thủ thời gian phối t.h.u.ố.c cho , đứa bé chỉ cần phát bệnh thì uống t.h.u.ố.c phối, hẳn là thể kiên trì hai đến ba năm, đến lúc đó đưa đứa bé đến bệnh viện lớn ở Kinh Thị phẫu thuật, nhất định phẫu thuật."
Trên mặt hai vợ chồng lộ vẻ vui mừng, cảm tạ rối rít.
Tống Vân một tờ đơn lĩnh t.h.u.ố.c cho Liêu Tiến Bộ: "Ngày cầm tờ đơn đến tìm lấy t.h.u.ố.c."
Liêu Tiến Bộ nhận lấy đơn, vui vui vẻ vẻ cùng vợ đưa con .
Cũng may bệnh loại nhiều, bệnh đến đều là dùng cao dán và châm cứu là thể giải quyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-cuop-hon-ta-ga-cho-quan-quan-tre-tuoi-nhat/chuong-257-quan-cai-mieng.html.]
Vừa tiễn một bác gái thấp khớp chân, miễn phí cho bà hai miếng cao dán, nhiều hơn thì để con trai bà nghĩ cách, dù chỗ Tống Vân thể tùy tiện tặng, nhiều như , cô tặng nổi, hai miếng là giới hạn.
"Bác sĩ Tống, cô qua đây xem chút." Bên phía Tần Mộng gọi .
Tống Vân qua, bệnh là một phụ nữ trẻ tuổi ngoài hai mươi, gầy trơ cả xương, chút dọa , tinh thần bò bàn, ánh mắt tan rã, thở gấp.
"Bác sĩ Tống, bệnh triệu chứng sốt, huyết áp cũng cao, thậm chí thấp, nhịp tim nhanh, đây là chuyện gì?"
Tống Vân thấy bệnh há miệng, phụ nữ trung niên chăm sóc bên cạnh vội vàng lấy bình nước đút nước cho bệnh, thành thạo, hiển nhiên quen .
"Bà cho cô uống cái gì?" Tống Vân hỏi.
Người phụ nữ trung niên vội : "Là nước đường, nó cứ ăn đồ ngọt, liền pha nước đường cho nó, cũng uống hết, cơm cũng ăn ít, nhưng ngày càng gầy."
Tống Vân bắt mạch cho phụ nữ trẻ tuổi một chút, giống như Tần Mộng , nhịp tim nhanh, thở gấp ngắn, bộ dạng giống như sắp c.h.ế.t.
" nghi ngờ là bệnh tiểu đường." Tống Vân .
Người phụ nữ trung niên sững sờ: "Bệnh gì? Bệnh tiểu gì?"
"Bệnh tiểu đường, cũng là chứng tiêu khát trong Đông y chúng , nước đường đừng uống nữa, chỉ uống nước đun sôi để nguội, lượng lớn nước đun sôi để nguội." Tống Vân lấy giấy b.út của Tần Mộng đơn t.h.u.ố.c, : "Tình trạng cô nguy hiểm, bà lập tức đưa cô đến bệnh viện quân khu viện, bảo bác sĩ truyền nước, sẽ tên t.h.u.ố.c, chỉ truyền loại t.h.u.ố.c , những loại khác đừng dùng, đặc biệt là đường glucose, tuyệt đối dùng."
Tống Vân nhanh ch.óng xong loại nước cần truyền khi viện, một đơn t.h.u.ố.c hạ đường huyết: " kê cho một đơn t.h.u.ố.c hạ đường huyết, mỗi ngày uống hai , sáng tối uống một , là ngày nào cũng uống, cả đời đều uống."
Người phụ nữ trung niên hỏi: "Khỏi cũng uống?"
Tống Vân xong đơn t.h.u.ố.c đưa cho bà : "Bệnh hiện tại cách chữa khỏi, chỉ thể dựa bản kiểm soát ăn uống, và t.h.u.ố.c hỗ trợ điều lý, nếu quản cái miệng, ăn uống vô độ, hậu quả nghiêm trọng."
Tống Vân lấy một tờ giấy, xuống những điều cần chú ý trong ăn uống hàng ngày, cơm ăn quá no, nhiều nhất bảy phần no, ăn đồ ngọt, trái cây cũng chỉ nếm thử, khi bệnh khám nhất định thông báo tình trạng của cho bác sĩ, tránh để bác sĩ phán đoán sai dùng t.h.u.ố.c, gây hậu quả nghiêm trọng.
Viết xong đưa giấy cho phụ nữ trung niên: "Mau đưa cô đến bệnh viện, tình trạng cô kém, thể kéo dài nữa."
Người phụ nữ trung niên ba tờ giấy trong tay, cau mày : " là chỗ các cô tổ chức nghĩa chẩn, khám bệnh mất tiền mới đến, bây giờ còn viện?"
Tần Mộng lời phụ nữ đang nghĩ gì, trực tiếp mở miệng chặn bà : "Chúng là bác sĩ, thần tiên, một cái là thể chữa khỏi bệnh ? Giống như bệnh của con gái bà, là dùng mắt và mồm là thể chữa khỏi ? Không dùng t.h.u.ố.c thể khỏi ?"
Người phụ nữ trung niên lầm bầm: "Vậy các cô gọi là nghĩa chẩn cái gì, thà thẳng đến bệnh viện còn hơn."
Quân nhân xếp phụ nữ trung niên nhịn mở miệng đốp : "Vậy bà bệnh viện ! Ở đây lỡ thời gian cái gì? Bà khám khác còn đang đợi khám, thật là, cũng xem thành cái dạng gì , còn bắt cái mạch là thể chữa khỏi ? Muốn ăn vạ chỗ khác mà ăn vạ."
" đấy, đừng tưởng chúng , bà căn bản quân nhân, khám bệnh miễn phí cho bà còn đủ, còn ăn vạ bác sĩ Tống chúng miễn phí bao chữa khỏi cho con gái bà ? Nghĩ chuyện gì thế? Bà rõ ràng , nghĩa chẩn chỉ là khám bệnh miễn phí, chữa bệnh miễn phí, chẳng lẽ dùng t.h.u.ố.c còn bác sĩ Tống tự bỏ tiền túi ?"
Lời quả thực trúng tim đen Tống Vân, cô ngước mắt sang, thấy chuyện chính là chị Từ vợ Đoàn trưởng Nghiêm Phong, chị Từ nháy mắt với cô.