Bị Cướp Hôn, Ta Gả Cho Quan Quân Trẻ Tuổi Nhất - Chương 248: Em không muốn chết
Cập nhật lúc: 2026-01-12 14:55:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tề Mặc Nam : "Chính ủy Tần sắp xếp ? Ông còn chẳng thích hợp, nghĩ ngợi lung tung cái gì? , gõ cửa gì?"
Hà Hồng Quân : " ở trong sân thấy tiếng và Doanh trưởng Ninh chuyện, vợ bảo bên cạnh quân y ở, đoán bác sĩ Tống chắc chắn là ở đây, bèn qua chào hỏi một tiếng."
Tống Vân từ trong nhà , thấy là Hà Hồng Quân, cũng kinh ngạc một chút: "Anh ở bên cạnh?"
Hà Hồng Quân gật đầu: "Vợ cô còn đang bận, gọi cô qua, hôm nào gọi cô qua quen với cô, là hàng xóm ."
Tống Vân đương nhiên ý kiến: "Được chứ, một lát ."
Tề Mặc Nam hỏi: "Cậu ăn tối ?"
Nụ mặt Hà Hồng Quân cứng : "Ăn , ăn , thời gian cũng còn sớm, , về , cũng về đây."
Hà Hồng Quân trở về sân nhà , vợ mới gặp hai đang lục lọi ba lô của , tưởng vợ giặt quần áo bẩn cho , mặt lập tức nở nụ , nhưng nụ còn duy trì hai giây, vợ ném ba lô của , quần áo bẩn lôi cũng mặc kệ, xoay bỏ , còn nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Chẳng mang thứ gì về, trong túi thối c.h.ế.t ."
Nụ mặt Hà Hồng Quân cứng đờ, trong lòng chút vui, nhưng nhịn gì, tự thu dọn quần áo bẩn mang giặt, giặt xong định hỏi vợ ăn tối , kết quả vợ ngủ , chỉ thể lặng lẽ lui , xuống bếp tìm xem gì ăn , kết quả trong bếp chẳng gì, bếp lò bụi phủ một lớp dày, nồi sắt cũng rỉ sét, hiển nhiên lâu nổi lửa.
Nhớ tới trong ba lô còn nửa cái bánh bao ăn dở đường, lôi uống với nước lạnh ăn cho xong, no, nhưng cũng đỡ khó chịu hơn .
Sự khởi đầu của cuộc sống hôn nhân dường như giống trong tưởng tượng lắm, Hà Hồng Quân , trong lòng hy vọng ngày mai sẽ khác hôm nay.
Sáng sớm hôm , Hà Hồng Quân theo lệ dậy sớm huấn luyện, dù bây giờ ở khu gia thuộc, ở bên doanh trại, huấn luyện buổi sáng trở thành thói quen, đến giờ cơ thể tự tỉnh.
Huấn luyện sáng xong, các chiến sĩ khác chạy về nhà ăn, thì tràn đầy mong đợi chạy về khu gia thuộc, đường còn gặp Tề Mặc Nam cũng đang chạy về khu gia thuộc.
"Lão Tề, cái tên độc như sáng sớm tinh mơ chạy về khu gia thuộc gì?" Hà Hồng Quân trêu chọc.
Tề Mặc Nam liếc xéo : "Sao? Mới kết hôn một ngày cảm giác ưu việt ?"
Hai trêu chọc , cùng đến khu gia thuộc, cùng một con đường.
Từ xa, Hà Hồng Quân thấy ống khói nhà nào nhà nấy đều khói trắng lượn lờ, nhà bác sĩ Tống cũng , duy chỉ ống khói nhà là chẳng gì, trái tim trong khoảnh khắc nguội lạnh một nửa.
Tề Mặc Nam tối qua một chuyện bát quái về vợ Hà Hồng Quân từ miệng T.ử Dịch, khi Hà Hồng Quân về, vị quân tẩu mới đến từng nấu cơm, luôn ăn nhà ăn, xem hôm nay cũng ngoại lệ.
Tề Mặc Nam vỗ vỗ vai Hà Hồng Quân, gì, dù cũng là chuyện nhà : " ăn sáng đây, mười lăm phút chúng cùng đến doanh trại."
Hà Hồng Quân một tay kéo Tề Mặc Nam : "Lão Tề, cái đó, thể giúp , truyền thụ cho chút kinh nghiệm? thật sự chung sống với cô thế nào."
Thế là hai đàn ông thì thầm to nhỏ bên ngoài năm phút, đó Tề Mặc Nam về tiểu viện của Tống Vân, Hà Hồng Quân đầu chạy đến Cung tiêu xã, mua một đống đồ về, gạo mì dầu gia vị các loại, còn một dụng cụ nhà bếp, cũng gọi vợ đang ngủ, tự dọn dẹp trong bếp một chút, đơn giản bữa sáng, nấu mì sợi và trứng gà.
Tôn Trà Hoa đang ngủ trong nhà đói tỉnh, khi dậy phát hiện Hà Hồng Quân bữa sáng, cô lầm bầm hai câu gì đó, cũng chào hỏi Hà Hồng Quân, trực tiếp lên bàn ăn hết phần của .
Hà Hồng Quân dọn dẹp bếp xong , thấy vợ đang ăn mì sợi nấu, : "Mùi vị ? cũng lắm, nấu bừa thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-cuop-hon-ta-ga-cho-quan-quan-tre-tuoi-nhat/chuong-248-em-khong-muon-chet.html.]
"Nhạt quá, cho nhiều muối chút." Tôn Trà Hoa ăn .
Hà Hồng Quân sảng khoái gật đầu: "Được, cho em nhiều muối chút."
Tôn Trà Hoa nhướng mày, liếc Hà Hồng Quân một cái, tiếp tục ăn mì.
Ăn sáng xong, Hà Hồng Quân lấy một cái hộp sắt, bên trong đựng tiền và phiếu tích cóp , trực tiếp giao cả hộp sắt cho Tôn Trà Hoa: "Trà Hoa, đây là tích cóp , đều đưa cho em."
Tôn Trà Hoa tiền và phiếu nhỏ trong hộp sắt đến ngẩn , chút mờ mịt, cô ngẩng đầu Hà Hồng Quân: "Anh đưa hết tiền cho , sợ tiêu lung tung?"
Hà Hồng Quân : "Em là nữ chủ nhân của cái nhà , là chồng em, của chính là của em, em tiêu thế nào thì tiêu."
Tôn Trà Hoa hồi lâu hồn, cô từng nghĩ tới, Hà Hồng Quân sẽ giao hết tiền của cho cô, còn tiền của chính là của cô, cô tiêu thế nào thì tiêu.
Tại những gì Hà Hồng Quân và khác với dạy? Khác với những gì cô thấy trong thôn?
Mẹ cô gả cho cha hơn hai mươi năm, trong túi bao giờ quá năm hào, ban đầu là bà nội quản gia, tiền đều ở chỗ bà nội, bà nội mất, khi ở riêng, tiền đều do cha cầm, cô giống như một con trâu già, mở mắt là việc, cho gì ăn nấy, nhắm mắt là ngủ.
Trong cái nhà như , cô cũng thành một con trâu già, còn bảo cô, đàn ông là trời, tiền đưa cho đàn ông cầm là thiên kinh địa nghĩa, đàn bà tiêu tiền lung tung, tiền trong nhà đều nên để đàn ông tiêu, cha cô tiêu, em trai cô tiêu, chỉ cô tiêu.
Dù bệnh, cũng chỉ thể chịu đựng chờ c.h.ế.t.
Dù rõ cô bệnh, sống mấy ngày nữa, cha cô vẫn coi cô như trâu già, bóc lột giá trị thặng dư cuối cùng của cô, khi ngất xỉu mấy ngoài ruộng, cô đột nhiên tỉnh ngộ, dựa trâu già? Liều mạng việc vì ai phấn đấu? C.h.ế.t mệt ai đau lòng cho mày? Dù cũng mắc bệnh nan y, sống mấy ngày nữa, chi bằng sống cho thoải mái, qua ngày nào ngày đó, mặc kệ ai.
Cũng chính vì cô bắt đầu buông xuôi, việc một chút , ăn cơm cũng còn nhường nhịn, cha nuôi cô, mới vội vàng gả cô , để vứt bỏ cái của nợ to đùng là cô.
Đến nhà chồng, bố chồng vốn dĩ cưới cô về vì cái danh tiếng việc giỏi như trâu, phát hiện cô thành kẻ lười biếng chỉ ăn ngủ việc, tức giận thôi, trả hàng , còn động một chút là ngất xỉu, bọn họ cũng sợ , dứt khoát cho chút lộ phí đuổi cô đến tùy quân, để con trai tự mà dạy bảo.
bây giờ, Hà Hồng Quân chẳng những chỉ trích cô việc nhà, còn lấy hết tiền của đưa cho cô, để cô tùy ý tiêu.
Nước mắt từng giọt rơi xuống, rơi mu bàn tay Tôn Trà Hoa, rơi trong hộp tiền.
Hà Hồng Quân giật : "Em thế? Khóc cái gì? Sao thế ?"
Tôn Trà Hoa dùng sức lau nước mắt, nhưng nước mắt lau xong trào , cô rõ đàn ông mắt, nhưng cái gì cũng thấy, sự tủi đè nén trong lòng, cùng với nỗi sợ hãi đối với sinh mệnh sắp kết thúc, trong khoảnh khắc bộ giải phóng .
Hà Hồng Quân dỗ thế nào cũng vô dụng, vợ càng lúc càng dữ dội, tay chân luống cuống, cho .
Qua một lúc lâu, Tôn Trà Hoa từ từ bình cảm xúc, cô dùng tay áo quệt nước mắt, nghẹn ngào hỏi Hà Hồng Quân: " thể dùng tiền của chữa bệnh ?"
Hà Hồng Quân vẻ mặt ngơ ngác: "Hả?"
Tôn Trà Hoa đỏ mắt: "Em c.h.ế.t."