Bị Cướp Hôn, Ta Gả Cho Quan Quân Trẻ Tuổi Nhất - Chương 228: Phán đoán chủ quan định án

Cập nhật lúc: 2026-01-12 14:53:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Loại hộp b.út ai từng dùng ? Hồi nhỏ chính là dùng loại , bằng sắt tây.

 

Liên tục chạy mấy cái Cung tiêu xã xong, cô tổng cộng mua ba mươi hộp b.út sáp màu, một trăm cây b.út chì, một trăm quyển vở bài tập, hai mươi cái hộp b.út, thước kẻ hai mươi bộ, tẩy một trăm cái, tổng cộng ba mươi đồng.

 

Hồi nhỏ dùng cũng là loại b.út sáp màu , hộp to hơn cái một chút.

 

Mua xong những thứ , trong tay cô chỉ còn mười đồng phiếu văn phòng phẩm, đều đổi thành truyện tranh và sách truyện trẻ con thích xem, cũng coi như phong phú đời sống ngoại khóa.

 

Vốn định mua xong đồ thì trực tiếp gửi , nhưng cô đột nhiên nhớ tới cái túi to Ngô lão đưa cho cô khi , trong túi đựng ít mạch nha tinh và sữa bột, khéo thể cùng gửi về cho bố và Tề lão Mạc lão bọn họ ăn.

 

Thế là Tống Vân xách một túi văn phòng phẩm về khu gia thuộc.

 

Cô để văn phòng phẩm ở nhà chính, phòng lấy cái túi to Ngô lão đưa cho cô đó , kéo khóa kéo , liền cửa sân gõ vang: "Bác sĩ Tống nhà ?"

 

Là giọng đàn ông.

 

Tống Vân sợ là tới cầu y, chỉ thể buông đồ xuống, vội vàng mở cửa.

 

Cửa mở , cửa sân một đàn ông trẻ tuổi vẻ mặt nghiêm túc, một quân phục, hình thẳng tắp, khí thế đủ.

 

Tống Vân hỏi: "Anh tìm việc?"

 

Trịnh Văn Bác thấy Tống Vân cũng sửng sốt, từng xem tư liệu của Tống Vân, đầy mười chín, Kinh Thị, năm ngoái từ Kinh Thị đến thôn Thanh Hà tỉnh Hắc cắm đội, lâu thi giấy phép hành nghề y, trở thành bác sĩ chân đất của thôn Thanh Hà, đó nhờ sự đề cử của Tề Mặc Nam, và sự bảo lãnh của Sư đoàn trưởng Hứa, mới từ bác sĩ chân đất sơn thôn, nhảy vọt trở thành bác sĩ quân y.

 

Anh tưởng rằng sẽ thấy một khuôn mặt tinh cho tính toán.

 

Không ngờ sẽ là một khuôn mặt như , trẻ tuổi, xinh động lòng , ánh mắt trong veo, khí chất thoát tục.

 

"Vị đồng chí , tìm việc gì?" Tống Vân thấy đàn ông chằm chằm lời nào, nhíu mày, hỏi một .

 

Trịnh Văn Bác hồn, chút hổ, nhưng che giấu , mặt cũng biểu cảm gì, giọng điệu cứng rắn : " là Phó bộ trưởng Bộ Kỷ luật Trịnh Văn Bác, tiện trong chuyện ?"

 

Tống Vân gật đầu, nghiêng nhường chỗ.

 

Trịnh Văn Bác trong sân, thẳng đến nhà chính.

 

Tống Vân khép hờ cửa sân cũng theo .

 

Trịnh Văn Bác nhà chính liền thấy bàn trong phòng bày một đống lớn đồ đạc, văn phòng phẩm tự nhiên cần , còn cái túi kéo khóa kéo , bên trong đựng là quà tặng cao cấp, mạch nha tinh, sữa bột, đồ hộp, bánh quy sữa bò, bánh nướng xốp... Một túi đồ ít nhất cũng hai trăm đồng .

 

Mày Trịnh Văn Bác nhíu , về phía Tống Vân: "Những thứ ?" Trong giọng mang theo chất vấn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-cuop-hon-ta-ga-cho-quan-quan-tre-tuoi-nhat/chuong-228-phan-doan-chu-quan-dinh-an.html.]

Tống Vân cũng nhíu mày, nhưng nghĩ đến của Bộ Kỷ luật, khả năng vô duyên vô cớ đến chỗ cô gây sự, cũng lập tức sặc , chỉ thản nhiên đáp : "Văn phòng phẩm là mua, những quà tặng khác tặng."

 

Mày Trịnh Văn Bác nhíu càng c.h.ặ.t hơn: " cô khám bệnh cho ở khu gia thuộc, những thứ chính là tiền khám bệnh cô thu ? Cô đang ?" Giọng điệu nghiêm khắc.

 

Tống Vân cạn lời c.h.ế.t, cũng nổi giận: "Anh là Phó bộ trưởng Bộ Kỷ luật, đang cái gì ? Anh điều tra ? Hỏi rõ ràng ? khi nào những thứ là tiền khám bệnh quân thuộc trong khu gia thuộc đưa? Anh chứng cứ ? Bộ Kỷ luật hiện tại dựa phán đoán chủ quan để định án ?"

 

Trịnh Văn Bác quả thực chứng cứ, ít nhất những thứ mạch nha tinh sữa bột còn điều tra rõ lai lịch, nhưng những văn phòng phẩm lai lịch, đều là cô lấy phiếu lấy vật đổi phiếu với các quân tẩu trong khu gia thuộc mua .

 

Mua nhiều như gì?

 

Còn dám bán ?

 

"Cô thành thật khai báo, cô kiếm nhiều đồ như , chuẩn chợ đen bán ?" Trịnh Văn Bác hỏi xong đợi Tống Vân trả lời, tiếp tục : "Cô nhất nghĩ cho kỹ hãy trả lời, nếu cô khai báo đúng sự thật, nhân lúc sự việc còn , kết quả xử lý cũng sẽ khác, thể căn cứ thái độ nhận sai của cô cho cô khoan hồng xử lý."

 

Tống Vân suýt chút nữa thì c.h.ử.i , nhưng tố chất cô , nhịn , giơ một ngón tay về phía Trịnh Văn Bác: "Thứ nhất, tất cả đồ đạc của lai lịch đều rõ ràng minh bạch, hợp lý hợp quy. Thứ hai, tại xuất hiện ở đây, với những lời thể giải thích , hy vọng cho một lời giải thích. Thứ ba, chợ đen là cái gì rõ, rõ, cũng rõ. Thứ tư, nếu chứng cứ chứng minh chuyện vi phạm pháp luật vi phạm quy định, thì mời điều tra , khi lấy chứng cứ hãy đến thẩm vấn , chứ dựa bắt gió bắt bóng và một phán đoán chủ quan để định tội ."

 

Trịnh Văn Bác thấy cô mạnh miệng, cũng cái khác, trực tiếp lấy thư tố cáo ném lên bàn: "Cô tự xem ."

 

Tống Vân cầm thư lên nhanh ch.óng quét xong, đây là thư tố cáo nặc danh, trong câu chữ cũng để lộ manh mối gì đặc biệt, cô là ai, nhưng đây rõ ràng là vu khống.

 

Tống Vân đặt thư trở bàn, nhạt một tiếng: "Đây là vu khống, chuyện đó, Trịnh phó bộ trưởng sẽ chỉ dựa một phong thư tố cáo đầu đuôi như để định tội chứ?"

 

Trịnh Văn Bác chỉ một túi văn phòng phẩm lớn bàn hỏi: "Vậy cô giải thích một chút, cô tốn công tốn sức, thậm chí tính giá vốn kiếm nhiều phiếu như , mua nhiều văn phòng phẩm như , định gì?"

 

Tống Vân lấy tất cả hóa đơn mua văn phòng phẩm hôm nay, từ trong túi đựng văn phòng phẩm lấy một phong thư, bộ đưa tới mặt Trịnh Văn Bác: "Anh tự xem ."

 

Thư là cho đội trưởng Lưu, lượng văn phòng phẩm quyên tặng , cùng với lời chúc phúc đối với bọn trẻ, bày tỏ ý tứ còn nhu cầu cứ việc với cô, văn tự ngắn gọn, nhưng giống như một cái tát, tát mặt Trịnh Văn Bác.

 

Tầm mắt Trịnh Văn Bác dời khỏi giấy thư, kinh ngạc Tống Vân: "Cô kiếm nhiều văn phòng phẩm như , là quyên tặng cho tiểu học vùng núi?"

 

Tống Vân gật đầu: " là bác sĩ chân đất thôn Thanh Hà, lúc rời khỏi thôn Thanh Hà, quyên tặng cho trong thôn một ngôi trường tiểu học thôn, hiện tại tiểu học mở lớp mầm non, bên mua đồ tiện, vật tư cũng phong phú bằng bên tỉnh Xuyên , cộng thêm bọn họ cũng kiếm phiếu văn phòng phẩm, lúc mới gọi điện thoại tìm , giúp đỡ nghĩ cách. Chuyện cũng thể phòng truyền đạt ngóng, điện thoại gọi hôm , phòng truyền đạt ghi chép."

 

Lời đến nước , hơn nữa chuyện dễ dàng là thể tra rõ ràng, tồn tại khả năng giả, Trịnh Văn Bác lý do tin.

 

Anh nuốt nước miếng, nghĩ đến lời Sư đoàn trưởng Hứa, trong lòng hối hận, nên điều tra rõ ràng hơn chút nữa hãy đến hỏi chuyện.

 

Không, sự việc còn xong.

 

Trịnh Văn Bác tìm mục tiêu, chỉ cái túi lớn mạch nha tinh và sữa bột bánh quy hỏi: "Vậy những thứ thì ?"

 

 

 

 

Loading...