Bị Cả Nhà Xem Thành Bảo Mẫu, Quay Người Ta Liền Gả Cho Nhà Giàu - 112

Cập nhật lúc: 2025-03-29 16:11:50
Lượt xem: 10

Tiền Quyên nhìn Vương Ngọc Thanh, cố nặn ra một nụ cười giả lả:

"Nghe nói ốc của cô bán được nhiều tiền lắm. Hôm đó tôi còn ngửi thấy mùi thơm nữa. Cô giỏi thật đấy! Tôi chỉ muốn hỏi một chút, cô làm món ốc này thế nào vậy? Tôi làm lúc nào cũng có mùi tanh, còn dính đầy cát..."

Vương Ngọc Thanh chẳng buồn ngẩng đầu, giọng thản nhiên nhưng sắc bén:

"Tôi có thân với bà lắm sao? Sao tôi phải nói cho bà biết?"

Nụ cười trên mặt Tiền Quyên lập tức cứng đờ, sắc mặt tái mét. Bà ta quay sang chồng – Triệu Tứ, cố gắng giữ chút thể diện:

"Cô xem cô nói kìa, chúng ta cùng chung một đội sản xuất, cũng là một tập thể. Tôi chỉ hỏi một câu thôi mà, cô việc gì phải nóng nảy thế?"

Bà ta ngừng lại một chút, rồi tiếp tục tỏ vẻ thân thiện:

"Chúng ta đều sống cùng nhau, cúi đầu không thấy, ngẩng đầu lại gặp. Mọi người hòa thuận thì tốt biết bao, sau này còn có thể giúp đỡ nhau, đúng không?"

Nghe đến đây, Vương Ngọc Thanh khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy khinh bỉ:

"Giúp đỡ nhau? Bà ăn cơm nhà bà, tôi ăn cơm nhà tôi, chẳng liên quan gì đến nhau. Nhà tôi cũng chẳng cần bà giúp đỡ. Hơn nữa, hai vợ chồng bà có cái tâm địa đó, giúp tôi được cái gì?"

Tiền Quyên nghẹn lời, sắc mặt đỏ bừng, không biết phản bác thế nào. Triệu Tứ đứng bên cạnh, thấy vợ mình bị nói đến câm nín, liền lên giọng đầy vẻ châm chọc:

"Nghe xem, đây có phải lời người nói không? Một chút tình người cũng chẳng có!"

Vương Ngọc Thanh khoanh tay, hờ hững cười lạnh:

"Vậy tôi nói thẳng luôn nhé, các người là kẻ thù của chồng tôi, tôi chẳng việc gì phải khách sáo với các người. Tôi cũng không thấy vợ chồng các người có chút tình người nào cả!"

Nói xong, cô chẳng thèm phí lời thêm, xách hai xô ốc lên, dứt khoát bỏ đi.

Những người đứng xem xung quanh không nhịn được mà bật cười, có người còn xì xào bàn tán. Triệu Tứ giận đến mức mặt đỏ bừng, quay lại lườm vợ:

"Bà đúng là vô dụng! Nói cũng không lại người ta!"

Tiền Quyên cúi đầu, lẩm bẩm:

"Ông cũng có nói lại cô ta đâu..."

Triệu Tứ tức đến mức giơ tay định đánh, nhưng Tiền Quyên lập tức né tránh, trừng mắt lườm chồng:

"Ông muốn làm gì? Không nói lại người ta thì quay sang trút giận lên tôi à?"

Triệu Tứ đành buông tay, hậm hực nhổ nước bọt về phía bóng lưng Vương Ngọc Thanh.

 

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Buổi trưa tan làm, thay vì về nhà ngay, Triệu Tứ kéo Tiền Quyên đến hợp tác xã, tìm Hà Như Hoa. Hai vợ chồng rỉ rả một hồi, đổ thêm dầu vào lửa, khiến Hà Như Hoa tức giận xồng xộc chạy đến nhà họ Kỷ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bi-ca-nha-xem-thanh-bao-mau-quay-nguoi-ta-lien-ga-cho-nha-giau/112.html.]

Lúc này, Vương Ngọc Thanh đang thay nước cho mấy chậu ốc lớn trước cửa, nhìn đàn ốc béo mập mà trong lòng vui vẻ. Bà nội Kỷ ngồi bên cạnh, nheo mắt nhìn, cười tủm tỉm:

"Con đúng là có bản lĩnh! Trong số những người phụ nữ nhà họ Kỷ, con giỏi nhất đấy. Hồi đó bà già này còn chẳng thấy ai mua thứ này."

Bà vừa nói, vừa lấy khăn tay trong túi ra lau nước mắt ở mắt trái.

Vương Ngọc Thanh tò mò:

"Bà nội, mắt bà lúc nào cũng chảy nước mắt thế này à? Dù là cười hay khóc?"

Bà Kỷ gật đầu:

"Ừ, không khóc không cười cũng chảy nước mắt."

Vương Ngọc Thanh định lại gần xem kỹ hơn thì đột nhiên—

"Vương Ngọc Thanh! Đồ tiện nhân, tao đánh c.h.ế.t mày!"

Tiếng hét đầy căm phẫn vang lên, Hà Như Hoa cầm chổi xông tới, phía sau cô ta còn có mấy chục người.

Mọi người chưa kịp phản ứng thì cái chổi đã quét thẳng về phía Vương Ngọc Thanh.

Nhưng cô nhanh chóng né được, đồng thời giật mạnh cái chổi về phía mình, khiến Hà Như Hoa mất đà loạng choạng. Không chần chừ, Vương Ngọc Thanh tung một cú đá vào bụng đối phương, lạnh lùng mắng:

"Cô điên à?"

Hà Như Hoa ngã ngồi xuống đất, ôm bụng trợn mắt nhìn cô, gào lên đầy oán hận:

"Đều tại mày! Mày phá hỏng danh tiếng của tao, khiến mọi người cười nhạo tao, làm tao không lấy được chồng! Đời tao coi như xong rồi! Tao phải g.i.ế.c mày!"

Cô ta điên cuồng lao lên như một con bò mất kiểm soát.

Vương Ngọc Thanh không né tránh, trái lại, cô bình tĩnh bước lên, chờ đến khi Hà Như Hoa lao tới liền vung tay tóm chặt tóc cô ta, mạnh mẽ giật xuống.

"Aaa!"

Hà Như Hoa đau điếng, nhưng vẫn gào thét, chửi rủa không ngừng:

"Con khốn! Mày hại tao bị phê bình, hại tao bị cả làng cười nhạo! Mày sẽ bị trời phạt! Mày sẽ c.h.ế.t không toàn thây!"

Người xem xung quanh không ngừng xì xào, bà nội Kỷ cũng lo lắng, vội chống gậy đứng lên:

"Trời ơi, có chuyện gì từ từ nói! Con gái của chủ nhiệm đội, con đừng kích động!"

Nhưng Hà Như Hoa chẳng thèm nghe, vẫn tiếp tục giãy giụa như con thú bị thương.

Thấy vậy, Vương Ngọc Thanh cười lạnh, dùng cả hai tay nắm lấy b.í.m tóc của cô ta, giật mạnh một cái, rồi tung một cú đá thẳng vào đầu gối, buộc Hà Như Hoa phải quỳ xuống đất.

Loading...