BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 99: Xin lỗi ---
Cập nhật lúc: 2026-02-08 08:50:55
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những vết thương rợn khiến những kẻ mặt đều cảm thấy nhói lòng, Lý chính Triệu Đạt thấy càng kinh hãi hơn.
“Giang Hạ, cho ông , những vết là ai đ.á.n.h?”
Giang Hạ cúi đầu, đối với những vết thương y chẳng cảm thấy gì, nhưng y vu oan cho Cố tỷ tỷ.
“Những vết thương mới là do Triệu Đại Tráng và bọn họ đ.á.n.h, bọn họ con ăn cắp đồ.”
“Mày vốn dĩ là đồ ăn cắp! Nhà mày nghèo như thế, lấy xẻng sắt, chắc chắn là mày trộm . Mọi mau về xem nhà ai mất xẻng , chính là cái đứa ôn thần trộm mất đấy!” Triệu Đại Tráng lập tức gào lên, cố gắng tìm một nhà nào đó mất đồ.
Trong đám đông im lặng như tờ, chẳng ai mất đồ cả.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Sắc mặt Triệu Đạt khó coi đến cực điểm, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì giận dữ.
“Các thấy ? Đây chính là lý do nhi t.ử các đ.á.n.h ? Hắn bằng chứng Giang Hạ trộm đồ ?” Triệu Đạt trầm giọng hỏi.
Mẹ Đại Tráng bĩu môi: “Con trai đúng mà, nó là việc nghĩa. Các mau về nhà xem cái đứa ôn thần rốt cuộc trộm đồ nhà ai , đến lúc đó chẳng cảm ơn con cuống quýt lên .”
Triệu Đại Tráng cũng ưỡn n.g.ự.c, vẻ mặt đắc ý vô cùng.
Triệu Đạt hít sâu một , định gì đó thì Cố Thanh Uyển phía bước lên một bước, lên tiếng .
“Nếu cuối cùng chứng minh Giang Hạ hề trộm đồ thì ?”
Mẹ Đại Tráng Cố Thanh Uyển, khinh miệt bĩu môi: “Sao ngươi nó trộm? Chẳng lẽ ngươi là đồng bọn của nó?”
Ánh mắt Cố Thanh Uyển lạnh thấu xương: “Ta hỏi bà, nếu trộm, cả nhà bà định xin thế nào?”
“Ngươi điên phỏng! Bắt chúng xin cái đứa ôn thần á, sợ đen đủi !” Mẹ Đại Tráng lập tức gào lên.
“Ý của bà là, dù Giang Hạ trộm đồ, bà vẫn dung túng cho nhi t.ử bà đ.á.n.h , đúng ?” Cố Thanh Uyển từng câu từng chữ ép sát.
Mẹ Đại Tráng nghẹn họng, nhất thời gì: “Thế... thế ngươi thế nào?”
Cố Thanh Uyển đặt một tay lên vai Giang Hạ, dõng dạc : “Nếu cuối cùng chứng thực Giang Hạ hề trộm đồ, cả nhà bà, cùng những đứa đ.á.n.h Giang Hạ, tất cả đều cúi đầu xin !”
Mẹ Đại Tráng là kẻ đầu tiên đồng ý, đang định mở miệng phản bác thì thấy Lý chính Triệu Đạt dậy, sa sầm mặt mày gật đầu.
“Cứ quyết định như ! Đã dám tay đ.á.n.h thì gánh chịu hậu quả. Giang Hạ dù cha đều còn nhưng cũng để các tùy tiện bắt nạt, vu khống như !”
Những mặt đều uy thế của Lý chính cho dám lên tiếng, chỉ đầy nghi hoặc, thầm nhủ lẽ nào cái đứa ôn thần thật sự trộm đồ?
Mẹ Đại Tráng nuốt nước miếng, túm lấy vạt áo nhi t.ử kéo gần, nhỏ giọng hỏi: “Có con nhầm ? Nó thật sự trộm đồ chứ?”
Triệu Đại Tráng cũng bắt đầu thấy sợ, hiểu giúp cho đứa ôn thần . Hắn nhất thời ngớ , đực đó trả lời .
Mẹ Đại Tráng thấy liền hốt hoảng, vội sang mấy bậc phụ con cùng tham gia đ.á.n.h , nháy mắt hiệu: “Thì cũng về nhà xem mới nhà ai mất đồ chứ. Các vị thấy nhà mất gì ? Nếu thật sự Giang Hạ trộm thì với Lý chính một tiếng, kẻo chúng thành mất.”
Chưa ai kịp lên tiếng, Lý chính lạnh mặt cắt ngang: “Không cần xem nữa.”
Mẹ Đại Tráng lập tức xòa: “Lý chính , ông thế là công bằng . Gì đây, định thiên vị Giang Hạ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-99-xin-loi.html.]
Lý chính Đại Tráng với gương mặt đen kịt: “Bởi vì cái xẻng của Giang Hạ là của nhà . Sáng sớm hôm nay đứa nhỏ đến nhà mượn. Xẻng nhà nhi t.ử bà hỏng , vốn dĩ nghĩ đều là trẻ con, sửa là xong, nhưng nếu các thái độ thì bồi thường .”
Lời thốt , tất cả đều sững sờ.
Cái gì cơ?
Cái đứa ôn thần thật sự trộm đồ, cái xẻng là mượn của nhà Lý chính ?
Mẹ Đại Tráng và Triệu Hữu Thành cũng ngẩn tò te, đó sang Triệu Đại Tráng. Gã cha tức giận táng mạnh một cái đầu nhi t.ử: “Cái thằng oắt con thối tha , mày nó trộm đồ nên mày mới đ.á.n.h ? Thế mà gọi là trộm đồ ? Cái quân báo đời nhà mày, lão t.ử mất mặt đến tận mang tai !”
Triệu Đại Tráng lập tức "oa" một tiếng rống lên: “Ai mà bằng lòng cho nó mượn đồ cơ chứ. Mẹ bảo nó là cái thứ xúi quẩy, chẳng ai thèm đếm xỉa, thể cho nó mượn đồ !”
Câu , sắc mặt Đại Tráng lập tức trở nên hoảng loạn: “Cái thằng bé nhăng cuội gì thế, thế bao giờ!”
Bà bịt miệng Triệu Đại Tráng, định dắt con chạy lẹ, nhưng một giọng nhẹ bẫng đóng đinh tại chỗ.
“Chậm .”
Cố Thanh Uyển gọi , dắt Giang Hạ tiến lên vài bước, ánh mắt lướt qua đám đông: “Chuyện vẫn xong , nhanh thế gì? Xin !”
Cơ mặt Triệu Hữu Thành giật giật, gã giận dữ Cố Thanh Uyển: “Ta khuyên ngươi đừng lo chuyện bao đồng, việc liên quan gì đến ngươi!”
Cố Thanh Uyển chợt nở nụ , lưng Giang Hạ với tư thế bảo vệ: “Tất nhiên là liên quan. Nhắc mới nhớ, suýt chút nữa thì quên mất, các dẫn theo một đám xông nhà chúng , còn hỏng cả cổng lớn nhà . Tính , các còn tạ với nhà nữa đấy.”
Triệu Hữu Thành tức đến suýt ngất xỉu, chỉ tay cánh cổng gỗ rách nát : “Ngươi nhăng cuội gì đó? Cái cổng rách nhà ngươi vốn dĩ hỏng , liên quan gì đến chúng .”
“Ngươi bảo hỏng là hỏng ? Ta bảo nó vẫn còn đấy. Lý chính thúc, xin ngài hãy phân xử công minh.”
Triệu Đạt cánh cửa hư nát , trầm mặc trong chốc lát. Lão nhớ mang máng cửa nhà họ Cố vốn dĩ rách nát như .
“Được , lớn cả đừng giở cái thói vô đó . Các hàm oan Giang Hạ, trẻ nhỏ trong nhà còn tay đ.á.n.h , bồi lễ xin là chuyện đương nhiên. Còn nữa, hôm nay kẻ nào theo Triệu Đại Tráng động thủ thì đều xin Giang Hạ cho .”
Nói xong, lão cánh cửa gỗ lung lay sắp sập, cảm thấy đau đầu: “Còn cánh cửa nhà họ Cố, một đám các ngươi xông hỏng, sửa cho .”
Vợ chồng Triệu Hữu Thành sắc mặt khó coi đến cực điểm. Bọn họ vốn dĩ dẫn theo một đám tới là để đòi công đạo cho nhi t.ử, kết quả thành bọn họ bồi lễ xin thế ? Mặt mũi chẳng là mất sạch ?
“Sao nào, các xin ? Nếu Giang Hạ báo quan, các ngươi ẩu đả vu hãm, đến lúc đó chỉ là chuyện xin thôi , chừng còn bồi tiền bạc đấy!”
Triệu Hữu Thành đầu to như cái đấu: “Chẳng qua chỉ là chuyện mấy đứa trẻ đ.á.n.h , nghiêm trọng đến .”
“Nghiêm trọng , cứ thử một chút là ngay.” Cố Thanh Uyển lười biếng lên tiếng.
Sau đó nàng nheo mắt về phía đám : “Ồ, đứa trẻ , đó đ.á.n.h Giang Hạ cũng phần của ngươi nhỉ? Đó là nương của ngươi? Vậy Triệu Đại Quân sáng nay chính là cha ngươi ?”
Vợ của Triệu Đại Quân phía đám xong thì đầu óc ong một tiếng. Nàng thầm nghĩ con bé mà trí nhớ thế, sáng nay nàng cùng Triệu Đại Quân một lúc mà nó ghi nhớ ?
Nghĩ đến nam nhân nhà Lý chính đ.á.n.h một trận, còn bắt ấn dấu tay cái gì mà tờ thú tội, nhà họ Cố vui, cầm cái đó là thể tống Triệu Đại Quân đại lao.
Nàng lập tức sợ đến mức ba hồn lạc mất một, túm lấy nhi t.ử bước nhanh tới: “Cái thằng ranh con , điều học học bắt nạt kẻ khác, mau qua xin Giang Hạ ! Còn xem đ.á.n.h gãy chân ngươi !”