BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 85: Một bức tường ngăn cách ---
Cập nhật lúc: 2026-02-08 08:50:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ngờ đứa nhỏ chính là hàng xóm mới của nhà ?
Nghĩ đến cái sân nhỏ nát bấy trông giống nơi ở đó, Cố Thanh Uyển nhíu mày, dừng một lát đẩy cổng nhà .
Trong sân nhỏ rách nát bên cạnh, bé nép cánh cửa nhúc nhích. Không thấy tiếng ngang qua nữa, trái thấy tiếng động ở sân bên cạnh, bé ngẩn một lúc, cúi đầu đến góc sân ôm vài cành cây khô nhà nhóm lửa.
Khi Cố Thanh Uyển về đến nhà, Diệp Tiểu Vân đang quét dọn sân, Thái Đầu thì đang nhét những cành lá khô quét bếp lò.
Thấy Cố Thanh Uyển về, Diệp Tiểu Vân vội vàng gần đỡ lấy bó củi vai nàng, đó : “Nương thấy bên nhà hàng xóm tiếng động, hình như về .”
Bà ôm củi nhà trò chuyện với nàng: “Dù cũng là hàng xóm, hôm nay muộn quá , ngày mai nhất định qua xem thế nào. Nhà mà xây thì ồn ào, bụi bặm lắm, mang chút đồ sang biếu , nếu hàng xóm láng giềng sinh hiềm khích thì .”
Cố Thanh Uyển nương lẩm bẩm, đều đáp ứng. Đây là chuyện nhân tình thế thái thường tình, nàng thạo, cứ giao cho nương là .
nghĩ đến sự đặc biệt của hàng xóm mới , nàng vẫn kể chuyện lúc nãy cho Diệp Tiểu Vân .
Diệp Tiểu Vân xong thì sững , về phía bức tường ngăn cách: “Ôi, đều là những kẻ khổ mệnh cả. Đợi sáng mai lớn bên đó nhà hãy sang, hôm nay chúng còn nhiều việc thu xếp lắm.”
Cố Thanh Uyển Tiểu Hôi đang chạy nhảy khắp sân, khóe môi hiện lên nụ . Nàng lấy từ trong n.g.ự.c áo một miếng thịt khô, gọi một tiếng "Tiểu Hôi" ném miếng thịt .
Chú ch.ó lớn hơn ít, động tác cũng linh hoạt hơn nhiều, nó nhảy lên một cái, há miệng "oàm" một tiếng đón lấy miếng thịt.
Sau đó nó vui vẻ vẫy cái đuôi lớn bắt đầu gặm thịt. Xảo nhi bên cạnh thấy, vỗ tay khanh khách, vô cùng vui sướng.
Cố Thanh Uyển nhà, Thái Đầu bắt đầu dùng đám cỏ khô dẫn lửa, đó bỏ củi : “Đại tỷ, cái giường đất lạnh quá. May mà mùa đông dột nên ẩm mấy, nhưng cũng đốt cả đêm mới ấm thấu .”
Đứa nhỏ như một ông cụ non lẩm bẩm, Cố Thanh Uyển nhịn : “Không , nhà đủ củi, cứ đốt . Đại tỷ xem nguyên liệu hôm nay món gì ngon cho các ăn.”
Ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới, tuy điều kiện sống lắm nhưng lễ nghi thì vẫn .
Cố Thanh Uyển ngẫm nghĩ thực đơn một lát bắt đầu lục tìm trong gói đồ lớn đựng thực đơn.
Gạo, mì, dầu muối đều bày trong bếp. Nàng lấy một miếng thịt bò lớn còn dư từ , lấy thêm hai quả cà chua đỏ mọng đông cứng, một miếng thịt ba chỉ nạc mỡ, một con cá sông đông lạnh và ít dưa muối mua trong thành.
Cố Thanh Uyển qua một lượt, hài lòng gật đầu, bắt đầu sơ chế nguyên liệu chuẩn nấu cơm.
Trong lúc Cố Thanh Uyển bận rộn chuẩn thức ăn, Thái Đầu thuần thục nhóm lửa, Diệp Tiểu Vân thì nấu cơm. Xảo nhi nhận nhiệm vụ gian khổ là cùng Tiểu Hôi chạy nhảy nô đùa trong sân.
Tiếng trẻ con đùa, tiếng ch.ó sủa, xen lẫn tiếng dặn dò dịu dàng đầy ý của phụ nữ, tiếng trò chuyện khe khẽ trong nhà, cùng làn khói bếp lượn lờ bay lên từ ống khói... đó chính là dáng vẻ bình dị mà hạnh phúc nhất.
Cậu bé bên nhà hàng xóm bước sân định ôm thêm củi, bỗng ngẩn ngơ bức tường rào rách nát. Bộ quần áo mỏng manh gió lạnh buổi hoàng hôn thổi thấu, nhưng cảm thấy lạnh, bước chân tiến về phía góc tường thêm một chút.
Chỉ cách một bức tường, Tiểu Hôi áp sát góc tường nhấc chân lên, một bãi nước tiểu đ.á.n.h dấu lãnh thổ. Phía , đứa trẻ nhỏ lạch bạch đuổi theo, tức giận hét lên: “Tiểu Hôi, ngoan!”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Ha ha, Tiểu Hôi là đang đ.á.n.h dấu lãnh thổ đấy, nhưng phóng uế trong sân nữa nhé, Tiểu Hôi?” Giọng dịu dàng của phụ nữ chứa đầy ý .
Bên tường, bé thấy thế, tự chủ mà toét miệng , thụp xuống ngóng động động tĩnh bên nhà hàng xóm, chẳng nhà nữa...
Cố Thanh Uyển đây chỉ thỉnh thoảng mới hưởng thụ thú vui nấu nướng, lụng chậm rãi, nhưng gần đây nhiều, cộng thêm món ăn đa dạng, trời lạnh nên tay chân càng thêm thoăn thoắt.
Chưa đầy nửa canh giờ, bốn món mặn một món canh thành.
Trong nhà bàn, nàng trực tiếp lật ngược chiếc xe trượt tuyết nhỏ vẫn mang theo bấy lâu nay. Vốn dĩ nó từ một chiếc ghế thấp lật ngược, giờ lật cho bốn chân chạm đất giường đất, tìm thêm một tấm gỗ đặt lên, thế là thành một cái bàn ăn tạm bợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-85-mot-buc-tuong-ngan-cach.html.]
Nhìn thức ăn bàn, mắt hai đứa nhỏ đều sáng rực lên, Diệp Tiểu Vân cũng kìm mà nuốt nước miếng.
Tay nghề của Nhi Tỷ nhi nhà bà càng ngày càng khá, mấy món chẳng con bé học ở nữa.
“Đại tỷ, món thơm quá, tỷ thật lợi hại. Có điều, cái thứ màu đỏ là gì ạ? Cũng là ớt , mà nó lớn thế?”
Thái Đầu tò mò quả cà chua chín nhừ, từng thấy thứ bao giờ, trông kỳ kỳ quái quái, đỏ như ớt. Chẳng lẽ món thịt hầm cay lắm ?
Cố Thanh Uyển gắp một miếng cà chua lên, : “Đây là tỷ mua ở sạp rau của một đại nương, là từ phương nam truyền tới, gọi là Lang đào.”
Xảo nhi đang mải miết gặm thịt bỗng ngẩng đầu lên: “Đào ạ?”
Thái Đầu cũng ngẩn : “Đại tỷ, đào chẳng là trái cây ? Sao... còn đem hầm với thức ăn ạ!”
Cố Thanh Uyển: “...”
Diệp Tiểu Vân vẻ mặt câm nín của nữ nhi khi hỏi dồn, cảm thấy chút buồn , bà gắp một miếng cá lọc sạch xương bát cho Thái Đầu:
"Sao con nhiều vấn đề thế, đại tỷ con cả bàn thức ăn thế mệt lử , mau ăn cơm ."
Thái Đầu ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Hì hì, con chỉ là hiếu kỳ thôi. Đại tỷ, tỷ đừng để ý đến con, tỷ mau ăn ."
Cố Thanh Uyển mỉm : "Cái gọi là Lang đào, là cách gọi của phương Nam, thể dùng để nấu ăn, cũng thể ăn sống, đều ngon."
Nàng cho nhà , thời điểm cà chua chỉ coi là cây cảnh, còn lời đồn là kịch độc, thể ăn .
Tuy nhiên, thứ nàng lấy là cà chua trong gian, so với Lang đào lúc thì ngoại hình vẫn chút khác biệt, còn về hương vị, nàng nếm thử Lang đào bản địa nên giống .
Thái Đầu húp một ngụm canh, vị chua ngọt hòa quyện với hương thơm của thịt bò, vốn dĩ nhóc nghĩ từng ăn nhiều thứ ngon , nhưng vẫn món ăn chinh phục .
Cậu cảm thấy đại tỷ nhà nhất định là tiên nữ hạ phàm, nếu lợi hại đến thế, việc gì cũng , mà còn đến .
Xảo Nhi lúc học cách tự dùng bữa, cần khác bón, tuy ăn uống gọn gàng lắm nhưng trông cũng dáng.
Thái Đầu là ủng hộ nhiệt tình nhất, mỗi khi ăn một món đều khen ngợi vài câu, khiến nụ mặt Cố Thanh Uyển dứt.
"Ưm, món cá hấp ngon quá mất!"
"Oa, thịt kho tàu thơm quá!"
"Ngon ngon ngon, Lang đào hầm thịt chua chua ngọt ngọt thực sự quá tuyệt!"
"Cái ... ợ... dưa muối cũng tệ!"
Cả gia đình tràn ngập tiếng vui vẻ, tiếc rằng tất cả đều cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t ngăn cách.
Cậu bé xổm chân tường ngoài sân còn thấy âm thanh gì nữa, nhưng thể ngửi thấy từng đợt hương thơm thức ăn từ nhà bên truyền tới, đó là loại hương thơm mà từng ngửi thấy bao giờ.
Đôi tai cố gắng áp sát về phía nhà bên cạnh, nhưng vẫn chẳng thêm gì, đôi mắt nhuốm màu cô độc. Cậu dậy, ôm đống củi khô trong lòng phòng.
Còn trong lò, đống củi nhóm lên khi nãy từ lâu lụi tắt...