Sắc mặt Cố Thanh Uyển ngay lập tức lạnh xuống, nàng gã đàn ông mặt, giọng rét run: “Chúng hộ tịch, đường hoàng thành, qua miệng ngươi biến thành lưu dân? Sao nào, ý ngươi là quan phủ việc tắc trách, đến cả lưu dân cũng thả thành ?”
Vào thời điểm nhạy cảm , hai chữ “lưu dân” chẳng lời ho gì. Lưu dân tự ý thành, trong cảnh chính là đại tội!
Kẻ rõ ràng chụp mũ lưu dân lên đầu bọn họ, để nếu bọn họ bán thì gã thể nuốt trọn mà tốn một xu.
Gã đàn ông sắc mặt chợt biến đổi, vội vàng quanh quất, đó quát lớn: “Tiểu nha đầu từ tới, ở đây năng hồ đồ gì đó! Ngươi thấy mắt nào quan phủ hả? Ngươi tới đây kiếm chuyện !”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Cố Thanh Uyển lạnh lùng gã: “Vậy ngươi mắt nào thấy chúng tới để bán ?”
“Hừ, con ranh , mồm mép gớm thật. Nhìn cái hạng nhà các ngươi, chẳng lẽ tới để mua chắc?” Gã đàn ông mất mặt, vẻ mặt càng thêm khó coi, mỉa mai .
Cố Thanh Uyển ngước tấm biển hiệu phía cửa tiệm, đó dẫn và các sang nha hành đối diện.
Gã đàn ông mặt dơi tai chuột hứ một tiếng, cầm chổi quét thật mạnh cửa, giống như đang quét thứ gì đó dơ bẩn lắm.
Thái Đầu phồng má, tức giận thôi: “Người ở phủ thành mà thực dụng thế .”
Cố Thanh Uyển bình thản : “Ở cũng hạng như , thể quơ đũa cả nắm . Người thủ tục thành cho chúng là nha sai, họ cũng khinh thường chúng .”
Nói xong, nàng khựng , bổ sung thêm rằng vị nha sai chỉ là nghi ngờ họ tiền mà thôi...
Bốn con tới cửa nha hành đối diện, Cố Thanh Uyển bước lên bậc thềm, liền thấy một thiếu niên trẻ tuổi bước . Vừa chạm mặt, cũng bọn họ vài cái, nhưng hề lộ vẻ khinh bỉ chán ghét.
“Mấy vị đây thuê phòng, nhu cầu gì khác?” Thiếu niên mỉm những mặt.
Cố Thanh Uyển nhướng mày, cảm thấy thiếu niên lanh lợi, thiếu niên nàng cũng nở nụ .
“Mọi chắc là từ ngoài thành ? Hiện giờ phí thành mỗi là năm lượng, đây, chắc hẳn đang cần tìm nơi dừng chân.”
Đã trả nổi phí thành, thể còn tiền dư, càng thể bỏ tiền lớn như chỉ để thành bán .
mấy con trông cũng giống hạng đại phú đại quý, mua nhà là chuyện thể, khả năng duy nhất chính là thuê phòng.
Cố Thanh Uyển lộ vài phần ý : “Tiểu ca, chúng còn nhiều tiền dư, thuê một gian phòng rẻ chút, rộng hẹp quan trọng, miễn là ở .”
Thiếu niên lập tức rạng rỡ: “Được , chỗ chúng đúng là nơi hợp với . Khu vực phòng thuê rẻ đều ở phố Đông Hạng, lấy chìa khóa ngay.”
Gã đàn ông ở nha hành đối diện thấy nhà Cố Thanh Uyển tiệm đối thủ thì bĩu môi, một lát thấy thiếu niên dẫn cả nhà , tay còn cầm chìa khóa, đôi mắt gã càng trợn ngược lên trời.
Cái hạng tị nạn , trong tay tiền thì đáng bao nhiêu, đúng là kẻ ngốc mới tiếp đón bọn họ.
Thiếu niên dẫn gia đình Cố Thanh Uyển chừng hai khắc đồng hồ, từ những con phố phồn hoa của phủ thành tới một khu nhà ở san sát, trông vẻ lạc lõng với sự thịnh vượng bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-69-thue-phong.html.]
Thấy họ là phụ nữ trẻ nhỏ, thiếu niên thêm vài câu: “Phố Đông Hạng thượng vàng hạ cám, nhưng tiền bạc các dư dả, những chỗ khác cũng thuê nổi. May mà chỗ giới thiệu cũng thuộc loại khá trong vùng, tiền thuê cao một chút, nhưng ở sẽ yên tâm hơn.”
Cố Thanh Uyển đảo mắt quanh con phố, gật đầu: “Tiểu ca tâm .”
Rất nhanh, dẫn họ tới một sân nhỏ. Gọi là sân, nhưng thực tế cổng lớn hai ba bước là tới chính phòng, và cũng chỉ duy nhất một gian phòng .
“Phủ thành vốn là đất chật đông, quý như vàng như ngọc. Các đừng thấy chỗ nhỏ, nhưng cũng là nơi tranh thuê đấy.” Thiếu niên giới thiệu.
Diệp Tiểu Vân gian phòng, thấy nó còn hơn nhà cũ ở quê nhiều, nhưng bà gì thêm, chỉ đợi Cố Thanh Uyển quyết định.
“Tiểu ca, tiền thuê ở đây tính thế nào?” Nàng hỏi.
“Tiền thuê một tháng là hai lượng bạc.” Thiếu niên giơ hai ngón tay.
Cố Thanh Uyển khóe miệng giật giật, cái giá chuẩn quá nhỉ, khít tiền nàng đang .
Thiếu niên dường như cũng nhận họ đang túng quẫn, ái ngại : “Cũng chỗ rẻ hơn, hơn một lượng là đủ, nhưng bên đó ở khá lộn xộn, gia đình phụ nữ trẻ nhỏ, e là an .”
Cố Thanh Uyển , tuy xót xa bạc kịp ấm túi, nhưng thể đưa cả nhà nơi phức tạp đó. Nàng ngày thường còn cổng thành thăm dò tin tức, để và các ở nhà, tự nhiên chọn nơi yên tâm một chút.
“Thuê ở đây .” Cố Thanh Uyển xong, để con ở dọn dẹp, còn cùng thiếu niên về nha hành thủ tục thuê phòng.
Làm xong thủ tục, đường về, Cố Thanh Uyển tới nơi vắng vẻ, lấy từ trong gian một miếng thịt ba chỉ, cùng một ít gạo, mì, củ cải, cải thảo, dùng một mảnh vải sạch bọc , mới về.
Khi về tới nơi thuê, căn phòng nhỏ Diệp Tiểu Vân dọn dẹp sạch sẽ, lúc bà đang ở bếp đốt lò sưởi, thấy nàng về, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
“Uyển Nhi, con mau nhà nghỉ ngơi , để mẫu nấu cơm ngay, hôm nay chúng cuối cùng cũng thể ngủ một giấc thật ngon .”
Nghĩ đến quãng thời gian chạy nạn dài đằng đẵng, nay cuối cùng cũng bôn ba nữa, hốc mắt Diệp Tiểu Vân nóng lên.
Cố Thanh Uyển thấy mệt, nàng đặt bọc đồ lên bệ bếp, mở : “Mẫu , tiểu ca thấy chúng khó khăn nên lấy rẻ một chút, con mua ít gạo mì và thịt rau, hôm nay chúng ăn một bữa thật ngon, tẩm bổ cho Thái Đầu và Tiểu Xảo.”
Nhìn thấy nào thịt, nào gạo mì, mắt Diệp Tiểu Vân trợn tròn: “Chỗ... chỗ tốn bao nhiêu bạc cơ chứ!”
Dẫu còn sót chút tiền, sợ cũng mua nổi ngần thứ, tuy hành sự của nữ nhi bà nay bao giờ can thiệp, nhưng bà vẫn khỏi kinh ngạc.
Cố Thanh Uyển mỉm : “Vâng, bà lão bán rau thấy con chạy nạn từ xa tới, thương tình nên bán bán tặng, thịt cũng , tốn bao nhiêu ạ.”
Diệp Tiểu Vân lập tức chắp tay, mắt đỏ hoe: “Trên đời vẫn còn nhiều quá. Uyển Nhi, nhà khấm khá hơn, nhất định cảm ơn .”
Cố Thanh Uyển bật , nắm lấy tay mẫu : “Vâng, nhưng bà lão đó chỗ bày hàng cố định, chắc cũng mong chúng báo đáp, giống như mẫu đây giúp khác, cũng là cầu báo đáp, chỉ cầu tâm an thôi ?”