BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 5: Nương! Tiểu muội đói đến mức gặm đất rồi! ---

Cập nhật lúc: 2026-02-08 08:35:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con ch.ó nhỏ dường như cũng cảm nhận nguy hiểm từ hai ánh mắt , vội vàng rúc sâu trong lớp áo đại y.

Cố Thanh Uyển khẽ ho một tiếng: "Về nhà hẵng ."

Quay căn nhà lá tá túc, Cố Thanh Uyển nhớ tới cặp con , bèn đặc biệt dùng then gỗ khóa c.h.ặ.t cổng, tùy tay nhặt một mảnh ngói đặt hờ lên then cửa để dấu.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Trong nhà, Thái Đầu nhóm lửa xong, một chiếc nồi sắt sứt sẹo chứa đầy tuyết nhưng vẫn tan hết.

Ta liếc nhúm gạo nhặt sạch cát đặt bên cạnh, khẽ : "Ta tìm ít gạo, nấu chung luôn ."

Vừa , bốc nhúm gạo mốc lên, giả vờ bỏ túi gạo nhưng thực chất là ném gian để xử lý.

Thấy Cố Thanh Uyển mang về nửa túi gạo, Diệp Tiểu Vân và Thái Đầu trừng lớn mắt dám tin.

"Thật... thật sự tìm gạo ? Đại tỷ, tỷ giỏi quá!" Thái Đầu Cố Thanh Uyển bằng ánh mắt càng thêm sùng bái.

Đại tỷ của thật là cừ khôi!

Diệp Tiểu Vân nửa túi gạo , tay run bần bật vì xúc động, hốc mắt chợt nhòa lệ. Bà vốn tưởng rằng khi rời khỏi nhà họ Cố giữa năm đói kém , mấy con sẽ sống càng thêm gian nan, lẽ ngay cả các con bà cũng khó lòng bảo vệ nổi.

giờ đây, dường như họ vẫn tuyệt lộ.

Bà tiến lên ôm chầm lấy Cố Thanh Uyển, bao nhiêu cảm xúc kìm nén suốt cả ngày lúc vỡ òa, ngăn tiếng nấc nghẹn ngào.

"Uyển Nhi của nương là tai tinh, là phúc tinh mới đúng. Con đầy phúc khí, chắc chắn sẽ sống thật . Đám nhà họ Cố đều là xằng bậy, các con của đều đại phúc đức, tất cả đều sẽ bình an vô sự, bình an vô sự mà... hu hu..."

Đột nhiên ôm lấy, hình Cố Thanh Uyển cứng đờ, lòng đầy vẻ lúng túng. Nghe tiếng của phụ nữ, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa khó tả.

Ta , Diệp Tiểu Vân chỉ vì tương lai mịt mờ của mấy con, mà còn vì trượng phu và đứa nhi t.ử cả hiện vẫn rõ sống c.h.ế.t.

Diệp Tiểu Vân đến còn sức, bầu khí bi thương bao trùm khắp nơi. Thái Đầu cũng nhịn , dùng tay áo bẩn thỉu lau mạnh đôi mắt. Trong lòng bà, Tiểu Xảo nhi vốn chẳng hiểu chuyện gì, thấy cũng mếu máo chực òa lên theo.

Cố Thanh Uyển cảm thấy đau đầu. Cảnh tượng thế nàng thực sự từng trải qua. Nàng vỗ nhẹ lên lưng Diệp Tiểu Vân: "Mẹ, nhanh đừng nữa. Mau nấu cơm , chúng ăn chút gì đó nóng hổi nghỉ ngơi sớm, ngày mai còn tiếp tục lên đường."

Diệp Tiểu Vân liền vội buông nàng , lau nước mắt, gật đầu: "Phải, , ngay đây."

"Người dân trong thôn đều chạy nạn cả , ngờ vẫn còn tìm thấy nhiều gạo như , đúng là đại vận trời cho." Diệp Tiểu Vân gạo xám xịt , chỉ tưởng là gạo cũ từ năm ngoái mốc nên cũng để ý. Thời buổi , miếng bụng là phúc đức lắm .

Cố Thanh Uyển khẽ chạm ch.óp mũi, bịa chuyện: "Lúc nãy một nhà là đôi phu thê già. Lúc con , thấy hai họ đều tạ thế trong nhà, lẽ vì tuổi cao sức yếu gánh nổi nạn . Lương thực giấu trong hốc bếp, coi như hời cho chúng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-5-nuong-tieu-muoi-doi-den-muc-gam-dat-roi.html.]

Nói đoạn, nàng mang chiếc áo đại y quân đội tới: "Mẹ, con còn tìm thấy hai bộ đông y đáy tủ, dày dặn. Mẹ xem thể cắt sửa , cho Thái Đầu một bộ y phục ?"

Nghe thấy đồ mùa đông, nghĩ đến đám con đang mặc mỏng manh, Diệp Tiểu Vân chẳng còn tâm trí mà nấu cơm nữa. Bà vội vàng gần, nương theo ánh lửa mà căng mắt kỹ.

"Ơ? Đây... đây là hoa lau tơ liễu. Cái sờ ... lẽ nào là bông mà chỉ những nhà giàu trấn mới mặc nổi? Trời ạ, Uyển Nhi, con đúng là gặp đại vận ! Đây chắc chắn là áo bông, áo bông giữ ấm cực , chúng sẽ c.h.ế.t rét ." Diệp Tiểu Vân kích động, đôi bàn tay gầy guộc cứ vuốt ve mãi chiếc áo đại y đầy bụi bặm.

"Vải vóc tinh xảo thế , ngờ trong thôn nhà dùng món đồ như ." Bà kinh ngạc thôi.

Cố Thanh Uyển cũng lấy áo quân đội thể nghi ngờ, nhưng thà còn hơn là để cả nhà đông cứng.

"Có lẽ đúng như , ông trời mắt thôi. Chắc là con cái của hai cụ đó ăn ở nơi xa, gửi đồ về báo hiếu. Hai cụ chắc vì tuổi già quá nên chọn lánh nạn, cuối cùng để chúng hưởng." Cố Thanh Uyển vẻ mặt chân thành mà thêu dệt đủ điều.

"Mẹ mau nấu cháo , để Tiểu Xảo cho con bế." Cố Thanh Uyển sợ bà hỏi thêm, liền lên tiếng giục.

Diệp Tiểu Vân gật đầu lia lịa, cởi dải bọc đứa nhỏ n.g.ự.c giao cho Cố Thanh Uyển.

Cố Thanh Uyển bế tiểu nha đầu gầy trơ xương, nhẹ hẫng chút trọng lượng mà lòng khỏi thắt .

Tiểu nha đầu ở trong lòng Diệp Tiểu Vân lúc nào cũng mê man, ăn đủ no, thêm trời đông giá rét, trụ đến bây giờ là kỳ tích.

Nhìn đứa nhỏ đến mắt cũng chẳng mấy khi mở, Cố Thanh Uyển thấy kinh hãi. Nàng bế con bé đến chỗ tối, lưng về phía ánh lửa, lấy một miếng sô-cô-la bẻ một mẩu nhỏ nhét miệng con bé.

Vị ngọt lịm khiến Tiểu Xảo nhi lập tức mím c.h.ặ.t môi, mí mắt động đậy, miệng nhỏ ngừng nhấm nháp.

Nhìn đứa trẻ bẩn gầy giơ đôi tay nhỏ chép miệng, Cố Thanh Uyển bật , bẻ thêm một mẩu nữa đưa tới.

Lần tiểu nha đầu chủ động há miệng, ăn ngon lành.

Thái Đầu ở bên cạnh ngóng hồi lâu, liền lân la tới gần.

"Đại tỷ, tỷ thấy tiếng gì ?"

Tiếng của Thái Đầu đột ngột vang lên lưng khiến Cố Thanh Uyển lập tức thẳng che cho Tiểu Xảo nhi: "À, chắc là con ch.ó con đó đói quá nên kêu thôi."

Thái Đầu gãi đầu, con ch.ó nhỏ đang cuộn tròn một góc chân giường lò: "Không đúng, tiếng kêu phát từ phía mà."

Vừa , nó nghếch cổ Tiểu Xảo nhi, "ơ" một tiếng, đưa tay sờ thử. Thấy tay đen nhẻm, Thái Đầu lập tức hét lớn.

"Mẹ ơi! Tiểu đói đến mức gặm bùn !"

 

Loading...