Bị Bạn Thân Cướp Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Mang Thai Song Sinh "Nằm Thắng" - Chương 433
Cập nhật lúc: 2026-04-28 13:16:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vừa cửa, chiếc gạt tàn ném vỡ đầu Ngô Quảng Phong!”
Thẩm lão gia t.ử chỉ ông mắng lớn:
“Lấy roi của tới!
Hôm nay đ.á.n.h ch-ết hai cái thứ hỗn láo nhục danh tiếng của !”
Ngô Quảng Phong xảy chuyện gì, ngờ Lục Quan Sơn quen bố vợ !
Ông vội vàng run rẩy :
“Bố!
Con, con tới đ.á.n.h Quốc Hoa!
Bố sức khỏe , là đừng nổi giận!”
Ngô Quốc Hoa khập khiễng bước , đập ngay mặt là một chiếc roi da quất xuống!
Bốp!
Đau đến mức co rúm cả !
Để bày tỏ lòng trung thành với bố vợ, Ngô Quảng Phong nhịn đau trong lòng, đ.á.n.h Ngô Quốc Hoa tới mức khắp đầy vết thương, ngất lịm mới dừng !
Lục Quan Sơn lạnh lùng , dậy phủi phủi vạt áo:
“Thẩm lão, cháu xin phép cáo từ.”
Thẩm lão vẫn còn giữ cơn giận, tiễn Lục Quan Sơn xong, bước tới bốp một cái tát mặt Ngô Quảng Phong!
“Từ nay về , hai các còn bất kỳ quan hệ nào với nhà họ Thẩm nữa!
Còn dám dùng danh nghĩa nhà họ Thẩm ngoài tác oai tác quái, lão t.ử b-ắn ch-ết các !”
Đêm đó, Ngô Quảng Phong và Ngô Quốc Hoa đuổi khỏi nhà họ Thẩm.
Ngu Lê vắt óc suy nghĩ mấy ngày liền, nghiên cứu thấy bệnh bạch cầu cơ bản đều là huyết nhiệt vọng hành (m-áu nóng cuồng loạn), cần áp dụng phương pháp nuôi dưỡng âm khí và thanh nhiệt để điều trị.
Theo kết luận nghiên cứu của một vị đại lão Trung y cô từng , cùng với tình trạng của một bệnh nhân tương tự, cô suy đoán một bộ phương pháp điều trị bệnh bạch cầu bằng cách điều hòa khí cơ, ấm gan nuôi dưỡng âm khí, sử dụng thảo d.ư.ợ.c tươi kết hợp với thu-ốc mềm để điều trị.
Bệnh tình của bé Mai Mai đợi nữa, Ngu Lê bàn bạc với giáo sư Bành, áp dụng châm cứu và thử nghiệm đơn thu-ốc cho bé.
Ban đầu vài đơn thu-ốc Mai Mai thích ứng , còn hôn mê một .
May mắn , bố của Mai Mai lý trí, hiểu khó khăn của thầy thu-ốc, cũng tin tưởng Trung y!
Một tuần , Mai Mai thử tới đơn thu-ốc thứ sáu thì chuyển biến rõ rệt!
Dù là mạch tượng, kết quả xét nghiệm m-áu, cũng như trạng thái của đứa trẻ, đều sự đổi rõ rệt!
Giáo sư Bành khẳng định:
“Thu-ốc hiệu quả, chỉ cần trong vòng nửa tháng tình trạng bất thường, đứa trẻ ít nhất thể sống thêm vài năm!”
Mai Mai nhịn lên:
“Cháu ch-ết, cháu bố !”
Lời mà Ngu Lê cũng đau lòng:
“Mai Mai, cô sẽ cố gắng để cháu sống tiếp!”
Nửa tháng , Mai Mai thể dậy ăn món trứng chưng , chỉ m-áu hồi phục diện!
Đây đúng là kỳ tích!
Cục quản lý d.ư.ợ.c phẩm còn vội vàng tới để đặc biệt nghiên cứu sự kiện điều trị bệnh bạch cầu !
Tất cả những đứa trẻ mắc bệnh m-áu ở Kinh Thị đều đổ xô tới cầu xin Ngu Lê cứu mạng!
Ngu Lê bàn bạc với giáo sư Bành, xin phép các cơ quan liên quan, thành lập một đội ngũ chuyên nghiên cứu điều trị bệnh bạch cầu bằng Trung y!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-ban-than-cuop-hon-ga-cho-si-quan-mang-thai-song-sinh-nam-thang/chuong-433.html.]
Đây là một căn bệnh cực kỳ khó chữa, nhà nước tất nhiên ủng hộ hết .
Bởi vì đơn thu-ốc mà Ngu Lê và giáo sư Bành nghiên cứu thể giảm tám mươi phần trăm triệu chứng của bệnh bạch cầu, điều chấn động cả nước!
Mang hy vọng cho quá nhiều bệnh nhân.
Thậm chí tin tức còn lan truyền nước ngoài, các nhà nghiên cứu y học nước ngoài ngưỡng mộ tìm tới để học hỏi.
Mai Mai xuất viện tháng năm, lúc xuất viện tuy chắc tái phát , nhưng trạng thái của cô bé lúc đó là một cô bé bình thường, ngọt ngào nép lòng , cảm ơn Ngu Lê!
Đây đúng là khung cảnh Ngu Lê thấy nhất.
Bố của Mai Mai là đài trưởng đài truyền hình Kinh Thị, là dẫn chương trình.
Sau sự kiện , hai vợ chồng chân thành mời Ngu Lê lên một chương trình để phỏng vấn!
Dù thì thể nghiên cứu đơn thu-ốc điều trị bệnh bạch cầu, thật sự thể mang lợi ích cho nhiều !
Một ở các thành phố khác lẽ còn , nếu thể thông qua truyền hình để cho phương pháp , giúp nhiều bệnh nhân điều trị hơn thì còn gì bằng.
Ngu Lê cũng đồng ý.
Nhân tiện, cô nhân buổi phỏng vấn để gián tiếp đính chính bài báo của Ngô Quốc Hoa.
Và tuyên truyền về Trung y.
Ngày lên truyền hình, Ngu Lê xinh !
Mặc dù cô luôn thận trọng che giấu vẻ ngoài của , tránh việc khác thấy cô là luôn chú ý tới khuôn mặt , nhưng trông cũng là của cô.
nhanh, vẫn phát hiện rằng, cốt lõi bên trong của cô còn khiến kinh ngạc hơn cả vẻ ngoài!
Ngu Lê thao thao bất tuyệt, giải thích đại khái nguyên lý của Trung y trong việc điều trị bệnh bạch cầu:
“Vị trí của căn bệnh chủ yếu ở tủy xương, đồng thời ảnh hưởng tới ngũ tạng lục phủ, tà khí xâm nhập, tích nhiệt tích kết...
Khi cần thiết thì đông tây y kết hợp cũng thể, biện chứng phân loại, điều trị theo từng giai đoạn...”
Giới thiệu xong kiến thức liên quan tới bệnh bạch cầu.
Ngu Lê nhắc tới sự phát triển của đơn thu-ốc Trung y thế giới.
“Mọi đều , đất nước chúng từng xâm lược, báu vật cướp , thực hiện nay một phần bằng sáng chế đơn thu-ốc các quốc gia khác giành đăng ký .
Nghĩ tới vài chục năm , các nước khác dùng đơn thu-ốc của chúng sản xuất thu-ốc bán cho chúng , kiếm tiền của chúng , chẳng đáng tiếc ?
Đó là thứ thuộc về chúng !
Vì bên phía chúng dù khó khăn, nhưng cũng đang cố gắng liên lạc giao tiếp với Cục giáo d.ụ.c và các bộ phận khác, cố gắng sớm xin nhiều bằng sáng chế hơn, bảo vệ những thứ thuộc về đất nước !
Nếu phương thu-ốc nào hiệu quả , cũng kịp thời xin bằng sáng chế, để kẻ lợi dụng sơ hở.”
Thứ của nước cướp mất, tin tức nếu do Ngu Lê , nhiều bách tính thường dân đều phản ứng kịp!
Rất nhanh đó, hiểu rằng là do phía Cục giáo d.ụ.c cố ý khó, trì hoãn một phần việc xin bằng sáng chế!
Dư luận nổ tung.
Sự việc nhanh truyền tới tai Thẩm lão.
Ông thực sự ngờ, về già còn giở trò như !
Thẩm lão lệnh, yêu cầu tra xét nghiêm ngặt sự việc !
Nếu liên quan tới nhà họ Thẩm, ông sẽ đích giải quyết!
Bên tòa soạn báo dám giữ Ngô Quốc Hoa nữa.
Hắn đó roi đ.á.n.h tới hai tháng xuống nổi giường, bản cũng lâu , trực tiếp sa thải.
Ngô Quảng Phong khắp nơi tìm quan hệ, cầu xin, cuối cùng vẫn giáng chức liên tục.
Cả đời vất vả gây dựng, cuối cùng điều từ phó cục trưởng xuống một nhân viên quèn ở vị trí rìa, mỗi tháng tiền lương ăn cơm còn chật vật!