“May mà, đề bài phần lớn đều là những cái Ngu Lê từng thấy, cô còn coi là khá thuận lợi.”
Toàn tâm ý xong đề bài, Ngu Lê cảm thấy thoải mái lắm.
Vội vàng nộp bài mười phút, lúc đến cửa lớn thì Lục Quan Sơn cùng Tiết Khuynh Thành còn Tô Tình đều đang đợi, một đưa nước ấm, một che ô, một đỡ cô.
Không xa Hạ Ngọc Oánh ôm con cảnh , thầm nghiến răng.
Ba nhà họ tại đến nơi xa xôi đó, suýt chút nữa muỗi đốt ch-ết?
Chẳng là vì đôi nam nữ khốn nạn Lục Quan Sơn và Ngu Lê !
Loại khốn nạn như , nhất định chịu quả báo, nếu nỗi khổ thời gian của cô đều đổ sông đổ biển !
Chưa đợi Hạ Ngọc Oánh nghĩ xong, liền thấy Ngô Quốc Hoa ngang qua , dường như thấy cô .
“Này, Quốc Hoa, Quốc Hoa!”
Hạ Ngọc Oánh lập tức đuổi theo.
Ngô Quốc Hoa nhíu mày cô :
“Cô mấy ngày tắm ?
Cả hôi thối!”
Hạ Ngọc Oánh lập tức phát hỏa:
“Anh thì tắm ?
Bình thường lấy nước , lấy một nước xa ch-ết !
Anh mặt mũi hỏi ?”
Hai lập tức cãi .
Đợi cãi xong kết thúc, đầu , thì phát hiện Lục Quan Sơn sớm đưa Ngu Lê .
Những môn thi tiếp theo, cũng coi là thuận lợi.
Chỉ cần ôn tập kỹ, bỏ công sức, đều sẽ đạt thành tích khá.
Ngu Lê trong lòng vẫn hài lòng, cảm thấy bất ngờ gì thì, chắc thể thi đỗ đại học ở Thượng Hải.
Mà vẻ mặt Ngô Quốc Hoa cũng ngày càng vui mừng.
Sở dĩ mấy tháng nay gầy thành thế , chính là vì cuộc sống , cộng thêm sách cực kỳ khổ cực!
Đây là cơ hội đổi đời duy nhất trong đời .
ai cũng ngờ tới, môn thi cuối cùng là toán, mấy môn đề bài tính là quá khó hóa đều là giả dối!
Đề toán khó đến mức cả phòng thi đều gãi đầu bứt tai.
Người ép đến đường cùng cái gì cũng , ngoài đề toán.
Ngu Lê đều nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu mới chút manh mối, bắt đầu cúi đầu giải đề.
Ngô Quốc Hoa càng đề càng sụp đổ, gấp đến mức ngẩng đầu Ngu Lê.
Từ xa thấy Ngu Lê thế mà đang đề , lòng lạnh !
Không , thể cứ như để đề bài bỏ trống, đạt nhiều điểm hơn, thoát khỏi Hạ Ngọc Oánh, chứng minh bản với Ngu Lê!
Thế nhưng càng gấp, đầu óc càng trống rỗng.
Thời tiết nóng, nhịn lấy tay áo sơ mi trắng lau mồ hôi mặt .
Lần đến khác, sự nôn nóng quá mức của Ngô Quốc Hoa gây sự chú ý của giám thị!
“Thí sinh ?
Cậu đang gì đấy?!”
Ngô Quốc Hoa sững sờ, chút sợ hãi :
“Em, em chỉ là nóng, gấp, em đang lau mồ hôi...”
Giám thị chỉ tay áo sơ mi trắng của nghiêm giọng hét:
“Thế đây là cái gì!
Mời thu bài thi của !
Lần thi gian lận, thành tích hủy bỏ!”
Ngô Quốc Hoa cúi đầu tay áo, trong đầu ông một tiếng!
Trên tay áo , thế mà may lớp lót, bên trong nhét mẩu giấy!
Áo sơ mi trắng mồ hôi thấm ướt, trực tiếp trở nên trong suốt!
Mẩu giấy mang chữ lộ rõ ràng!
Bài thi thu mất, kinh hãi điên cuồng nắm c.h.ặ.t bài thi:
“Không, !
Đồng chí, em, em gian lận!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-ban-than-cuop-hon-ga-cho-si-quan-mang-thai-song-sinh-nam-thang/chuong-309.html.]
Cầu xin các !
Em thật sự gian lận!”
Anh trong cơn gấp gáp, đỏ mắt đầu về phía Ngu Lê:
“Cô thể chứng giúp em, chứng minh nhân phẩm, kiến thức của em!
Em thể gian lận, thể nào gian lận!”
Đây là cơ hội cuối cùng của , thể cứ như mà hủy hoại một cách hoang đường thế !
Điều đó khác gì g-iết !
Giám thị nghiêm túc Ngô Quốc Hoa, Ngu Lê.
Thậm chí nghi ngờ Ngu Lê gian lận , thậm chí đến kiểm tra tình hình của Ngu Lê!
Ngu Lê đang đề, thằng đần phiền lập tức :
“ chứng bình thường tâm thuật bất chính, và quen!
Xin đừng phiền thi cử bình thường!”
Vì Ngu Lê kiểm tra qua tất cả đều bình thường, hơn nữa còn là phụ nữ mang thai, giám thị khó cô, nhanh liền để Ngu Lê bài.
phía Ngô Quốc Hoa thì giống .
Anh ngờ tới, Ngu Lê đ.â.m lưng một d.a.o ở nơi quan trọng như !
Hóa ... cô đối với thật sự còn một chút tình cảm nào !
Phụ nữ thể lòng nhanh như ?
Giám thị trực tiếp đưa Ngô Quốc Hoa ngoài, lấy mẩu giấy nhỏ trong lớp lót áo .
Ngô Quốc Hoa một đàn ông thế mà sụp đổ đến mức , hai tay run rẩy:
“Em đợi lâu như , đây là cơ hội duy nhất của em!
Em thật sự mẩu giấy thế nào!
Sao em thể gian lận?
Các cho em thi, hủy bỏ thành tích của em?
Vậy công sức của em tính là gì?!
Em !
Chẳng lẽ em vĩnh viễn một kẻ phế vật ?!”
Anh càng gấp, càng đặc biệt coi trọng thi , càng khiến cảm thấy đúng là gian lận sai!
Cuối cùng, Ngô Quốc Hoa lúc thi cử còn kết thúc, đuổi khỏi phòng thi.
Hạ Ngọc Oánh vui mừng đón lên:
“Quốc Hoa!
Thế nào?
Có thi cử cực kỳ đơn giản ?
Nên mới nộp bài sớm?
Anh dùng cái đưa cho ...”
Ngô Quốc Hoa mắt đỏ ngầu, giáng cho mặt cô một cái tát thật mạnh!
“Tiện nhân!
Cô hại ch-ết !
Cô hại ch-ết !
ly hôn với cô!
Ly hôn!”
Hạ Ngọc Oánh ôm con Ngô Quốc Hoa một cái tát tát ngã xuống đất.
Cửa phòng thi lúc đang đông, nhanh lên đỡ cô , chỉ trích Ngô Quốc Hoa.
“Người đồng chí nam đ.á.n.h thế, vợ còn đang ôm con đấy!”
“ đấy, một phụ nữ vì sinh con khó khăn bao, thể đối xử với cô như thế!
Quá đáng quá !”
Hạ Ngọc Oánh nhân cơ hội xúi giục tất cả mắng Ngô Quốc Hoa.
Chỉ mắng cho tơi bời hoa lá, cả tinh thần sắp phân liệt, chen khỏi đám đông lảo đảo bỏ .
Hạ Ngọc Oánh trong cơn hả hê mang theo tuyệt vọng.
Cô dường như thấy Ngô Quốc Hoa , vì gian lận bắt, kỳ thi hủy ?