“Chỉ đành gọi điện thoại nhờ hỏi xem hai đến nơi an .”
điều khiến ông bất ngờ là, Lục Quan Sơn và Ngu Lê hề đến đó!
Chẳng lẽ, bọn họ vẫn còn ở Kinh Thị ?
Ông suy tính , cuối cùng chút động tĩnh sai tới đồn cảnh sát nơi Lục Quan Sơn và Ngu Lê từng ghé qua để ngóng.
Người thể việc cho ông đều là loại tinh , chẳng tốn chút sức lực nào tra thông tin.
“Thủ trưởng, Lục đoàn trưởng cùng vợ mấy ngày máy bay Hải Thị ạ."
Hải Thị?!
Thủ trưởng Phó bật dậy.
Ông ngay mà, Quan Sơn nhất định sẽ đến Hải Thị bái phỏng nhà họ Tạ.
Lần , khi nào mới , cũng liệu còn cơ hội .
Cả đời ông chỉ còn một tâm nguyện, đó chính là đến mộ phần của Lệnh Nghi dập đầu.
Trong lòng dâng lên nỗi bất an, ông lập tức bước ngoài:
“Sắp xếp cho Hải Thị ngay lập tức!"
Tạ Lệnh Nghi hiện giờ đều dựa dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống.
Sau khi Ngu Lê đến, cô giúp bà trị liệu, châm cứu mát-xa, đích món dịch dinh dưỡng phù hợp hơn cho bà, Lục Quan Sơn ở bên cạnh phụ giúp, Tạ Ấu An cũng bận rộn chạy ngược chạy xuôi.
những ngày tháng hai ngày, Tạ Bình Thu vội vã chạy tới.
“Cha em đến Hải Thị , hiện giờ tìm thấy cha , chỉ sợ ông tin em ở Hải Thị, nhất quyết địa chỉ tấm bia mộ ."
Lục Quan Sơn và Ngu Lê lập tức cảnh giác:
“Vậy chúng lập tức đến thành phố, tiên khiến ông dẹp bỏ nghi ngờ, nếu lỡ ông phát hiện , chuyện sẽ trở nên phiền phức."
Tạ Ấu An :
“Anh chị, hai cứ đến thành phố , tiện thể xử lý lô hàng hai mang tới, em chăm sóc , đợi hai bận xong tới."
cô ngờ, Thiệu Lăng cũng tới.
Mấy ngày nay Thiệu Lăng bận tối mày tối mặt, cuối cùng cũng tranh thủ thời gian chạy đến, vài bước tiến lên bắt tay với Lục Quan Sơn:
“Anh cả, em là Thiệu Lăng."
Anh khôi ngô tuấn tú, ánh mắt trong trẻo, qua nho nhã chính trực, Lục Quan Sơn vỗ vỗ vai :
“Chào , vất vả cho chăm sóc Ấu An thường ngày ."
Thiệu Lăng :
“Cô là vợ em, chăm sóc cô là việc em nên .
Anh cả yên tâm, em sẽ để Ấu An sống vui vẻ."
Nói xong xoay sang chào hỏi Ngu Lê, trong lòng kìm cảm thán, trách Ấu An cứ nhớ mãi quên chị , hóa vợ và chị dâu đều là những nhân vật xuất sắc thế , chỉ vẻ ngoài thôi thấy đúng là “nhân trung long phượng" ( tài giỏi kiệt xuất)!
Ấu An vốn định bảo Thiệu Lăng ở cùng , nhưng mợ Kiều Thư ở bên cạnh giải thích:
“Ấu An, bên phía nhà họ Thiệu xảy chút chuyện, con về cùng Thiệu Lăng một chuyến, ở đây trông chừng con, đợi các con bận xong cũng muộn."
Chuyện đến nước , cũng chỉ đành để Kiều Thư trông chừng Tạ Lệnh Nghi, những khác đều vội vã xử lý việc trong tay.
Tạ Ấu An chút lo lắng, tranh thủ lúc rửa tay hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-ban-than-cuop-hon-ga-cho-si-quan-mang-thai-song-sinh-nam-thang/chuong-272.html.]
“Thiệu Lăng, trong nhà xảy chuyện gì ?"
Thiệu Lăng mặt nặng mày nhẹ:
“Em mà, cha mấy năm nay mê tín, ông mới tìm một thầy phong thủy, tính là cưới một vợ kế mới giữ đại vận , thế là ông ..."
Nói đến đây, cũng thấy khó xử, cũng phẫn nộ:
“Ông bắt đầu lùng sục những cô gái trẻ thích hợp để chuẩn kết hôn, còn nhỏ tuổi hơn cả ."
Cho nên, trong nhà họ họp một cuộc, nhất định kiên quyết phản đối hành vi của ông !
Trong lòng Tạ Ấu An khựng :
“Có ... cũng liên quan đến việc em sinh con ?"
Thiệu Lăng vội vàng an ủi cô:
“Ấu An em đừng suy nghĩ lung tung, từ lâu là sẽ kế thừa việc kinh doanh của nhà họ, hứng thú với những thứ đó, chúng sinh con là chuyện của hai , cả kế thừa công việc kinh doanh của cha, dù sinh con thì cũng nên là bên cả sinh."
Tạ Ấu An khổ:
“Chị dâu sinh ba cô con gái , cơ thể chị sinh tiếp cũng khó khăn, tại nhất định là đàn ông mới kế thừa gia nghiệp?
Em thấy cháu gái lớn thông minh, bồi dưỡng nó cũng giống ?"
Hai trò chuyện ngắn ngủi một lúc, trong lòng đều thấy nặng trĩu.
Phía Ngu Lê và Lục Quan Sơn vì để Thủ trưởng Phó phát hiện, một chiếc xe khác do Tạ Bình Thu sắp xếp thành phố.
Hàng hóa họ ký gửi từ Kinh Thị đến ga tàu, Lục Quan Sơn đặt một nhà khách cho Ngu Lê ở tạm, liên hệ để chuyển hàng, tìm nơi cất giữ.
Sau đó hai bắt đầu chợ d.ư.ợ.c liệu, cũng như đàm phán việc thu mua Bạch Truật với các nhà máy d.ư.ợ.c phẩm nổi tiếng ở Hải Thị.
Với ưu thế tuyệt đối về chất lượng và giá cả, gần như cần dùng thủ đoạn mưu kế gì.
Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm đầu tiên Ngu Lê hai ngàn cân Bạch Truật thì kinh ngạc thôi:
“Nhiều ?
Chỉ bốn đồng một cân?
lấy hết, nhưng nhà xưởng chúng nhỏ, tiêu thụ hết chừng đó, lấy tám trăm cân !"
Ngu Lê cùng Lục Quan Sơn thuê một chiếc xe tải lớn, hết nhà máy đến nhà máy chào hàng.
Thuận lợi đến mức tưởng tượng nổi!
Chỉ tốn đầy nửa buổi chiều, hai ngàn cân Bạch Truật bán sạch sành sanh!
Giá nhập sáu hào một cân, bán bốn đồng một cân, lợi nhuận đạt tới sáu ngàn tám trăm đồng!
Điều đó còn đáng sợ hơn cả trúng !
Một ngày công, kiếm tiền bằng cả một căn nhà phố!
Ngu Lê hiểu rõ, đây là vì mới bắt đầu nắm bắt “gió", lúc cô chào hàng từng nơi, trong đó một nhà máy d.ư.ợ.c phẩm chỉ mua Bạch Truật, mà còn thăm dò nguồn gốc Bạch Truật của cô, dáng vẻ đó rõ ràng là cũng nhập hàng ở nơi giá thấp.
Trong tình huống , đôi khi chỉ cần qua một đêm, lượng hàng tồn kho sẽ tràn lan, giá cả hàng hóa sẽ giảm mạnh, cho nên đầu tư ăn nhiều lúc xem cơ hội, vận may đến thì giàu chỉ một đêm, vận thì phá sản cũng chỉ một đêm.
Lô đài radio cũ mà Lục Quan Sơn mua về cũng hoan nghênh ở chợ đồ cũ Hải Thị, một ông chủ cửa hàng trực tiếp mua sạch, vì đây là hàng ngoại, xem là của hiếm, mỗi chiếc Lục Quan Sơn lãi hai mươi đồng, hai mươi chiếc cộng trực tiếp kiếm bốn trăm đồng tiền chênh lệch!
Lục Quan Sơn cũng kinh ngạc Ngu Lê:
“Vợ ơi... chuyện cũng chẳng ai dám tin, cứ như phép ."
Ở đơn vị của họ, lương một tháng chỉ vài chục đồng, ăn kiểu tùy tiện cũng kiếm vài trăm, mấy ngàn!