Ngu Lê trầm mặt:
“ với cô quan hệ huyết thống gì, bình thường cũng qua , cho dù cô là của , cũng thể chiếm dụng thời gian của bệnh nhân, nhất định thương lượng với .
Cô đây là tôn trọng , cũng tôn trọng bệnh nhân của , mời cô tìm y tá đặt hẹn khám bệnh, hôm nay hết !”
Tiết Mộng Lâm đầu bỏ , Phó Giai Âm vội vàng đuổi theo:
“Mộng Lâm, Mộng Lâm!
Chị là con gái tham mưu trưởng Tiết, bố là cấp của cả tớ, chị …”
Tiết Mộng Lâm chỉ lạnh một tiếng:
“Tớ căn bản tin Đông y gì cả!
Chẳng qua là l.ừ.a đ.ả.o thôi!”
Cô bản cáu giận, bất kể Phó Giai Âm xin thế nào, Tiết Mộng Lâm đều tha thứ, còn như trút giận tới phòng tập của đoàn văn công hướng về phía đàn piano chơi điên cuồng!
Phó Giai Âm cũng cốt khí, thấy dỗ thế nào cũng , đầu bỏ .
Tiết Mộng Lâm một đàn piano càng chơi càng cảm thấy khó thở!
Trong đầu lúc thì thấy vị bác sĩ Đông y l.ừ.a đ.ả.o Ngu Lê mà hống hách thế, lúc thì oán hận Văn Võ rõ ràng chỗ nào cũng thể hiện sự thầm mến cô , nhanh ch.óng kết hôn với khác như …
Luồng lửa giận đan xen đó khiến não cô càng lúc càng choáng váng, ngón tay mạnh mẽ ấn xuống một phím đàn, cả liền đập đầu đàn piano!
Ngu Lê ngờ tới, bệnh nhân tim buổi trưa Phó Giai Âm đưa , cuối cùng vẫn vội vàng vội vã đưa tới.
Đi cùng còn vợ chồng tham mưu trưởng Tiết.
Hai đều sốt ruột sắp :
“Ngu chủ nhiệm!
Mộng Lâm nó tái phát bệnh , uống thu-ốc cũng vô dụng, khoa tim mạch của bệnh viện sư đoàn chữa khỏi bệnh cho nó, cầu xin chị xem thử cứu nó !”
Đây là cấp cứu, sắp xong , Ngu Lê chỉ thể vội vàng bỏ công việc trong tay xuống, kiểm tra tình hình Tiết Mộng Lâm.
Bên cạnh vợ tham mưu trưởng Tiết vững, nước mắt cứ rơi.
Tham mưu trưởng Tiết còn coi như bình tĩnh:
“Xin chào, con gái là lúc sinh bệnh tim, những năm chúng tìm nhiều bác sĩ cho nó, nhưng bác sĩ sống quá mười tám tuổi, sống quá hai mươi, tóm …
đều tình hình nó !”
Tiết Mộng Lâm năm nay đúng mười chín.
Cho nên vợ chồng bọn họ gần như mỗi ngày đều sống trong sợ hãi, nhất là vợ tham mưu trưởng Tiết lo đến mức trạng thái cả đều .
Ngu Lê kiểm tra tình hình Tiết Mộng Lâm, phát hiện mạch tượng của đồng chí nữ đúng là hỗn loạn một mớ!
Đầu tiên bản cô bệnh nền, thứ hai là tâm tư quá trầm, nghĩ quá nhiều, đối với cơ thể thì càng .
Ngu Lê cho cô uống thu-ốc cấp cứu, đó châm kim Công Tôn, Nội Quan, Cự Khuyết, tiếp theo châm huyệt Thiên Môn xuyên huyệt Lao Cung, dẫn năng lượng dương Đại Chùy tim, Đại Lăng xuyên Lao Cung, lấy năng lượng âm bên cạnh huyệt Hội Âm hạ tiêu tiêm tim…
Cô bận rộn nửa buổi, ngẩng đầu thấy vợ chồng tham mưu trưởng vây quanh con gái đầy sốt ruột, mới :
“Cô sẽ , lát nữa chắc sẽ tỉnh , nhưng nhất định đảm bảo tâm trạng cô bình , nhận kích thích, ngoài phiền hai để một bên cạnh cô , một ngoài kể chi tiết cho quá trình khám bệnh những năm của cô , để tiện giúp các sắp xếp điều trị tiếp theo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-ban-than-cuop-hon-ga-cho-si-quan-mang-thai-song-sinh-nam-thang/chuong-251.html.]
Vợ tham mưu trưởng nỡ xa con gái, nắm tay cô buông, tham mưu trưởng liền tới văn phòng bên cạnh với Ngu Lê kể quá trình khám bệnh.
Hai văn phòng, tham mưu trưởng vẻ mặt ngưng trọng lo lắng, sự từ ái, đau lòng của cha đó, khiến Ngu Lê nhớ tới bố Ngu Giải Phóng của .
Cô cũng chút nhớ nhà.
“Tham mưu trưởng, ông , ghi chép .”
Tham mưu trưởng Tiết mở miệng liền là nỗi đau vô cùng:
“Nó sinh ngày đầu tiên bình thường, tiếng vang, ngày thứ hai bắt đầu liền tiếng, mặt tím tái, bác sĩ kiểm tra đó nó mắc bệnh tim bẩm sinh.
Những năm để chữa bệnh cho nó, chúng tốn nhiều tâm tư, bệnh viện thành phố Kinh gần như đều xem qua, Hải thị, bác sĩ từ nước ngoài tới, Đông y cũng xem nhiều nhiều, thậm chí, phận như , nhắm một mắt mở một mắt cho phép nó phong kiến, tin cái gì cúng thế , đốt giấy cầu Phật… nhưng đều vô dụng.”
Ông từ trong túi áo sát móc một tờ giấy, mở , phía đều là những bệnh viện Tiết Mộng Lâm từng khám bệnh những năm , thu-ốc từng uống, lịch sử tái phát bệnh, .
Nhìn mà đau lòng!
Ngu Lê vô thức cảm thấy đúng, giống tình hình của Tiết Mộng Lâm, lẽ nên là ngày đầu bình thường , ngày thứ hai bắt đầu mới tiếng?
Cô vội vàng hỏi:
“Không trong lớn nhà các ai từng mắc bệnh tương tự ?”
Tham mưu trưởng Tiết lập tức lắc đầu:
“Không , nhà chúng từng bệnh liên quan đến tim, cho nên luôn hiểu, tại con gái mắc bệnh như .”
Ngu Lê đột ngột nhớ tới Phó thủ trưởng.
Nhà họ Phó gen bệnh tim, Lục Quan Sơn nguy cơ về mặt .
Cô chú ý tới sức khỏe của Lục Quan Sơn bất cứ lúc nào.
Tiếp theo, cô hỏi kỹ tình hình Tiết Mộng Lâm, đồng ý sẽ cố gắng hết sức tìm cách chữa trị cho Tiết Mộng Lâm.
Tham mưu trưởng Tiết cảm ơn:
“Nói thật, tình hình của Mộng Lâm, bác sĩ đồng ý chữa trị cho nó nhiều, phần lớn đều là thấy tình huống nghiêm trọng như trực tiếp từ chối chúng .
Ngu chủ nhiệm, chị cố gắng là , cũng một chuyện thể cưỡng cầu.
chỉ cần cách cứu Mộng Lâm, dù để vợ chồng chúng mất mạng cũng !”
Ngu Lê lời cảm động:
“Tham mưu trưởng ông yên tâm, nhất định sẽ cố gắng hết sức.
Tình yêu thương con gái của hai ông bà hiểu.
thật với ông, tình huống của Tiết Mộng Lâm nan giải, theo kiến thức học, cô lẽ thực sự cần sự giúp đỡ của cha .
Có một cách là dùng m-áu của cha ruột thu-ốc dẫn để dưỡng tim cho cô , đồng thời thông qua châm cứu kích thích, khiến cô thoát khỏi nguy hiểm, kéo dài tuổi thọ, nhưng chữa khỏi thì, hiện tại nắm chắc.”
Tham mưu trưởng Tiết thốt lên:
“Không vấn đề gì, dù lấy tuổi thọ của để đổi, mười năm đổi một năm của nó cũng !”
Hai vợ chồng ông thực sự nổi chuyện đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh a!
Ngu Lê suýt chút nữa cho rơi nước mắt, tuy cô thích Tiết Mộng Lâm, nhưng vẫn cố gắng hết sức chữa khỏi cho cô .