“Ngu Lê thở phào một , trong vài phút ngắn ngủi, cô cũng căng thẳng đến mức ướt đẫm mồ hôi!”
Cô nhịn nở nụ :
“Thủ trưởng thể tỉnh , chính là chứng minh sự ứ tắc mạch m-áu tim nãy khơi thông, chỉ cần uống thu-ốc Huyết Phủ Trục Ứ trong một thời gian, điều dưỡng từ từ là ạ."
Tham mưu trưởng vô cùng cảm kích:
“Đồng chí Ngu Lê, nhờ cô, cảm ơn cô!"
Ngu Lê cong môi :
“Đây là việc em nên , tình trạng của thủ trưởng bây giờ vẫn thoát khỏi nguy hiểm, em còn tiếp tục châm cứu cho ông ."
Thủ trưởng tuy mở mắt, nhưng hẳn là tỉnh táo lắm, ánh mắt chút rõ ràng.
Ông mơ hồ thấy trong phòng nhiều .
Đều , duy nhất một đàn ông trẻ tuổi mờ ảo đang xe lăn, đang ông chớp mắt.
Theo bản năng, ông vươn bàn tay run rẩy:
“Thần Thần...
Thần Thần...
Bố sai !"
Nghe thấy lời , lòng Tham mưu trưởng chua xót, hiệu thấp giọng:
“Tiểu Lục, những năm thủ trưởng trong lòng quá khổ!
Ông phút giây nào nhớ nhung con trai !
Cậu bây giờ qua đó, giả Thần Thần, để ông chuyện với , cũng coi như giải tỏa nỗi đau trong lòng!"
Xe lăn của Lục Quan Sơn đẩy tới.
Thủ trưởng Phó run rẩy nắm lấy tay , trong trạng thái tỉnh táo lắm, đàn ông như mãnh hổ , chảy hai dòng lệ đục ngầu.
“Thần Thần, bố nhớ con!"
Đôi bàn tay rắn chắc như sắt nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Quan Sơn.
Anh dưng cảm thấy một sự chấn động trong lòng!
Muốn chuyện, cổ họng như nhét bông.
Có một nỗi buồn rõ tên bao trùm trong lòng!
May mà, Thủ trưởng Phó gì nữa, sự châm cứu của Ngu Lê, ông dần dần chìm giấc ngủ để nghỉ ngơi.
Ngoài nhà, Bạch Hồng Miên canh giữ cho .
Bà vô cùng tức giận, nhịn gào thét!
“ là vợ của Thủ trưởng Phó!
là vợ ông !
Ông đang nguy kịch, cho ?
Các đang gì ?
Các ch-ết hả?!!"
cho dù bà loạn thế nào cũng .
Cuối cùng, vẫn là từ bên trong với bà :
“Chủ nhiệm Bạch, Thủ trưởng Phó tỉnh , ngủ , bây giờ tình hình định hơn , bà đừng lo lắng nữa.
Bác sĩ Ngu Thủ trưởng Phó vượt qua thời kỳ nguy hiểm nhất ."
Bạch Hồng Miên tức đến mức mắt bốc lửa, nhưng đành bất lực!
Nhiều như , tất cả lãnh đạo cấp cao của tập đoàn quân đều ở đây, mời Ngu Lê , đuổi bà !
Là bà coi thường đàn bà tiện nhân từ nông thôn tới !
lúc , Bạch Linh Linh thấp giọng nhắc nhở bà :
“Cô , tên Ông Hắc Nha đang ở khoa cấp cứu, là cô qua xem , thể hỏi cái gì từ miệng Ông Hắc Nha, đến lúc đó đợi cô dượng tỉnh cho ông , cũng coi như cho cô dượng vui vẻ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-ban-than-cuop-hon-ga-cho-si-quan-mang-thai-song-sinh-nam-thang/chuong-116.html.]
Bạch Hồng Miên đột nhiên bình tĩnh .
Bà suy nghĩ lâu lâu, đầu nắm tay Bạch Linh Linh, thấp giọng trịnh trọng :
“Linh Linh, cháu giúp cô một việc..."
Ngu Lê đợi cho đến khi Thủ trưởng Phó thoát khỏi nguy hiểm, mới cùng Lục Quan Sơn về.
Lục Quan Sơn viện, Ngu Lê liền kê một chiếc giường nhỏ bên cạnh giường bệnh của để tạm ngủ một đêm.
Nào ngờ đồng ý chút nào, nhất quyết bắt cô giường cùng .
Hai thương lượng nửa ngày, kết thúc bằng việc Ngu Lê thất bại...
May mà giường tính là nhỏ, hai ôm cũng miễn cưỡng thể ngủ.
Giấc ngủ của Lục Quan Sơn đúng là cực kỳ .
Vừa ôm cô thì thầm một câu:
“Tóc em thơm quá."
Khoảnh khắc tiếp theo, liền chìm giấc ngủ.
Được lắm, tốc độ ngủ thật khiến Ngu Lê ngưỡng mộ!
Cô cũng nhắm mắt , trong đầu nhịn nhớ những chuyện xảy trong ngày hôm nay.
đột nhiên phát hiện một vấn đề lớn!
Ban ngày Bạch Hồng Miên từng nhắc đến Tạ Bình Thu sẽ tới.
Trong nguyên tác, Tạ Bình Thu là một thiên tài y học, cũng là một kẻ điên cuồng mê mẩn công nghệ!
Hắn tin chắc rằng Hạ Ngọc Oánh thuộc về thế giới , vài bắt Hạ Ngọc Oánh giải phẫu, cuối cùng Ngô Quốc Hoa b-ắn ch-ết!
Trước khi ch-ết, khóe miệng Tạ Bình Thu dính m-áu, chịu đựng đau đớn :
“Có một ngày thế giới sẽ sụp đổ, cô nhất định sẽ trở ..."
Trong đầu Ngu Lê nảy một tiếng “cạch"!
Cô thể khẳng định tuyệt đối quen Tạ Bình Thu , chữ “cô " trong miệng Tạ Bình Thu sẽ ám chỉ ai?
Thế giới hình thành như thế nào?
Lúc ban đầu cô xuyên đến thế giới , cũng là đột nhiên tới, bất kỳ ai cho cô tại !
Trong đầu đang suy nghĩ lộn xộn, Lục Quan Sơn đột nhiên nhắm mắt hôn cô một cái, giọng trầm thấp quyến luyến:
“Ngoan, ngủ ngon ."
Giọng đó như mang theo ma lực, ngay lập tức an ủi cảm xúc của Ngu Lê, cô dần dần yên tĩnh cũng chìm giấc ngủ.
ai cũng ngờ tới, sáng sớm hôm liền truyền đến một tin tức.
Ông Hắc Nha nửa đêm lúc treo cổ tự t.ử trong phòng bệnh!
Khi Thủ trưởng Phó tỉnh , vốn dĩ còn giấu ông tin tức Ông Hắc Nha tự sát.
Ông trực tiếp đoán :
“Ông Hắc Nha nếu còn sống chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều, chỉ là ân oán cá nhân của , nhưng ch-ết nhanh như , thì sẽ chỉ là mối thù phiến diện , đằng chuyện nhất định liên lụy đến nội tình lớn hơn!
Đi điều tra tất cả những tiếp xúc mấy năm gần đây, điều tra tất cả nhà họ Ông, chỉ là chuyện của Thần Thần, chú trọng điều tra Ông Hắc Nha từng tiếp xúc với kẻ tình nghi là đặc vụ địch !
Trong tập đoàn quân, kẻ phản bội, nhất định lôi tên !"
Tham mưu trưởng lập tức :
“Lão Phó, cứ dưỡng bệnh cho , những việc khác sẽ sắp xếp!"
Thủ trưởng Phó chịu đựng sự khó chịu, giọng nặng nề:
“Những động tĩnh ở biên giới gần đây tuyệt đối bình thường, chỉ sợ, là kẻ loạn!
Muốn từ nội bộ chúng phân hóa, nhân cơ hội chiếm đóng đất đai của chúng ..."
Tham mưu trưởng thần sắc nghiêm túc:
“ cũng đoán , may mà hiện tại sự việc vẫn triển khai mở rộng, nhất định lôi kẻ đằng màn !
Chuyện của Thần Thần, cũng sẽ phái thúc giục thời gian điều tra, lão Phó yên tâm, nếu Thần Thần còn ở đó, thì nhất định sẽ tìm !"