Bệnh Viện Số 444 - Chương 28: Q17 Hãy Nhớ Kỹ, Cậu Là Nhân Loại
Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:10:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bố ơi, con sai , xin bố đấy, chỉ một thôi... chỉ một thôi... Con nên đến phòng chiếu phim xem loại phim đó... Bố đừng ... nhiều bạn học của con cũng ở đó...”
“ là đúng, sai là sai! Làm sai thì trừng phạt!”...
“Ấn Vô Khuyết, ngại quá, thể gia nhập câu lạc bộ của chúng .”
“... thực sự thích đ.á.n.h đàn piano, tại thể gia nhập câu lạc bộ âm nhạc?”
“Bố đến lúc đó e rằng sẽ trách chúng dạy hư mất. Còn nhớ chứ? Trước đây bạn cùng bàn của giúp gian lận trong lúc thi, để đạt điểm cao. Sau đó thì ? Bố tẩy sạch đáp án, photo cùng một tờ đề thi bắt , chép một lượt, kết quả mà vẫn thi trượt. Cuối cùng còn khai bạn cùng bàn của , lúc bố dẫn đến trường... Câu lạc bộ âm nhạc của chúng chỉ là một câu lạc bộ nhỏ, phòng sinh hoạt cũng là khó khăn lắm mới mượn , chịu nổi sự giày vò , lỡ như thi ...”
“, cũng ...”
“Cậu học piano, thì bảo bố mà học!”
Cha thể cho học piano chứ? Trên thế giới dựa âm nhạc để thành tài là sự kiện xác suất cực nhỏ, tự nhiên là con đường vương đạo...
Ấn Vô Khuyết bất tri bất giác châm điếu t.h.u.ố.c thứ hai.
“ tại , luôn cảm giác Đái Lâm lẽ khả năng sống sót trở về.”
“Chắc là ...”
Đầu Ấn Vô Khuyết ngửa ...
“Thi Linh... c.h.ế.t , mới thể để em trở về bên cạnh ...”...
“Thi Linh, đổi tên.”
“Cái tên Vô Khuyết ?”
“Anh thích cái tên . Trên thế giới , gì ai mỹ vô khuyết. Thi Linh, con nếu sai chuyện gì, là thể tha thứ, đúng ?”
“Anh sai chuyện gì ? Bất quá, Vô Khuyết... cho dù sai chuyện gì, em nghĩ em cũng sẽ sẵn sàng tha thứ cho . Giống như , thế giới mỹ vô khuyết. Bố em đây cũng thường em luôn lãng phí thời gian đàn violin, cho rằng dựa âm nhạc để thành tài quá khó khăn. em cứ nhận định như , em chính là kéo violin. Một ngày nào đó, em nhất định sẽ đến phòng hòa nhạc ở Vienna để biểu diễn!”
“Em thích tên của ?”
“Ừm, đúng .”
“Anh sai chuyện gì, em cũng đều sẽ tha thứ cho ?”
“Chỉ cần là sai lầm mang tính nguyên tắc, em chắc chắn sẽ tha thứ cho , Vô Khuyết. Em thích , cho nên em ngay cả khuyết điểm của cũng sẽ thích.”...
“Thành Tuấn, một lời chỉ với .” Ấn Vô Khuyết rít một t.h.u.ố.c, “ luôn... chán ghét nhất những kẻ như Cao Mộng Hoa, Cao Hạp Nhan chủ động đến bệnh viện bác sĩ. Suốt ngày treo y đức, bệnh nhân cửa miệng, cứ như thánh mẫu và thánh nữ . Đang yên đang lành là phàm, đóng vai thánh nhân cái gì? Con chẳng nên khuyết điểm, nỗi sợ hãi, so với khác thì nghĩ cho bản nhiều hơn mới là chính xác ?”
Dường như những lời khi c.h.ế.t của Hàn Minh kích thích Ấn Vô Khuyết, lúc mà vài phần lải nhải.
“Thi Linh bao giờ khắt khe yêu cầu trở thành như thế nào, cô chấp nhận bộ con , nghệ sĩ piano vô danh tiểu Ấn Vô Khuyết, là Phó Viện trưởng Bệnh Viện Số 444 Ấn Vô Khuyết, đối với cô mà đều giống ! Cô đối với bao giờ đưa yêu cầu, bàn luận đúng sai, thảo luận nên trở thành như thế nào! Thế nhưng cô c.h.ế.t, vì lời nguyền ô nhiễm Vực Sâu mà c.h.ế.t!”
Ấn Vô Khuyết lạnh lùng về phía Hoắc Già Lam hóa thành bộ xương khô, theo cái của , Hoắc Già Lam hóa thành bộ xương khô, bắt đầu... cử động!
Bên trong gian màu m.á.u vô bộ xương khô, mà Hoắc Già Lam di chuyển đến ranh giới của gian màu m.á.u, hòa vô bộ xương khô trong đó.
Sau đó...
Từ bên trong gian màu m.á.u, đột nhiên bước một bộ xương khô.
“Cậu , Thành Tuấn. ở một yên tĩnh một lát.”
“ ...”
Tạ Thành Tuấn rời .
Mà bộ xương khô đó đến mặt Ấn Vô Khuyết.
Lúc , chỉ còn Ấn Vô Khuyết và bộ xương khô.
Ấn Vô Khuyết dập tắt điếu t.h.u.ố.c gạt tàn bàn việc của Hàn Minh, đến bộ xương khô, giơ hai tay lên, ôm lấy hộp sọ của bộ xương khô đó.
“Bố... bố c.h.ế.t . Bây giờ, con g.i.ế.c nhiều như , nhưng thì chứ? Bố thể cùng con thảo luận nguyên tắc và đúng sai gì nữa . Bố cách nào trách mắng con nữa, cách nào bắt con bản kiểm điểm, cũng thể bắt con xin bất cứ ai nữa.”
Hắn giơ ngón tay chỉ chỗ của Hàn Minh.
“Bố xem, con g.i.ế.c c.h.ế.t , ông cũng giống như bố, ngay cả chú ân với , bỏ tiền chữa bệnh cho cha mắc bệnh u.n.g t.h.ư của cũng tố cáo, khiến bệnh tình của cha trở nặng c.h.ế.t . Loại như ông , là khuôn mẫu lý tưởng nhất trong lòng bố, bố chính là con biến thành như ông đúng ?”
Hắn tiếp tục áp sát mặt hộp sọ của bộ xương khô mắt, thậm chí trán cũng dán c.h.ặ.t hộp sọ.
“ thì chứ, bố? Cuối cùng ông chẳng vẫn c.h.ế.t trong miệng đứa con trai bố phỉ nhổ ? Con bạn bè, học vấn cao, công việc lương cao, cho nên bố sự giáo d.ụ.c của bố đối với con là thất bại, ngay cả với họ hàng bạn bè bố cũng lấy nhục nhã khi nhắc đến con! thì chứ? Bây giờ con mới là Phó Viện trưởng thực sự của Bệnh Viện Số 444! Bố, cũng chỉ là một phần Chú vật của con!”
Bộ xương khô mắt, cứ như .
đột nhiên, từ hốc mắt trống rỗng của bộ xương khô đó, mà bắt đầu m.á.u tươi trào ...
Buổi sáng tươi .
Đái Lâm gần như mở cửa phòng khách sạn ngay lập tức.
Nhân viên phục vụ khách sạn đều giật .
“Có hỏi , nhân loại là sinh vật duy nhất ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/benh-vien-so-444/chuong-28-q17-hay-nho-ky-cau-la-nhan-loai.html.]
“Vâng... Sao ngài ?”
quá chứ.
Đái Lâm tiếp tục : “Vậy, đáp án chính xác là gì?”
“Không đáp án chính xác.” Nhân viên phục vụ tiếp tục : “Ngài thể tự quyết định.”
Tự quyết định... ?
Đái Lâm hiểu .
Dưới ảnh hưởng của ô nhiễm Vực Sâu, ranh giới giữa hư vô và chân thực cũng bắt đầu mờ nhạt.
Thân phận của bác sĩ và bệnh nhân, cũng sẽ ngừng đổi trong quá trình .
Trong ký ức của Hàn Minh, cho Đái Lâm một chuyện quan trọng nhất.
Một chuyện bắt buộc ghi nhớ thật kỹ để vượt qua kỳ thi .
“Cậu nhớ kỹ, Đái Lâm. Cậu là nhân loại, bất cứ thứ gì ngoài nhân loại.”
“Kiên định tin rằng là nhân loại, là nhất tộc gì khác.”
“Kiên định tin rằng là nhân loại, đừng để cao duy Vực Sâu đồng hóa!”
Ghi nhớ thật kỹ... bản là nhân loại.
“ chỉ thể với , , và cũng là nhân loại.”
Đái Lâm nhân viên phục vụ, thêm gì nữa, bước qua .
Vừa ...
Cậu phạm sai lầm.
Cậu thấy tiếng gõ cửa bốn tiếng mở cửa.
Cuối cùng ô nhiễm Vực Sâu vẫn gây một chút ảnh hưởng đối với , thậm chí bắt đầu nghi ngờ ảnh hưởng của nội quy đối với .
Nếu “nhân loại” ở khách sạn phép , thì bọn họ chấp nhận nhận thức “kẻ thì là nhân loại”.
Cùng với sự gia tăng của nhận thức , tư duy của con , sẽ thông qua cấu trúc phức hợp của linh hồn, linh hồn kéo tầng thời gian song song Vực Sâu ô nhiễm.
Đến lúc đó, Đái Lâm cũng còn là nhân loại nữa.
Mà biến thành “Nhất tộc chúng ” như Milan từng nhắc đến. Đến lúc đó, thể xác và linh hồn của bọn họ, đều sẽ Vực Sâu đồng hóa, trở thành một phần của Ác Ma.
Damon Dallen từ lâu đây nhận điểm , ông hy vọng bọn họ sống với tư cách là vật chủ Ác Ma, nghĩ đủ cách để thoát khỏi.
“Milan, cô thấy giọng của ?”
Ngay lúc , phía đột nhiên truyền đến giọng của nhân viên phục vụ.
“Ngài chắc chắn... ngài là nhân loại chứ?”
Đái Lâm đột ngột đầu nhân viên phục vụ.
“Ngài chắc chắn ngài vẫn là nhân loại chứ?”
Đái Lâm nhân viên phục vụ.
“Phải. là nhân loại.”
“Vậy ? Vậy thì, cẩn thận một chút, chú ý cái bóng chân đừng để nhiều thêm. Ghi nhớ thật kỹ nội quy của khách sạn, thưa quý khách.”
Nhân viên phục vụ rời .
“Bắt đầu .”
Đái Lâm , tiếp theo, mới là sự khởi đầu thực sự của nỗi kinh hoàng.
Xâm lấn Vực Sâu tuyệt đối sẽ dừng , ý thức của , linh hồn của , thậm chí là dòng thời gian quá khứ và tương lai của , đều sẽ cao duy ảnh hưởng.
Thế nhưng, Đái Lâm trở thành Thường vụ Phó Viện trưởng, gần như thể cao duy ảnh hưởng, Xâm lấn Vực Sâu càng thể đổi ký ức và nhận thức của nữa.
Cậu sẽ giống như Đái Duy, biến thành đứa trẻ lớn lên ở Thôn Nan Mẫn. Cũng sẽ biến thành bác sĩ của Bệnh Viện Số 666, biến thành vật chủ của Ác Ma, tay sai của Viện trưởng.
Chuyện đúng đắn, thì nên .
Sau đó, cái bóng chân Đái Lâm, đột nhiên phóng chiếu lên bức tường phía .
Rồi, Đái Lâm liền thấy... cái bóng của đột nhiên dường như biến thành bóng tối tuyệt đối ập thẳng mặt.
Cùng lúc đó...
“Bây giờ, mang đến đây, Virgil. Mang đôi mắt của ... đến đây! Đôi mắt đó, sẽ trở thành hoa tiêu để Viện trưởng xâm nhập tầng Biểu thế giới!”