Y tá kịp ngăn cản, vén chăn lên bước xuống giường.
Thật kỳ lạ, rõ ràng là một bệnh nhân u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối, trông như thể tắt thở bất cứ lúc nào, mà giây phút đủ sức để kéo bà cụ dậy.
Bà ôm c.h.ặ.t lấy , mái tóc bạc lưa thưa, những đốm đồi mồi tay thật ch.ói mắt. Hóa lớn cao như thế , cao đến mức thể dễ dàng ôm trọn đôi vai gầy gò của bà.
"Không bà hại con , bà ơi. Kẻ hại là hai tên l.ừ.a đ.ả.o . Bà đừng nữa, con còn chờ bà nấu canh cho con ăn mà, hầm cho con một bát canh củ cải nhé?"
Lúc ngất , chính là chú hàng xóm lái chiếc xe tải nhỏ chở hàng đưa viện. Thế là bà con lối xóm đều u.n.g t.h.ư, họ góp cho tiền t.h.u.ố.c thang, mỗi hai trăm, ba trăm tệ.
Khi chú hàng xóm mang một xấp tiền giấy màu đỏ cũ kỹ đến, bà ngoại gần như òa nức nở.
: "Chú cầm về . Cháu khả năng trả , với cháu cũng chữa nữa."
Chú : "Cháu cần trả tiền , nhưng bệnh cháu chữa. Cháu là đầu tiên trong làng thi đỗ Đại học Z, còn chờ cháu khỏi bệnh về nhà kể về kinh nghiệm học tập cho các em nhỏ nữa đấy."
Lời quen thuộc quá.
Cờ lưu niệm của bác sĩ Cung, kinh nghiệm học tập của chú hàng xóm, hết điều đến điều khác, chẳng qua là họ đổi cách để động viên tiếp tục sống thật .
mỉm , hốc mắt quá nông, nước mắt chực trào .
trở về bệnh viện trực thuộc và vẫn là bác sĩ Cung nhận chữa trị cho .
Ông nghiêm mặt : " còn đang trông mong cháu khỏe mạnh, tung tăng đến tặng cờ lưu niệm, cháu tự hành hạ bản nông nỗi ?"
: "Cháu xin , bọn l.ừ.a đ.ả.o diễn quá đạt, cháu đưa hết tiền cho ông , đến lúc cận kề cái c.h.ế.t mới phát hiện đây chỉ là một vụ l.ừ.a đ.ả.o."
Ông nhướng mày: "Phỉ phui cái mồm! Cấm cháu từ đó trong phòng bệnh của . Đã thì sống cho thật , rõ ?"
Điện thoại ông reo, bắt máy xong vội vã bước , nhưng lớn một câu: " xin cho cháu quỹ hỗ trợ đặc biệt , thể chi trả 70% chi phí t.h.u.ố.c đặc hiệu, bảo bà ngoại cháu đừng lo lắng chuyện tiền bạc nữa."
Chiếc áo blouse trắng biến mất ngoài cửa, lấy tay day trán, cảm thấy cảnh tượng quá đỗi quen thuộc, quá... khiến cay mắt.
Không lâu khi ông , một nhóm chen chúc bước cửa. Đó là vài bạn của .
viện quá lâu, hoa quế rụng hết, giờ đây ngoài trời tuyết bắt đầu rơi.
Khóa thực tập gia công kim loại kết thúc từ lâu, b.úa rèn cũng sắp mòn thành kim , mà vẫn thể trở trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/benh-nan-y/chuong-8.html.]
Bạn bè cảm thấy gì đó , liên tục nhắn tin truy hỏi điện thoại.
Tất nhiên, cách hỏi của họ vẫn luôn hiểm hóc và xoắn xuýt như khi: [Không “cảm nắng” bác sĩ mổ ruột thừa cho , quyết định ở bệnh viện theo đuổi đấy chứ?]
Lâu lắm mới bật thành tiếng và gõ chữ trả lời: [Ừ, tớ theo đuổi thành công , hiện tại đang ở bệnh viện dưỡng thai.]
là bừa ngượng. Thế nên, khi họ giường bệnh với đôi mắt đỏ hoe mắng là đồ tệ bạc, cũng chẳng trả lời thế nào.
chỉ đành dỗ dành họ: "Tớ là bệnh nhân đó, bệnh nhân . Các mà còn nữa, tớ cũng sẽ nhịn ."
Họ dần chấp nhận sự thật là bệnh và nảy ý định kỳ lạ là cắt tóc dài của để tóc giả cho .
bảo: "Với cái lượng tóc ít ỏi của mấy chắc chỉ đủ cho tớ cái mái thôi."
Thế là nghi ngờ gì nữa, các cô bạn dùng nắm đ.ấ.m nhỏ đ.ấ.m n.g.ự.c. Chỉ là họ kiềm chế lắm, nhẹ nhàng rơi chăn bông, đến một con kiến cũng đ.ấ.m c.h.ế.t .
Họ chuyện kẻ l.ừ.a đ.ả.o lấy mất hết tiền, ai nấy đều giận dữ đến mức lật tung cả mái nhà.
"Cậu ảnh của ông ? Tớ sẽ đến chùa Linh Ẩn rình ông !"
"Chắc chắn loại l.ừ.a đ.ả.o là l.ừ.a đ.ả.o chuyên nghiệp, quá là thất đức!"
Cuối cùng, thậm chí họ còn nảy ý tưởng tồi tệ là cải trang đến chùa để dụ ông lộ diện.
Nhờ tác dụng của t.h.u.ố.c giảm đau, ha hả, đủ thì bắt đầu đuổi họ về: "Các về , học hành chăm chỉ . Đợi tớ về trường còn chép bài của các nữa đấy."
Thế là từng một đến ôm , rõ ràng nãy còn hung hăng xắn tay áo lên chuẩn chiến đấu một trận sống mái với kẻ l.ừ.a đ.ả.o, đột nhiên giọng mang theo tiếng nức nở thế ?
"Cậu khỏe đấy, ?"
Tớ sẽ . Đương nhiên tớ sẽ .
Sau khi bạn bè hết, phòng bệnh trở về với sự tĩnh lặng. Điện thoại đột nhiên liên tiếp mấy tin nhắn, đều do ngân hàng gửi đến.
"Tài khoản *9632 của quý khách nhận 8.000 Nhân dân tệ chuyển tại Chi nhánh Hàng Châu ngày XX tháng XX năm 20XX."
"Tài khoản *9632 của quý khách nhận 5.000 Nhân dân tệ chuyển tại Chi nhánh Hàng Châu ngày XX tháng XX năm 20XX."
"Tài khoản *9632 của quý khách nhận 5.000 Nhân dân tệ chuyển tại Chi nhánh Hàng Châu ngày XX tháng XX năm 20XX."
cũng quen thuộc với tên chuyển tiền, là mấy bạn tiễn thang máy. Nụ bên môi còn tắt, nước mắt bất chợt rơi xuống, tí tách, ướt hết cả màn hình điện thoại.