Bây giờ mới hiểu, khi cơn đau đạt đến cực điểm, tư duy sẽ thể tập trung . Ví dụ như thể nhớ rõ, liệu lúc đau đến mức sụp đổ, thực sự năm chữ 'Tớ sống nổi nữa' .
Một đêm nọ, tỉnh dậy, chiếc đồng hồ trong phòng bệnh chỉ 3 giờ 15 phút sáng.
Giữa vạn vật tĩnh lặng, đầu óc trống rỗng , nhưng khi thấy bà ngoại đang cuộn tròn ngủ chiếc giường gấp quân dụng, chợt nhận , hình như thực sự năm chữ đó.
sống nổi nữa .
Tại nghĩ đến điều một cách đột ngột? Bởi vì nhớ, trong thời gian mê man, đầu óc cuồng, dường như bà ngoại ôm c.h.ặ.t và .
Một bà lão kiên cường đến nhường , một bao giờ để thấy dù chỉ một tia đau khổ, mà ôm .
3
Hôm đó, bác sĩ đến thăm khám, rằng ông sẽ cố gắng xin t.h.u.ố.c đặc hiệu để hỗ trợ cho chúng , nhưng đối với câu hỏi "Cháu còn sống bao lâu" mà đưa , ông thể trả lời.
Chắc chắn bà ngoại nhận , bác sĩ trả lời , mà là vì câu trả lời quá tàn khốc, ông thẳng .
Nếu , một bà lão lúc nào cũng dành hàng giờ đồng hồ để hỏi chuyện bác sĩ, tại đột nhiên mất hết niềm tin y học hiện đại, chuyển sang chạy khắp các ngôi chùa lớn nhỏ ở Hàng Châu, mong Phật Tổ Bồ Tát cứu lấy một mạng?
Trong phòng bệnh bắt đầu xuất hiện thêm kiếm gỗ đào, bùa trừ tà và hàng loạt những vật phẩm khác mà gọi tên nhưng trông vô cùng huyền bí.
Y tá trưởng phê bình vài nên mỗi khi bác sĩ hoặc y tá phòng, bà lén lút giấu chúng ; họ rời khỏi, chúng bày biện la liệt khắp nơi.
thều thào đùa với bà: "Bà đang chơi chiến thuật du kích ở đây đấy ?"
Bà thần thần bí bí: "Khiêm Khiêm, con đừng sợ. Hai hôm bà lễ Phật, quen một ở chùa. Cô cũng u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối, mười mấy năm mà vẫn khỏe mạnh. Cô cô cách, vài hôm nữa sẽ đến giúp con."
Người bạn mới quen của bà ngoại họ Lý, là đồng hương của chúng , gọi là dì Lý.
Dì Lý chẩn đoán mắc bệnh u.n.g t.h.ư cách đây mười bảy năm, cũng ở giai đoạn cuối và cũng còn t.h.u.ố.c chữa.
hiện tại, bà sống khỏe, trông phúc hậu trắng trẻo, sắc mặt hồng hào, giống một từng chiến đấu sinh t.ử với u.n.g t.h.ư.
Bà mang giỏ trái cây đến thăm , khi trò chuyện, bà nhẹ nhàng xoa lên mu bàn tay sưng tím vì kim tiêm của : "Cháu bằng tuổi con gái dì. Haizz, nếu cháu còn sống và thấy cháu chịu khổ thế , cô sẽ đau lòng bao."
Bản thì thấy , vì mất từ nhỏ nên cảm nhận về tình mẫu t.ử luôn yếu ớt.
bà ngoại thì như . Câu gần như ngay lập tức chạm đến nỗi lòng của bà. Bà lão mất con gái, sắp chứng kiến cháu ngoại lập tức nghẹn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/benh-nan-y/chuong-3.html.]
Dì Lý khẽ an ủi bà: "Cô , cô đừng . Tuy bây giờ Khiêm Khiêm khỏe nhưng vẫn khá hơn tình trạng của cháu ngày nhiều. Cháu còn chữa khỏi , Khiêm Khiêm trẻ như thế , chắc chắn sẽ càng dễ chữa hơn."
Bà ngoại dụi mắt, chợt nhớ điều gì đó, hỏi: "Khi nào vị thần y mà cháu về Hàng Châu ?"
thắc mắc: "Thần y nào cơ?"
Dì Lý , kéo chăn cho : "Đó là một vị lương y Đông y lâu năm, tổ tiên nhiều đời nghề y, họ Phương. Những năm qua ông chữa khỏi cho bao nhiêu bệnh nhân nan y, bọn dì đều gọi ông là thần y."
Bà ngoại vội vàng hỏi: "Vị thần y chữa bệnh bằng cách nào ?"
Dì Lý : "Người dùng liệu pháp kiêng thực. Cô nghĩ xem, tế bào u.n.g t.h.ư cũng là tế bào, cũng cần dinh dưỡng. Cô nhịn ăn một thời gian, để tế bào u.n.g t.h.ư c.h.ế.t đói, chẳng sẽ khỏi bệnh ?"
Bà ngoại liên tục gật đầu lia lịa.
nhịn mà móc: "Nhịn ăn một thời gian, tế bào u.n.g t.h.ư c.h.ế.t, chẳng tế bào khỏe mạnh cũng c.h.ế.t đói luôn ?"
Nụ mặt dì Lý cứng , : "Bác sĩ Phương phương pháp điều trị riêng, khi kết hợp với t.h.u.ố.c Đông y sẽ nhắm đúng mục tiêu để cung cấp dinh dưỡng cho các tế bào khỏe mạnh."
Loại t.h.u.ố.c Đông y gì mà kỳ , còn phân biệt tế bào ?
thầm nghĩ trong bụng, nhưng bà ngoại mất vui, bà lão thật sự lâu rạng rỡ đến .
Thế nên chỉ ôm trán, tỏ vẻ mệt mỏi, dì Lý cũng hiểu chuyện, rằng tạm biệt.
Có lẽ vì cảm thấy hợp ý , bà rời khỏi phòng bệnh, nhưng chuyện lâu với bà ngoại ở ngoài.
Khi ngủ tỉnh , trời tối đen.
Bà ngoại đang đan khăn quàng cổ bên cạnh. Thấy tỉnh dậy, bà mỉm , đặt chiếc khăn màu đỏ sắp thành lên ướm thử: "Đến Tết, con sẽ đeo chiếc khăn nhé."
cũng mỉm , nhưng , liệu thể cầm cự đến Tết .
Bà ngoại đặt que đan xuống, : "Dì Lý mặc dù bác sĩ Phương thường xuyên ở Hồng Kông, nhưng ông coi trọng quê hương, lẽ sẽ về quê tảo mộ dịp Tết. Đến lúc đó, bà sẽ tìm gặp ông ."
Bác sĩ Phương là vị lương y Đông y chữa khỏi bệnh cho dì Lý.
lắc đầu: "Bà thật sự tin lời bà ?"
Bà ngoại : "Con cũng xem đơn chẩn đoán năm xưa và cả ảnh hồi đó của dì Lý, đúng là u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối. Bây giờ vẫn khỏe mạnh, ăn ngon ngủ yên, chẳng là nhờ công lao của bác sĩ Phương ?"